Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 9 - Thái Hậu Muốn Làm Thái Hậu

Tiêu Quân Nghiễm: …

chàng đành mở hộp ra.

Ta tò mò ghé mắt nhìn.

“Á, không ăn được.”

Ta rút ra quyển sách nhỏ trong hộp, ngắm nghía tỉ mỉ.

“Ơ, hai lại đánh nhau nhỉ?”

Tiêu Quân Nghiễm ngửa nhìn trời, không chút sinh khí.

Đó là Đức Hỉ đưa chàng.

“Bệ , trước kia vì chuyện hậu và Thục Quý phi,

đuổi đi không ít ma ma.”

“Giờ sắp phong Hậu rồi, tạm thời không tìm được dạy dỗ nương nương đâu.”

“Hay là… Bệ học trước, đích thân dạy nương nương?”

Đức Hỉ theo Tiêu Quân Nghiễm lâu.

Biết Hoàng đế không ưa nữ sắc,

đến giờ vẫn là… gà tơ.

Vì vậy mới có màn kỳ .

Cuốn sách ấy, là sách bán chạy ngoài ,

vẽ đẹp, có cả cốt truyện!

Nghe xong dụng của quyển sách,

ta tức xin về, mở to mắt nghiên cứu.

Tố lén liếc một cái, tức đỏ rực như tôm luộc.

“Tiểu thư, lại xem cái giữa ban ngày ban thế ạ!”

Ta chớp mắt ngây thơ:

“Phu quân nói, theo quyển sách thì Lạc mới được hậu cơ mà.”

Tố : …

“Chẳng lẽ… chàng ấy gạt ta ?”

Tố cười gượng:

“Thì… không sai, có hoàng tử rồi thì mới có cơ hội hậu…”

18

Trời chưa sáng,

ta kéo dậy mặc Phượng bào.

chiếc phượng quan đặt lên ,

ta suýt tưởng mình đè nát.

Bất chợt nhớ tới Thục Quý phi.

Giờ thì ta hiểu vì nàng ấy không được Hoàng hậu rồi!

nàng nhỏ quá, không chịu nổi cái mũ nặng thế !

may ta ăn khỏe, sức vóc dồi dào.

Nghi thức diễn ra từ lúc lễ quan xướng danh đến Đế – Hậu cùng vào Trung .

Khách khứa rời đi, điện rốt cuộc yên tĩnh.

Tố tháo phượng quan giúp ta xong thì lui xuống.

Hôm nay Tiêu Quân Nghiễm mặc long bào đỏ,

khiến nước da trắng trẻo lại càng thêm phần tuấn mỹ.

Ta xắn tay áo, nhào tới đẩy chàng xuống giường.

“Phu quân! Đánh nhau đi!”

Tiêu Quân Nghiễm: …

Thân thể nóng ấm áp sát.

Hơi thở hai quấn lấy nhau, không phân biệt được .

Ta động đậy đôi chút, khó chịu nói:

“Phu quân, đụng phải rồi…”

Tiêu Quân Nghiễm theo thói quen đưa tay sờ bụng ta,

thấy phẳng lì.

Ta cong chân: “Không phải bụng đâu.”

Chàng tức hiểu ý.

Đuôi mắt ửng đỏ, hơi thở bắt rối loạn.

Nhưng ngay chàng định tiến thêm bước ,

ta lại lên tiếng:

“Phu quân, chúng ta không giống trong sách nhỉ?”

Tiêu Quân Nghiễm khựng lại: “Khác chỗ nào?”

Ta nhớ lại nội dung trong sách.

Hai tiểu nhân không đánh nhau, trò chuyện .

Nghĩ rồi, ta nâng cằm chàng lên, bắt chước thoại:

“Mỹ nhân à, đừng giãy … ngươi càng giãy, gia càng hưng phấn!”

Tiêu Quân Nghiễm: …

Lọn tóc dài rũ xuống che mất biểu cảm phức tạp trên chàng.

Chàng trả lời bằng cách hung hăng cắn môi ta,

rồi im lặng, vùi tiếp tục lao động hăng say.

19

Tháng thứ ba sau Hoàng hậu có thai,

Hoàng đế bảo mình tổn thương căn nguyên,

không muốn tự rước nhục, liền giải tán hậu .

Quần : Nghe ngài nói xạo thì có.

Có vị vừa định mở miệng phản đối,

liền Hoàng đế dùng một câu chặn họng:

“Nhà có bốn mươi vạn quân, ai không phục thì ra ải chơi với .”

Sau mười tháng, Hoàng hậu sinh một chúa.

Quần như thấy được hy vọng, nhao nhao dâng tấu.

Ta chẳng hiểu tuyển tú là gì,

thấy Hoàng đế phiền não,

bèn tức đưa luôn Tứ đệ từ cương vào .

Dọa đám tái ,

tưởng rằng sắp đổi đế vương đến nơi.

Chưa kịp hành động,

thì Thánh , phong chúa Hoàng nữ.

Cả đám như được giải thoát,

May quá! Dù là huyết mạch chính thống của hoàng thất!

Ai ngờ mấy năm sau,

Hoàng đế đem việc triều chính và cả ái nữ giao hết Tứ đệ nhà ,

bảo là muốn đưa Hoàng hậu đi… du ngoạn cương.

cương… du ngoạn á?

Các trong lòng rủa thầm: Có điên mới tin!

Nhưng nghĩ lại thì,

Tuy Hoàng đế hay nói linh tinh, nhưng là một minh quân có đức.

Tứ tử dù là ngoại thích, nhưng tài năng xuất chúng,

tuổi nhỏ có phong độ nhiếp chính.

Thiên bình, dân an vật thịnh,

ai rảnh đâu mà tạo phản ?

……

Nhiều năm sau.

Ta cưỡi ngựa tung vó trở về quê nhà,

sánh vai cùng Tiêu Quân Nghiễm.

“Cha ơi, ca, nhị ca ơi, Lạc về nhà rồi đây!”

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương