Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6 - Vờ Ấu Trĩ

bị chuyện của Tịnh Tịnh gợi lên một số ký ức không vui nên Dụ Ấu Tri nằm mơ thấy ác mộng.

Trong văn phòng của Điều tra hình sự, người đến người đi bận rộn làm việc của mình, Dụ Ấu Tri vốn tính đợi thầy cô chào hỏi với lãnh đạo xong rồi cùng trở về đơn vị, nhưng tạm thời không có việc gì làm, cộng thêm sự mệt mỏi suốt dồn lên não, không biết mà cô lại nhắm mắt vào.

Sau khi tỉnh lại, Dụ Ấu Tri phát mình đang nằm nhoài người ngủ gật trên bàn của Lê, trên người còn được khoác một áo, có lẽ cũng là của Lê.

“Chịu tỉnh rồi à?”

đàn ông trầm thấp truyền đến bên tai, cô nghiêng đầu, Hạ Minh Sầm đang ngồi ở bàn làm việc bên cạnh cô.

Sườn mặt anh đối diện với cô, sống mũi cao ngất, đường xương quai hàm rõ nét kéo dài tới phần yết hầu gồ lên, cậu nhỏ tuấn tú vẫn còn mặc đồng phục trong giấc mơ thoắt cái đã biến thành sĩ quan cảnh sát lạnh lùng thành trước mắt, bỗng chốc Dụ Ấu Tri hơi khó mà phân biệt giữa mơ và thật.

Sau hồi lâu cũng không có động tĩnh, lẽ ngủ tới nỗi choáng váng rồi, Hạ Minh Sầm nhíu mày, quay đầu nhìn cô.

Không hiểu sao Dụ Ấu Tri lại thấy chột dạ. Hạ Minh Sầm cũng nhớ tới lời mình từng nói, trong tích tắc tầm mắt hai người chạm giữa không trung, rồi nhanh chóng tách ra.

May mà này lão đã làm xong việc.

“Tiểu Dụ, đi .”

Dụ Ấu Tri vội vàng gấp đồng phục tuần tra lên bàn, đứng dậy chạy chậm qua chỗ thầy.

Tiểu Sa – một cảnh sát hỗ trợ trò chuyện khá hợp với thầy cô tiễn hai người họ lầu, thầy cô còn kết bạn chơi mạt chược online với cậu ta.

Đợi sau khi Tiểu Sa đi, thấy không có người ngoài, lão mới bắt đầu nhắc nhở học trò.

“Sau này em sáo với cảnh sát nhà người ta hơn đi.”

Dụ Ấu Tri không hiểu ra sao: “Em có không sáo đâu ạ?”

Vừa nãy rõ ràng thái độ của cô với cảnh sát hỗ trợ họ Sa rất mà.

“Đừng có giả ngây giả ngô với thầy, tuy hôm nay em có công tra Tịnh Tịnh, nhưng thầy vẫn phải nói một câu, năng lực phá án là một chuyện, năng lực xã giao lại là chuyện khác, sau này chúng ta liên hệ với cảnh sát chỉ có nhiều chứ không có ít, không thể chỉ một chút này, lần sau em phải sáo vào, vừa nãy khi ra về xấu gì cũng nên chào hỏi phó nhà người ta một câu chứ, em còn buồn quay đầu lại thì còn ra thể thống gì?”

Cô đã sáo với anh từ cách đây rất lâu rồi.

Ngay từ đầu cô đã xem anh thành người cao đến mức không thể với tới, mãi cho đến khi hái anh từ trên đỉnh cao chiếm làm của mình.

qua là thầy không biết mà .

Dụ Ấu Tri im lặng hồi lâu, nể mặt thầy, cuối cùng chỉ nặn ra một tiếng “dạ” có lệ.

Bên này Dụ Ấu Tri và lão lên xe rời đi, bên kia cậu cảnh sát hỗ trợ tiễn hai kiểm sát viên xong thì đi trở ngược lên lầu.

Cuộc họp của Lê vẫn chưa xong, cảnh sát hỗ trợ Tiểu Sa chỉ có thể đi tới bên bàn làm việc của phó , báo cáo với người đàn ông đang bận rộn: “Em đã tiễn kiểm sát viên và học trò của ông ấy rồi.”

“Ừ.”

Hạ Minh Sầm không ngẩng đầu lên.

Báo cáo xong, Tiểu Sa cũng không đi ngay, ngược lại ra chiều suy nghĩ hỏi: “Anh, có phải anh ghét cô kiểm sát viên Dụ đó lắm không?”

Tiểu Sa là người giỏi xã giao, khi lôi kéo làm quen với người khác thường thích gọi anh gọi chị.

Hạ Minh Sầm dừng động tác, bất giác nhíu mày lại: “Không.”

