Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi câu chuyện chuyển sang chủ đề kết hôn, Chu Mục vội vàng chen lời:
“Mẹ à, con với Doanh Doanh mười ngày nữa sẽ đăng ký kết hôn, sau sẽ mua nhà luôn.
Mẹ không đâu, con mong mỏi ngày được gia đình với Doanh Doanh chừng nào!”
, anh ta đưa tay qua nắm tay tôi, nhưng tôi khéo léo nghiêng tránh như thể vô tình.
Anh ta nào có mong mỏi gì chuyện gia đình, cái anh ta mong chỉ là lấy được một triệu từ tôi thôi.
Mẹ Chu thì cau mày , mặt đầy ghét bỏ.
“Sao gấp ?”
Mẹ Chu liếc mắt tôi, mắt đầy tính toán:
“Ý tôi là, hay để Tiểu Mục dọn sang chỗ An Doanh trước .
Bao giờ bụng nó có động tĩnh, mang thai cho nhà mình một thằng cháu mập mạp, thì khi mới bàn chuyện cưới hỏi đàng hoàng.”
Tôi làm thẹn thùng, dịu dàng nhỏ nhẹ đáp:
“Dì ơi, con không có ý kiến gì , dì và anh Tiểu Mục sắp xếp nào, con đều theo. Chỉ cần được anh Tiểu Mục, bảo con làm gì được ạ.”
Chu Mục tức nhảy dựng phản đối, giọng gấp đến cao vút:
“Mẹ ơi, thì không được!
Con với Doanh Doanh bàn bạc xong rồi, phải sớm đăng ký kết hôn thì con mới yên tâm.
Hơn nữa, mua nhà trước, cho Doanh Doanh một mái ấm ổn , là trách nhiệm không thể chối bỏ của một đàn ông như con!”
Cái bộ dạng giả vờ thâm tình của anh ta khiến tôi buồn nôn.
Mẹ Chu vậy thì tức trừng mắt lườm tôi, mắt như đang trách móc tôi sao không điều làm theo ý ta.
“ đây nuôi nấng một đứa con trai học hành tới nơi tới chốn, tốt nghiệp đại học danh tiếng, tướng mạo đẹp trai, công ty được lãnh đạo coi trọng, tiền đồ rộng mở lắm. Sao mắt cái loại con gái mồ côi không cha không mẹ như cô chứ?”
Giọng điệu của ta chua chát và cay nghiệt, cố tình dùng cách để hạ thấp tôi, nhằm tôn cái gọi là “cao quý” của con trai .
Tôi cắn chặt răng, cố đè nén cơn ghê tởm dâng trào , gắng gượng nặn một nụ cười rạng rỡ:
“Dì rất đúng ạ. Con có thể gặp được Chu Mục, đúng thật là phúc phận tu mấy kiếp mới có.
Sau này con nhất sẽ dạ chăm sóc cho anh ấy.”
, tôi còn cầm lấy khăn ăn, nhẹ nhàng lau khóe miệng cho Chu Mục, diễn cho trọn vai cô dâu ngoan hiền.
Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Chu Mục vang .
Anh ta liếc màn hình, mắt tức trở nên lấp lửng, khó đoán.
“Anh ngoài điện thoại chút, công ty có việc gấp.”
Với quãng thời gian dài anh ta, từng cử chỉ nhỏ nhất của Chu Mục tôi đều quá quen thuộc chỉ cần mắt ấy, trực giác mách bảo tôi rằng chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Vì , tôi giả vờ bình tĩnh, nhân lúc anh ta đứng dậy rời , lặng lẽ bám theo.
Tôi nín thở trốn góc hành lang, không dám thở mạnh, chỉ thấy giọng Chu Mục cố tình hạ thấp, truyền từ kia hành lang.
“Nhà sang tên xong thì tức bán , chuyển một triệu vào tài khoản của mẹ tôi. môi giới kia có đáng tin không? Đừng để xảy chuyện gì đấy.”
đến đây, tim tôi như rơi thẳng xuống hầm băng, lạnh đến run .
Hóa , anh ta không chỉ muốn biến số tiền của tôi thành tài sản chung sau hôn nhân còn muốn toàn bộ số tiền bị chuyển sạch sẽ!
Không đầu dây kia gì, Chu Mục tiếp tục:
“Được, thì tốt. Chuyện xong rồi, chắc chắn không quên phần thưởng cho cậu.”
Giây phút ấy, tôi cuối cùng rõ đàn ông mình uổng phí mười năm thanh xuân chỉ là một kẻ ti tiện, đê hèn đến mức không thể tha thứ.
Tôi cố gắng đè nén sóng gió , giả vờ như không thấy gì, bình tĩnh quay về chỗ ngồi.
Chu Mục chẳng có chuyện gì, quay , trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười giả tạo: “Chỉ là chút chuyện nhỏ của công ty thôi, anh giải quyết xong rồi.”
Chỉ là ngón tay hơi run rẩy hoàn toàn bán đứng sự căng thẳng anh ta.
Suốt từ nãy ngồi một , mẹ Chu chậm rãi nhấc mí mắt liếc tôi, khóe miệng nhếch một nụ cười châm chọc.
“Giờ công ty nào chẳng vậy, việc thì nhiều, áp lực thì lớn, đâu còn ổn , nhàn hạ như thời chúng tôi nữa.
Cô xem, không quản lý Tiểu Mục cho tốt, để nó phải vất vả này.
Sau này phải học cách chăm sóc đàn ông nhiều vào, đừng có suốt ngày chỉ lo cho mình.”
, ta lấy tay gõ nhẹ mặt bàn, mắt tràn đầy khinh thường, như đang ám chỉ rằng tôi chẳng hề làm tròn bổn phận “con dâu tương lai”.
Tôi cúi đầu đáp khẽ:
“Dì dạy rất đúng ạ, là con suy nghĩ chưa chu toàn.”
Chương 6 tiếp :