Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi mệt mỏi phẩy , cuốn nhật ký bỗng tự động lật đến trang có chữ.
“ 12 7 2016.
Hôm nay tôi lại lén đến trường quốc tế nhìn anh ấy.
Anh ấy thật đẹp trai, như hoàng tử vậy.
Khi trà trộn vào đám đông nghe anh hát, tôi có cảm giác như mình đang nằm trên mây, trong mềm nhũn.
tường rào trường quốc tế cao quá, nhảy xuống suýt nữa trật chân.”
“ 30 7 2016.
Tôi nhặt được thẻ học sinh của anh ấy, thì ra anh tên là Cố Trần Bạch.
Tên đẹp như người vậy.
Có nên trả lại thẻ anh không? … đây là thứ duy nhất tôi có liên quan đến anh ấy.”
“ 3 8 2016.
Tôi đã có được liên lạc của Cố Trần Bạch , !!!
Phấn khích đến mức muốn xoay vòng vòng, tối nay nhất định viết xong bản nhạc .
Hy vọng một nào có thể đàn anh ấy nghe.”
MC chỉ đọc đến trang , mà như thấy cả một thời thiếu nữ đang âm thầm yêu, chân thành và mãnh liệt.
Anh có kỹ năng dẫn chương trình vững vàng, đọc đầy cảm xúc, đúng , đúng chỗ.
Anh ra hiệu cameraman quay cận cảnh cuốn nhật ký.
tôi thì chỉ thấy chua xót.
Hồi ấy tôi thật ngây thơ và nhiệt huyết, âm thầm yêu Cố Trần Bạch.
Dù nào đói bụng, tan học đi thêm rất lâu, chỉ cần nghĩ đến anh, tôi lại cười ngốc nghếch.
Anh chính là ánh sáng duy nhất trong quãng thanh xuân tăm tối của tôi.
Cố Trần Bạch lặng đi thật lâu.
Anh chưa từng biết rằng tôi đã thích anh từ thời trung học.
Khoảnh khắc , anh bỗng thấy nặng trĩu, rõ ràng từng thật yêu nhau, tại sao lại biến thành thù hận đến mức ?
Sắc mặt Chi Oản vô cùng khó coi.
vội vàng ôm lấy cánh Cố Trần Bạch, trong mắt lại dâng đầy nước.
“Thì ra chị đã thích anh từ lâu như vậy… Giá như hồi em không dẫn anh vào phòng chị…”
“Chị là do em hại chết… tất cả là lỗi của em…”
Nghe tiếng khóc bên cạnh, sắc mặt Cố Trần Bạch lập tức tối sầm.
Nỗi xao động vừa mới le lói đã lập tức bị ghê tởm thay thế.
Anh dịu dàng ôm Chi Oản vào .
“Oản Oản, sao lại trách em được chứ?”
“Là Giang Ly không chịu nổi cám dỗ mà phản bội. Sau hại em.”
“Tất cả đều do tự chuốc lấy.”
Nhắc đến chuyện , Cố Trần Bạch siết chặt đến gân xanh bật cả .
Nỗi đau nhói khiến anh bừng tỉnh, cúi đầu hôn trán Chi Oản: “Chính đã ra những chuyện ghê tởm như thế, không đáng em rơi nước mắt.”
Ba tôi vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm, lại quay sang vỗ về Chi Oản.
“Oản Oản à, hồi tìm tiện về, đã không đồng ý . hại lại di chứng như vậy, thật quá độc ác.”
“ đừng nghĩ mãi về chuyện nữa.”
“ với Trần Bạch cứ lo tổ chức xong đám cưới, đi hưởng tuần trăng mật, thư giãn đầu óc.”
“Đừng mấy chuyện nhảm ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Ba nghiến răng tiếp:
“ là đứa chúng tự nuôi lớn, nhân phẩm thế nào chúng biết rõ. Giang Ly, lớn ở mấy chỗ tạp nham, bản chất đã hư hỏng. Chết mới hóa thành ác quỷ, không chịu người sống yên.”
“ cứ nháo như vậy, sớm muộn gì đào mộ , hồn bay phách tán.”
“Chúng không động vào , mà lại tự tìm cái chết, thì coi như vừa ý .”
Một nhà ba người họ cười cười , ấm êm hòa thuận.
tôi, mãi mãi chỉ là kẻ phá vỡ sự yên ổn của họ.
MC lại tiếp tục đọc nhật ký.
3
“ 3 9 2017.”
Cảnh sát đã tìm được cha ruột của tôi.
Tôi vui đến mức cả đêm không ngủ được.
Hôm sau, tôi cố ý mặc một bộ đồ mới đi gặp họ.
có vẻ bố không thích tôi lắm.
Ngay từ gặp tôi, em gái Chi Oản đã bật khóc.
Tôi không biết nên an ủi ấy thế nào.
ấy là đứa được nhận nuôi sau khi tôi đi lạc, bảo tôi đừng nhỏ nhen, sống hòa thuận với em.
Tôi ngơ ngác gật đầu, mặc kệ Chi Oản nắm lấy mình.
Bất ngờ, hét toáng , bàn rỉ máu.
Và tôi ăn một cái tát, tất cả đều mắng tôi độc ác, bắt nạt người khác.
tôi… tôi thực sự không gì cả!
“ 7 9 2017.”
Không thể tin được! Cố Trần Bạch lại là hàng xóm của tôi!!!
Từ cửa sổ phòng tôi nhìn ra, vừa vặn thấy được ban công nhà anh ấy.
Buổi sáng, anh đang tưới hoa, quay sang mỉm cười với tôi.
Tim tôi đập loạn mất .
“ 25 12 2017.”
Chi Oản nằng nặc đòi tổ chức Giáng sinh, nhận được vô số quà tặng.
Tôi dùng tiền thêm tích góp mua quà cả nhà và cả Cố Trần Bạch.
chưa kịp tặng đã bị ném vào thùng rác.
ôm lấy Chi Oản, nhẹ nhàng dỗ dành: “Chắc là do người cầm nhầm thôi. Đồ rẻ tiền thế kia sao xứng với gái xinh đẹp, quý giá của được?”