Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1 - Dấu Hiệu Cảnh Báo Trước Ngày Cưới

Khi chuẩn bị cho đám cưới, tôi lướt mạng và tình thấy một bài viết rất hot:

【Bạn gái vừa triệu, làm để tiền này trở thành tài sản chung hôn nhân?】

Trong khu luận đầy phẫn nộ, chủ bài viết đã thả tim một luận được ủng hộ nhiều :

【Cách đơn giản là bảo cô ấy mua nhà, rồi đăng ký tên hai người.】

Tôi thầm đổ mồ hôi lạnh thay cho cô bạn gái kia.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại nhận được tin nhắn từ bạn trai:

“Baby, mai xem nhà cưới nhé?”

……..

Khi lướt trên một nền tảng nọ, tôi tình bắt gặp một bài viết rất hot:

【Bạn gái vừa triệu, làm để tiền này trở thành tài sản chung hôn nhân?】

Vì tò mò hóng , tôi lập tức nhấn vào xem.

Chủ bài viết kể rằng, anh ta và bạn gái đã yêu nhau suốt năm trời, hiện tiến tới giai đoạn bàn cưới hỏi.

Thế nhưng, không lâu trước đây, bạn gái anh ta bất ngờ một di sản khổng lồ lên tới triệu.

Đáng lẽ vui mừng, nhưng trong chủ bài viết, nó lại trở thành cái gai nhức nhối, khiến anh ta bắt đầu nảy sinh ý định nhắm vào tiền ấy, lên mạng hỏi xin mọi người cách để kiếm chác được phần nào.

Chủ bài viết khi miêu tả bạn gái , từng câu từng chữ đều đầy vẻ chán ghét:

【Bạn gái tôi, chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều, trong tiền bạc thì hoàn toàn không có khái niệm gì .】

Anh ta lấy ví dụ:

【Lần trước dạo phố, cô ấy không thèm chớp đã vung bốn vạn mua một chiếc vòng . Bốn vạn đấy! Bằng mấy tháng lương của tôi rồi. Dù không tiêu tiền của tôi, nhưng nhìn thôi cũng đủ khiến tôi đau lòng, mấy ngày vẫn chưa nguôi được.】

Lời lẽ tràn ngập bất mãn với thói quen tiêu xài của bạn gái, mỗi đồng cô ấy tiêu đều là cắt từ thịt anh ta vậy.

này tôi không dám kể với mẹ , không thì bà định sẽ không cho tôi cưới loại con gái hoang phí thế.】

Anh ta tỏ cùng bất lực, liên tục gửi mấy icon che mặt.

Ngay , anh ta đổi giọng, bắt đầu than phiền về thái độ của bạn gái đối với di sản:

【Cô ấy tận triệu, vậy lại chẳng hề nhắc đến việc chia sẻ với tôi một chút. Trong lòng tôi ấm ức lắm, cô ấy có ích kỷ đến vậy chứ?】

Chủ bài viết dài dòng giãi bày suốt ba nghìn chữ, cuối cùng cũng để lộ mục đích thực của ở phần cuối bài.

【Cô ta là phụ nữ, cầm nhiều tiền vậy thì có ích gì? Sớm muộn cũng tiêu sạch, chi bằng giao cho tôi quản lý hơn! Các anh em, mau cho tôi ít cao kiến, làm để biến tiền này thành tài sản chung khi kết hôn?】

Bài viết vừa đăng lên đã một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, lập tức khuấy lên ngàn lớp sóng.

Phần luận bùng nổ trong chớp .

Có người phẫn nộ mắng anh ta là thứ cầm thú, ngay tài sản của bạn gái cũng không buông tha, thật đã đánh mất nhân tính.

Có người thì khuyên nhủ anh ta nên buông tha cho cô gái, tìm một người có cùng quan điểm về tiền bạc sống cho yên ổn.

Cũng có người giễu cợt hỏi anh ta có viết văn trừu tượng không, đùa rằng với ngòi bút này, hoàn toàn có viết tiểu thuyết cho nền tảng Muối Tuyển”.

Trước làn sóng chỉ trích dữ dội, chủ bài viết không lên tiếng, chỉ lặng lẽ theo dõi màn hình.

Giữa luận, có một câu — dù đã bị chửi tới hơn ba trăm lượt — vẫn lọt vào anh ta.

【Câu này tôi biết nè Hai người chẳng sắp cưới rồi ? Dẫn cô ấy mua nhà cưới, dỗ dành cô ấy để thêm tên anh vào sổ đỏ.】

Chủ bài viết đọc đến đây thấy được một tia sáng nơi cuối đường hầm, vội vàng truy hỏi:

【Vậy có rút tiền mặt không?】

Người trả lời kia một lão luyện trong việc tính toán, tĩnh đáp:

【Được chứ! khi kết hôn, kiếm đại một lý do đổi nhà, tiền nhà này, nhẹ nhàng thôi cũng chia được một nửa!】

Càng đọc tôi càng thấy lạnh sống lưng, một dự cảm chẳng lành thủy triều dâng lên trong lòng, lan đến tận đầu ngón khiến chúng trở nên lạnh buốt.

Không vì điều gì khác, chính bởi hoàn cảnh của tôi quá giống với cô bạn gái trong bài viết kia.

Không lâu trước đây, bà ngoại tôi qua đời, để lại cho tôi một di sản lên tới triệu.

Khoảng thời gian , thế giới của tôi chìm trong bóng tối tận.

Bố mẹ tôi đều đã có gia đình riêng từ sớm, từ nhỏ tôi được bà ngoại nuôi dưỡng từng chút một, bà là chỗ dựa duy , là người duy yêu thương tôi điều kiện trên cõi đời này.

So với giàu có vật chất di sản mang lại, nỗi đau mất người thân mới thực nhấn chìm tôi trong những cơn sóng bi thương cuồn cuộn.

Nếu không nhờ bạn trai tôi – Chu Mục – luôn ở bên cạnh, có lẽ tôi đã chẳng bước khỏi vùng tối ấy, càng không vực dậy tinh thần để tích cực chuẩn bị cho đám cưới.

Chính bởi đã trải qua nỗi đau , tôi càng thêm thương xót cho cô gái bị bạn trai tính toán kia.

Thế nên tôi chụp lại bài viết , định đăng lên Tiểu Lục Thư để cảnh tỉnh những cô gái có hoàn cảnh tương tự.

Khi tôi chỉnh sửa nội dung bài đăng, màn hình điện thoại bỗng bật sáng, hiện lên một tin nhắn.

Là Chu Mục gửi tới: 【Doanh Doanh, ngày mai xem nhà cưới nhé?】

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn , ngón tôi khựng lại, một luồng dự cảm dữ dội lập tức lan từ lưng khắp toàn thân.

Giây tiếp theo, ánh tôi tình rơi xuống chiếc vòng ngọc tím của nhà Phạm đeo trên cổ .

là món quà tôi mua khi cùng Chu Mục dạo phố không lâu trước đây.

giá của nó, trùng khớp với nội dung trong bài viết Bốn vạn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương