Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đúng !? Nó là một đứa trẻ!“
“Tôi không đánh! Tôi lùi lại một bước thôi!“
Rõ ràng họ thấy nhưng họ lại không tin vào mắt mình, cứ khăng khăng là tôi đã đẩy đứa bé!
Buổi sáng giờ cao điểm đi làm, có nhiều người đi qua.
Tin đồn tòa nhà công tôi lan truyền nhanh, tôi đoán không đến trưa thì toàn bộ nhân viên của tất cả các công trong tòa nhà đến tôi.
Tôi mặc kệ đám đông mắng chửi, lên án tôi.
Tôi không nói gì, không giải thích cũng không trốn tránh, giữ khoảng cách với bà mẹ chồng của chị Trần, bình tĩnh để họ diễn.
Tôi cúi thời trên điện thoại, sắp đến rồi.
Khi bà mẹ chồng của chị Trần chuẩn bị bắt màn chửi bới thứ hai với tôi, một nhóm các tiện truyền thông địa vác máy quay, cầm micro, chạy đến chỗ chúng tôi.
Bà ta thấy các tiện truyền thông bất ngờ xuất hiện, khóe miệng không kìm được nhếch lên nhưng nhanh lại bắt khóc lóc thảm thiết.
“Tôi là một bà lão không dễ dàng gì! Ôi trời ơi!“
“Các đồng chí phóng viên! Các hãy bình luận cho tôi! Con nhỏ này xấu xa! Cô ta bắt nạt người già như tôi! Tôi chân yếu tay mềm, đau cả lưng! Con trai tôi đang ở phòng cấp cứu, cháu trai tôi mới 3 tuổi!”
Có lẽ nghĩ rằng như thì bà ta thắng chắc.
Nhưng bà ta không rằng, phóng viên này là do tôi nhờ mẹ tôi giúp đỡ mời đến.
Trước bằng chứng mà tôi ra, dư luận nhanh chóng thay đổi.
cư dân mạng vừa rồi còn ủng hộ bà mẹ chồng của chị Trần, lúc này cũng bắt thấy mình bị lừa, người kéo băng rôn lặng lẽ thu băng rôn lại, thậm chí có người còn lặng lẽ bỏ đi.
“Ê! Các đừng đi chứ! Các không nói là đến giúp tôi ?“
Bà mẹ chồng của chị Trần thấy không ai giúp, vội vàng gọi điện cho chị Trần nhưng có vẻ như điện thoại vẫn không thể kết nối.
Không còn trở ngại, tôi dẫn các phóng viên chí địa đến công nơi tôi làm .
Đối mặt với cuộc phỏng vấn của các phóng viên, có một vài thực tập sinh ra nói rõ thật, vạch trần hành vi xấu xa của chị Trần.
nhân viên lâu năm hầu như ở trạng thái đứng xem, im lặng.
Dù chị Trần và ông chủ vẫn chưa xé rách mặt, dù họ còn nuôi gia đình và cần công này, tôi cũng có thể hiểu được.
Tôi không ngờ rằng, phát triển đến mức này, bà mẹ chồng của chị Trần lại theo đến tận văn phòng công chúng tôi.
ầm ĩ quá , ông chủ cũng vội vã đến, còn dẫn theo một đội bảo vệ.
Ông ta trình bày thật mà mình với các phóng viên chí.
Bà mẹ chồng của chị Trần nghe xong, vội vàng phản bác: “Không như ! Không như ! Các hãy nghe tôi nói hãy nghe tôi…“
Ông chủ phất tay, mấy nhân viên bảo vệ tiến lên vây quanh bà mẹ chồng của chị Trần: “Dì à, dì đừng nói nữa! Nếu không ra ngoài, chúng tôi cảnh sát.“
“Các ! Các … ôi“ Bà ta thở dài, bất lực bế cháu trai đi.
khi bà mẹ chồng của chị Trần đi, ông chủ lập tức thông trước mặt mọi người, yêu cầu phòng nhân sa thải chị Trần.
đó, ông ta gọi tôi vào phòng làm , tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị ông ta giáo huấn.
Ai ngờ ông chủ lại đổi giọng: “Hân Nhiên, con là con gái của Thư à, sớm để mẹ con cho chú một tiếng thì tốt mấy, thời này con chịu ấm ức rồi, khi hết thời thực tập, chú cho con thăng chức tăng lương, tổ của chị Trần vừa thiếu một phó tổ trưởng.“
“Cảm ơn Tề tổng, thời này cảm ơn công đã chăm sóc, tôi đã trưởng thành nhiều, xin lỗi vì đã gây ra sóng gió như cho công , khi hết thời thực tập, tôi tự động nghỉ .“
ngày hôm đó, mọi người cảm thán, ông chủ đã tỉnh cơn mê tình.
Nhưng tôi , làm gì có cơn mê tình nào là vĩnh cửu, trước lợi ích thương mại, căn bản không đáng nhắc đến.
08
Không đến một ngày, tài khoản của bà mẹ chồng chị Trần đã bị tố cáo đóng băng, tất cả các video bị gỡ xuống.
thật cũng đã được các tiện truyền thông địa đăng tải.
Tôi vui.
Buổi tối, tôi xách theo thức ăn cho và đồ hộp đến gần nhà thuê để cho hoang ăn như thường lệ.
Chưa gặp được , trong bụi cỏ đột nhiên nhảy ra một người.
Tôi không kịp phản ứng, mặt bị tát một cái đau rát.
“Từ Hân Nhiên! Cô dám hại tôi thảm! Bây giờ tôi còn mất cả ! Kẻ chân đất không sợ kẻ đi giày! Hôm nay cô tiền cho tôi! Nếu không tôi liều mạng với cô!“
Dưới ánh đèn đêm, con dao trong tay chị Trần lóe lên ánh bạc.
“Cô muốn giết tôi ? thì con trai cô thế nào? Chồng cô bây giờ ra ?“
Chị Trần khựng lại, rõ ràng cô ta cầm dao là muốn dọa tôi.
“Đừng có nói nhảm với tôi, muốn giải quyết chuyện này cũng đơn giản thôi! hai mươi vạn cho tôi!“
Tôi còn chưa kịp nói gì, một bóng đen đã lao ra!
trực tiếp chắn giữa tôi và chị Trần, nhe răng gầm gừ với chị Trần, dọa cô ta lùi lại mấy bước.
“Từ Hân Nhiên! cắn người có thể chết người đấy! Cô không muốn gánh mạng người chứ! Kiểm soát con của cô đi!“
Chị Trần nói đến cuối cùng, giọng đã run rẩy.
Thì ra chị ta cũng sợ.
“Chị Trần, vừa rồi cô không nói, kẻ chân đất không sợ kẻ đi giày ?“
Lúc này chị ta chằm chằm , cũng không dám uy hiếp tôi nữa.
“Ha ha, chị Trần, tôi đùa thôi.“
Tôi tay nhẹ nhàng vuốt ve , trấn an nó thả lỏng.
Chị Trần mới lùi lại một cách thảm hại và bỏ chạy.
Tôi không thấy bóng dáng chị Trần nữa, vẫn cảnh giác phía xa.
Một lúc lâu , nó mới quay lại, nghiêng an ủi tôi bên chân.
Tôi thuê nhà gần công , chủ nhà không cho nuôi nên tôi vẫn chưa nhà, hôm nay nó bất chấp nguy hiểm, xông ra trước mặt tôi.
“ , nhà với tao nào.“
Tối hôm đó, tôi cũng không nhà thuê nữa, trực tiếp tốn một khoản tiền đi taxi nhà mình.