Suy cho cùng cũng đang lăn lộn trong Điều tra hình sự nên Tiểu Sa vẫn có chút năng lực quan sát.

“Nhưng em cảm thấy ở gần cô ấy, mặt anh cứ cau có khó đăm đăm . Thực ra kiểm sát viên đó đẹp mà, năng lực làm việc cũng không tệ, trước đó chúng ta tra Tịnh Tịnh, Tịnh Tịnh chịu nói gì, cô ấy vừa tới thì Tịnh Tịnh đã khai ra hết luôn rồi.”

Chị gái trông dịu dàng, khôn khéo đương nhiên khiến Tịnh Tịnh thấy gần gũi hơn nhiều so với một đám đàn ông chỉ biết đanh mặt hỏi chuyện.

Cô nói chuyện với ai cũng lịch sự nhã nhặn, chỉ có khi làm anh tổn thương thì cô sẽ như mắc chứng cuồng loạn.

Hạ Minh Sầm thuận miệng đáp cho có lệ: “Không ngủ nên tâm trạng không , không liên quan tới cô ấy.”

Nhưng rốt cuộc có liên quan hay không, chỉ có bản thân anh biết rõ trong lòng.

giờ Hạ Minh Sầm chỉ hy vọng Dụ Ấu Tri có thể nói lời giữ lời, ít xuất trước mặt anh.

“Đã làm xong văn bản khẩu cung của Tịnh Tịnh chưa?”

đề cuộc nói chuyện được thay đổi thành công, Tiểu Sa lập tức đáp bằng điệu nghiêm chỉnh: “Chưa ạ, phần của thầy trò kiểm sát viên có cần chỉnh sửa luôn một thể không ạ?”

“Sửa luôn thể đi,” Hạ Minh Sầm nói, “đến đó cậu mang tới Viện Kiểm sát.”

“Được ạ.” Tiểu Sa gật đầu.

Vừa giao phó công việc xong, của Hạ Minh Sầm ở trên bàn rung lên.

Tiểu Sa liếc mắt nhìn hiển thị cuộc gọi đến, kéo dài vẻ mờ ám: “Alo, có người gọi tới quan tâm cậu nè.”

Hạ Minh Sầm cũng nhìn thấy bèn ấn luôn phím tắt.

“Người đàn ông vô tình.” Tiểu Sa bĩu môi, lầm bầm rồi rời đi.

Người đàn ông im lặng, cúi đầu tiếp tục bận bịu việc của mình.

giờ là buổi sáng, đợi mãi tới giờ trưa, phần lớn mọi người đi căng tin ăn cơm, Hạ Minh Sầm ăn đại hai ba miếng đối phó rồi trở về, tìm một chỗ yên tĩnh gọi .

mấy chốc bên kia đã nghe máy, trong truyền tới âm thanh oán trách: “Cảnh sát Hạ cuối cùng cũng chịu gọi lại cho mình rồi hả?”

Hạ Minh Sầm hỏi thẳng: “Cậu có chuyện gì?”

Ngay sau đó, bên kia bèn nói một đoạn dài không dứt. Lược bỏ những thông tin vô dụng, ví dụ như nghe từ chỗ ba anh, hay ví dụ như tin tức này khiến nhà họ Hạ đều hết sức kinh hãi, Hạ Minh Sầm rút ra được thông tin quan trọng từ trong tràng dài kia, sau đó trả lời.

“Hạ Minh Lan muốn đưa người ta về nhà thì liên quan gì đến tôi?”

“Gần đây tôi bận xử lý vụ án, không rảnh.”

“Đính hôn?”

Hạ Minh Sầm nhếch môi, thờ ơ nói: “Tôi sẽ nhờ người tặng phong bì hộ.”

“Minh Sầm, nói thì Hạ Minh Lan cũng là anh của cậu, anh ấy đính hôn mà cậu không lộ diện thì chú Hạ sẽ buồn đó.” Người trong đổi đề, “Hơn nữa mình có thể đi cùng cậu mà, luôn là mình tới cơ quan cậu tìm cậu, với lại có mấy lần cậu đi ra ngoài công tác, mình còn đến một chuyến không công.”

Nghe điệu hơi oán giận và tủi thân, Hạ Minh Sầm im lặng hồi lâu, rồi lên tiếng gọi cô ta: “Tịch Gia.”

“Hả?”

“Từ cách đây rất lâu tôi đã từng nói với cậu rồi, nếu tôi muốn ở bên cậu thì sẽ không lỡ cậu tới bây giờ.”

Tịch Gia bình tĩnh hỏi: “Vậy thì sao?”

Không đợi Hạ Minh Sầm trả lời, cô ta đã tự hỏi tự nói: “Trước đây mình quá tự phụ, không buồn bận tâm tới ai kia, khiến cậu bị cô ta đoạt mất. Bây giờ có khi cô ta đã kết hôn, sinh con từ lâu rồi, mình dành nhiều chi phí thời gian như vậy cho cậu, cậu bảo mình phải từ bỏ đây?”

Hạ Minh Sầm nhíu mày: “Lại còn chi phí, cậu đang đầu tư đấy à?”

“Thì là đầu tư mà, đầu tư tình cảm không tính là đầu tư chắc? Năm đó mình dành trọn trái tim cho cậu, kết quả thì sao? Lỗ vốn tới mức còn thừa cái quần lót luôn.”

Im lặng vài giây, Hạ Minh Sầm lạnh lùng đáp: “ nên tôi và cậu đều không hợp đầu tư, tôi xấu gì vẫn còn có công ăn việc làm, cậu thì chỉ có thể ở nhà tiếp tục ăn bám bố mẹ .”

“Hạ Minh Sầm!!! Lẽ nói dễ nghe một chút thì phạm pháp hả! Sẽ bị phán tử hình hay là chung thân chắc?!”

Cuối cùng Tịch Gia nói buổi, Hạ Minh Sầm vẫn từ chối lời mời.

Bây giờ, chuyện quan trọng nhất đối với anh là vụ án.

*

Nhưng ông trời dường như thích nhất là nhìn người ta phiền não, hoặc là có những ngày bình đạm như ao tù nước đọng, hoặc là có những ngày tất mọi người tất mọi chuyện đều tụ lại cùng một gây chướng mắt. Ban ngày từ chối Tịch Gia trong , không ngờ đến buổi tối Hạ Minh Sầm lại đụng phải một người.

Bận rộn tới hơn mười một giờ tối, Hạ Minh Sầm lái xe về nhà trong màn . Khi về đến trước cửa khu chung cư, vậy mà xuyên qua xe, anh nhìn thấy một xe sedan* màu đen quen thuộc đang đậu trong bãi đỗ xe tạm thời.

*Xe sedan: Được gọi là “sedan” trong tiếng Anh Mỹ và “saloon” trong tiếng Anh, thường dùng chỉ một ô tô được sử dụng vận chuyển người và hành lý. Ngoài khoang hành , xe có phần trước và sau với độ dài rõ ràng nên nhìn bề ngoài có thể phân biệt rõ khoang máy, khoang hành và khoang hành lý.

Hạ Minh Sầm mím môi, kéo cần số, một tay đánh vô lăng lái xe vào.

xe SUV màu đen lùi lại, song không lái thẳng vào khu chung cư mà lùi lại đậu gần bên cạnh xe sedan.

Hạ Minh Sầm đi từ ghế lái. Người trong sedan rõ ràng cũng nhìn thấy anh, bèn bước từ ghế sau.

“Minh Sầm.”

Bóng sâu thẳm, hai anh em đều có dáng người rất cao, một người mặc áo khoác đen, một người mặc âu phục đen, giống như hai cảnh vật còn ảm đạm và đen đặc hơn màn .

Hạ Minh Sầm thờ ơ nhìn người anh trai cùng cha khác mẹ này.

Nghe nói hồi còn đi học mẹ anh ấy là một người đẹp có tiếng, chỉ nói về thần thái hoặc tướng mạo thì không phải xuất sắc nhất, nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho người ta cảm giác dịu dàng phù hợp nhất. Hạ Chương có xuất thân là cậu ấm nhà giàu đã bị phong thái đó của mẹ anh ấy thu hút. Ông vốn định chia tay với người ta trước khi đính hôn với người vợ tại, song lại không kìm nén được, họ có với chia tay cuối cùng, sau đó có Hạ Minh Lan.

Hạ Minh Lan thừa hưởng phong thái nho nhã, dịu dàng như nước này của mẹ anh ấy nên ngoài Hạ Chương ra, không ai trong nhà họ Hạ ưa anh ấy.

“Nghe nói anh sắp đính hôn?”

Hạ Minh Lan hơi nhướng mày: “Em biết rồi à?”

“Ừm.” Trên khuôn mặt Hạ Minh Sầm không có biểu cảm gì, “Chúc mừng anh, tôi bận việc, tới đó sẽ gửi phong bì.”

Anh sáo nói xong lời nên nói, vốn muốn quay người trở lại xe, lái xe vào khu chung cư rồi về nhà nghỉ ngơi, nhưng đột nhiên lại nhớ tới lý do hai người đứng ở đây.

Là Hạ Minh Lan tới tìm anh.

“Anh tới tìm tôi có việc gì?”

Bấy giờ, Hạ Minh Lan mới chậm rãi nói: “Em còn liên lạc với Ấu Tri không?”

Hạ Minh Sầm im lặng, hỏi ngược lại: “Anh nhắc tới cô ấy làm gì?”

Màn quá dày, ánh đèn bên đường phác họa ra hai bóng dáng cao lớn.

Không nhìn rõ người đàn ông trước mặt có biểu cảm gì, bấy giờ Hạ Minh Lan mới nhận ra trên của mình hình như đang dính dấu vân tay.

Anh bỏ , vừa thong thả lau mắt vừa nói: “Chỉ là hỏi thử , nhiều năm rồi không em ấy, suy cho cùng hai đứa cũng từng vui vẻ bên mà.”

“Vui vẻ đến nỗi em ấy mà em cần gì, thậm chí khiến cụ nội tức giận từ mặt em rồi cho anh đi con đường đã trải sẵn cho em, tới bây giờ Tịch Gia đã đợi em bao nhiêu năm mà hai đứa cũng chưa đến với .”

Ở nước ngoài đẹp thì không cần, trường đại học hàng đầu giới thì không học, đang đi du học thì lại tự học và về nước, người lớn trong nhà tức giận hỏi cậu nhỏ rốt cuộc muốn làm gì.

Cậu nhỏ không nói năng gì, đã học ở trường quốc tế mười mấy năm mà lại chạy đi học lại ở trường cấp ba công lập, cắm đầu vào học thi, đợi sau khi kỳ thi đại học kết thúc, anh nhận được giấy báo trúng tuyển của đại học công an, người lớn trong nhà mới biết rốt cuộc anh muốn làm gì.

“Minh Sầm, giờ em còn muốn em ấy không?”

Trước tiên là Hạ Minh Lan tới ngôi nhà này, bố mẹ bắt đầu thường xuyên cãi , sau đó lại là Dụ Ấu Tri.

Ban đầu ghét cô là thật sự ghét, không muốn cô tiếp cận mình, cũng không muốn có mối quan hệ gì với cô, chỉ muốn sau khi cô thành thì mau chóng cút khỏi nhà mình. Là cô động lấy lòng anh với dáng vẻ ngoan ngoãn, rõ ràng sợ anh đanh mặt, cũng sợ anh trách cứ nhưng vẫn đi theo sau anh, là cô dính lấy anh nói thích anh trước.

Nhưng sau này khi đối với cô cũng là đối thật sự.

cớ gì mà lần cô cũng có thể bình tĩnh mặt giống như người xa lạ chứ.

mặt nhiều lần, khiến anh cảm thấy rất bực bội, bực bội sự xuất của cô, bực bội sự dao động cảm xúc của mình.

“Không muốn, sau này đừng nhắc tới cô ấy nữa.” Khuôn mặt Hạ Minh Sầm u ám, dường như sự kiên nhẫn đang khô kiệt, anh dần trầm : “Nửa nửa hôm anh tới đây chỉ hỏi tôi chuyện này ư?”

“Cũng không hẳn, anh biết gọi cho em thì em chắc chắn sẽ từ chối, nên anh muốn đích thân tới mời em. Đợi vợ sắp cưới của anh hoàn thành xong công việc dạo gần đây, anh sẽ dẫn cô ấy về nhà ăn một bữa cơm trước.” Hạ Minh Lan vẫn cụp mắt, tiếp tục động tác lau chùi, điệu ôn hòa: “Minh Sầm, bình thường anh sẽ không quấy rầy cuộc sống của em, nhưng lần này anh hy vọng nhà mình đều có mặt, cũng hy vọng em có thể tới chị dâu của em.”

Lau mắt xong, anh ấy lại đeo lên, nhìn anh vẻ chờ đợi: “Có được không Minh Sầm?”

Hạ Minh Sầm không nói một lời, lạnh nhạt quan sát kỹ lưỡng anh ấy.

này, một người bước từ sedan, là tài xế.

Tài xế không hề muốn quấy rầy cuộc trò chuyện của hai anh em họ, nhưng này ông không thể không cắt ngang.

Trước tiên, ông lịch sự cúi người với Hạ Minh Sầm, rồi mới nói với Hạ Minh Lan: “Sắp qua mười hai giờ rồi, cậu vẫn chưa uống thuốc ngày hôm nay.”

Hạ Minh Lan không trả lời, vẫn nhìn Hạ Minh Sầm.

“Đi uống thuốc đi.” Hạ Minh Sầm quay người chuẩn bị lên xe, quăng lại một câu bâng quơ: “Quyết định thời gian xong thì nói với tôi.”

Đôi mắt nhạt giấu sau mắt hơi nheo lại, đợi khi lại một lần nữa nhìn về phía Hạ Minh Sầm thì đã tràn đầy nét cười nho nhã.

“Cảm ơn em.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương