Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2 - Nữ Phụ Ngàn Vạn Lần Chớ Gả

4

Ta là nữ của Mạnh .

Sau ta còn có muội muội.

Giống như ta, cả ba đều là do các vị di nương trong phủ sinh ra.

nữ tuy mang huyết mạch Mạnh , địa vị còn chẳng bằng con chó lông xoăn Tây Dương tiến cống mà Mạnh Chẩm Nguyệt nuôi bên người.

Huống hồ càng không so với bảo bối tâm can của mẫu – Mạnh thiếu .

E rằng, tư cách cầm giày cho Mạnh thiếu , chúng ta không có.

Tổ tiên Mạnh phủ xưa kia từng hiển hách một thời.

qua bao thế hệ truyền thừa, ở kinh nơi quyền quý khắp nơi, chẳng còn đáng để nhắc .

Phụ thân đem toàn bộ hy vọng đặt người vị công vô dụng kia.

Ngược , tỷ thật biết tranh khí.

Tâm tư nàng linh hoạt, từng bị ràng buộc trong chốn khuê phòng.

Giữa muôn vàn nữ thế rập khuôn theo lễ nghi, nàng là một dòng suối mát lành, khác biệt và nổi bật.

Nàng đứng ra tổ chức thi hội, sáng tác nên bao vần thơ tinh diệu tuyệt luân.

Thậm chí còn phổ ca khúc, truyền xa ngàn dặm, dẫn đầu phong trào thịnh hành chốn kinh .

Nàng khiến phu quân một lòng một dạ yêu thương, có mình nàng trong tim, là hình mẫu khiến khắp Thượng Kinh nữ xuất giá đều ngưỡng mộ không .

Thế thủ đoạn mà nàng lấy làm kiêu hãnh ấy…

khiến ba tỷ muội chúng ta cái gai trong mắt bọn mối, bị tránh né như ôn dịch.

Mẫu thân thường nói, nữ mạnh mẽ thì mới có mở rộng trời đất.

làm nữ , thật sự quá khó.

Chúng ta bị giam cầm nơi hậu viện, giá trị duy nhất gả đi, trợ lực cho nam nhân trong tộc khác.

Còn chúng ta – nữ không gả đi ấy.

Chính là quân cờ bị vứt bỏ của cả dòng Mạnh.

Tiếc là Mạnh Chẩm Nguyệt mải mê trong chuyện tình cảm nam nữ, chẳng nhìn thấu lòng người.

mà nàng cho là ân sủng vô biên, thực chất đều dựa trên việc nàng có trợ lực cho Mạnh Dự.

Nay nàng không còn nữa.

Thì ta liền mối liên hệ duy nhất giữa Mạnh và nhà .

Ta đánh cược rằng, bọn dù thế nào sẽ không dễ vứt bỏ ta.

Ta lật tung giường đệm, lôi ra một gậy, cẩn thận quan sát.

“Gậy đánh chó.”

“Chuyên dùng để đánh chó.”

5

Ta giấu gậy vào trong lớp váy áo.

Gõ cửa phòng mẫu.

“Mẫu thân, là con.”

Bên trong vang ra giọng nói thiếu kiên nhẫn.

“Khuya rồi còn có chuyện ?”

Ta đáp: “Về hôn sự với phủ , nữ nhi vẫn còn điều rõ, đặc biệt thỉnh giáo mẫu thân.”

Cửa mở ra bởi Triệu ma ma – người hầu thân cận bên mẫu.

Ta bước vào trong.

thấy phụ thân đang có .

Thật tốt, đỡ phải mất công đi tìm từng người một.

Thấy sắc cả sắp nổi giận, ta liền mở lời: “Chuyện hệ trọng, xin mẫu thân cho người khác lui ra xa một chút.”

Trán mẫu nổi gân xanh.

đưa mắt ra hiệu cho đám nha hoàn trực đêm, ra lệnh cho lui .

“Có thì mau nói. Nếu ngươi không nói điều ra hồn, bản phu nhân nhất định không tha cho ngươi!”

Ta cúi người hành lễ.

Giây tiếp theo, liền rút gậy đánh chó giấu nơi bắp chân ra.

để cho người kịp phản ứng.

Ta vung gậy cao, nhắm thẳng vào trán phụ thân mà quật .

“Bốp” một tiếng vang dội.

Mỡ trên ông ta rung mấy lượt trong không trung, rồi ngã vật giường, hồi lâu vẫn hoàn hồn .

mẫu bị cảnh tượng trước mắt dọa trắng bệch cả khuôn .

ta hét thất thanh, hoảng loạn lùi về phía sau.

“Người đâu! Mau đây!”

Ta vung tay, một gậy giáng mạnh vào ống chân ta.

Đang định vung thêm gậy .

Thì bị mấy nha hoàn và lao tới khống chế.

gậy trong tay rơi đất, lăn lóc vài vòng, rồi bị phụ thân nhặt .

Ông ta gắng gượng đứng dậy, cố giữ thân mình thẳng thớm.

gậy trong tay ông ta vung mãi không .

cuối cùng, vẫn không dám hạ .

Thấy vẻ ta đầy vẻ giễu cợt.

Sắc ông ta có phần khó coi.

“Lôi nó , nhốt vào từ đường suy ngẫm cho kỹ. có lệnh của ta, ai không thả ra!”

6

Ta nằm trên nền đất lạnh lẽo trong từ đường.

Nhìn từng dòng thiên thư lơ lửng trôi qua trước mắt.

【Trời ạ! Đúng là nữ phụ ác độc, càng xem ta càng thích, biết làm sao giờ?】

【Tình tiết thay đổi rồi, liệu nữ phụ có gặp nguy hiểm không?】

Ta ngáp một cái thật dài.

Trông cậy vào phụ thân ta có ra tay?

Thà trông vào việc lợn nái biết leo còn đáng tin hơn.

Hiện giờ ta là người Tễ Minh danh định làm kế thất.

Để tránh sinh thêm biến cố, bọn đành nuốt giận vào bụng, như nuốt mảnh sắt vỡ.

Quả nhiên, sáng hôm sau có tiểu tư thân cận bên cạnh phụ thân cung kính đón ta ra ngoài.

Tùy chỉnh
Danh sách chương