Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Nhìn Vào Mắt Anh

26

Tôi còn chưa kịp hiểu anh ta có ý gì, hôm sau đã được thư mời chính thức từ ty.

bộ phận đích thân dẫn tôi đến chỗ làm việc, thái độ vô cùng nhiệt tình khiến tôi có chút ngại ngùng.

“Cô Thẩm, tổng giám đốc Lê đã đặc dặn dò, cô không cần làm thêm giờ, chỉ cần đi làm đúng giờ là được.”

“Tổng giám đốc Lê?”

bộ phận cười, “Vâng, hôm qua tổng giám đốc Lê vừa mua lại ty này, còn đích thân sắp xếp lại hồ sơ tuyển dụng của cô.”

Tôi há hốc mồm—bạn trai tôi thật sự là người có tiền!

Tôi lập tức chạy vào phòng pha nước, mở video call cho anh ta.

“Anh mua lại ty của Chu Tử Vi à?”

Bên kia màn hình, Lê Dạng đang mặc sơ mi trắng, trông đang ngồi văn phòng.

Anh ta lười biếng ngả người ra sau, nói:

“Anh đã bảo , nhà anh có tiền, thừa kế gia sản.”

“Tôi tưởng anh nói đùa chứ…”

Lê Dạng bật cười, “Bảo bối, anh là người thành thật đó.”

27

Sau khi tiếp quản ty, Lê Dạng gần không có nghỉ, bữa đều do nhà hàng cao cấp chuẩn bị sẵn.

Tôi cũng chẳng còn cơ hội nấu cơm cho anh ta—

Dù sao anh ta cũng từng chê đồ tôi nấu không thể .

Những nghỉ, tôi chẳng mang gì theo, thế vào văn phòng anh ta nằm dài.

Anh ta làm việc, tôi ngồi bên cạnh xem phim.

Một nọ, tôi từ túi ra một xấp sticker màu hồng vừa mua, nhân lúc Lê Dạng đi họp, tôi dán sticker lên bốn góc bàn làm việc của anh ta, ngay cả lưng ghế cũng không tha.

Anh ta dẫn theo mấy thư ký trở lại, bọn họ cố gắng nín cười, mặt ai cũng căng cứng.

Lê Dạng liếc qua một lượt, sau đó thản nhiên giơ tay phía tôi.

“Dán thêm vài cái đây đi.”

28

Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được một việc tốt , thỉnh thoảng mới làm thêm giờ.

Tôi chuyển vào sống chung với Lê Dạng, bắt đầu cuộc sống hai người.

Mỗi lần tôi tăng ca muộn, đều thấy bóng dáng bận rộn căn bếp mở.

Nghe thấy tiếng động, Lê Dạng quay đầu nhìn tôi, sau đó gọi tôi lại, kéo tôi vào lòng hôn một cái.

“Hôm nay gì vậy?”

“Tất nhiên là món bò hầm cà chua anh nhắc mãi mấy nay rồi!”

Hai tôi sáng rực, bát đũa, kiễng chân hôn anh ta một cái, sau đó nhảy chân sáo ra bàn chờ đợi.

Lê Dạng không còn vẻ non trẻ của tuổi thanh xuân , sự thành và chín chắn dần hiện rõ.

Nhìn anh ta, tôi thấy vô cùng hạnh phúc.

29

Kỳ lạ là, khả năng đặc của tôi dường đã mất tác dụng.

Một tối nọ, tôi kéo Lê Dạng lại, thử đối diện với anh ta, nhưng không có bất kỳ hình ảnh nào xuất hiện, dù đã thử vài lần.

Tôi không khỏi có chút thất vọng.

Nhưng nhanh tôi phát hiện, mỗi lần đối diện với anh ta, giác hạnh phúc tôi lại nhân đôi.

Vì vậy, tôi thử lại với Tạ Duẫn Phi—

Kết quả là một giác thư thái và vui vẻ gấp bội.

Tình cờ lại Tô Thần một lần, khi ánh giao nhau, tôi không nhìn thấy hình ảnh nào, là một luồng xúc không thuộc mình.

Có ghen tị, có không cam lòng, có cả hối tiếc.

Tôi ra—hiện tại khả năng của mình còn hữu ích trước kia nhiều.

Đặc là khi bên Lê Dạng.

Anh ấy vui, tôi cũng vui.

30

Sau khi Lê Dạng cầu hôn tôi, anh ta đưa tôi nhà mẹ.

Cuối cùng tôi cũng được họ.

anh ta có vẻ ngoài nghiêm nghị, phong thái chỉnh tề, điển hình của một gia đình giàu có.

Mẹ anh ta khí chất người, nhưng hiền hòa và dễ gần.

Bà nhiệt tình kéo tôi ngồi xuống, bảo người hầu rót nước, trái cây cho tôi.

“Yên Yên à, cuối cùng cũng được con rồi.”

Bà vừa cười vừa liếc sang Lê Dạng.

“Quan hệ của thằng bé với nó không tốt lắm, nó che chắn cho con, không cho ta , sợ ta làm khó con đấy.”

Tôi mỉm cười, còn mẹ anh ta trừng nhìn anh ta một cái.

“Con yên tâm, ta không loại người vậy đâu. con bé này, cô nhìn là thích ngay!”

Tôi nhìn thẳng vào bà, quả thực có thể được niềm vui chân thành.

“Con cũng có lỗi, bao lâu nay chưa chủ động đến thăm hai bác.”

anh ta trông nghiêm túc, nhưng thực ra cũng hiền lành.

tôi cùng tối, mẹ anh ta còn muốn giữ tôi lại qua đêm, nhưng Lê Dạng từ chối.

Trước khi , bà dúi vào tay tôi một bao lì xì dày cộp, suýt tôi không cầm vững.

Tôi xấu hổ , chào tạm họ rồi rời đi

31

tôi còn chưa định cưới Tạ Duẫn Phi đã nhanh một bước, gửi thiệp mời kèm một loạt đồ dùng cho phù dâu.

“Tại sao cậu nhanh vậy?” Tôi nhắn tin trêu cô ấy.

Rõ ràng trước đây cô ấy còn kiên trì theo chủ nghĩa không kết hôn.

“Không còn cách nào khác, bạn trai quá tốt, đành trói chặt lại thôi!”

Tôi hứa sẽ mừng cho cô ấy một phong bì thật dày.

Tạ Duẫn Phi gửi liền năm cái icon xoay vòng vui vẻ.

Lê Dạng vừa tắm xong bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, thấy tôi cười tủm tỉm liền ghé lại hôn một cái.

“Sao thế?”

“Tạ Duẫn Phi sắp kết hôn rồi. Xem ra làm phù dâu trước khi làm cô dâu rồi.”

Lê Dạng nhướn mày, “ nhớ năm ngoái cơm chung, cô ấy còn tuyên không kết hôn không sinh con cơ .”

“Từ khi nào cậu thấy cô ấy là người nói chuyện đáng tin vậy?”

Tôi nhớ hồi cấp ba, lớp mỗi lần đòi cô ấy bài tập, cô ấy đều bảo “viết xong rồi”, nhưng tay lại nhanh chớp chép nốt.

Lớp bị lừa bao nhiêu lần cũng không đếm .

Nghĩ vậy, tôi bật dậy khỏi giường.

Lê Dạng hôn hụt, giọng có chút ấm ức.

“Đi đâu đấy?”

“Tìm đồ!”

32

Tôi lục tung hộp đựng đồ thời cấp ba, tìm thấy ảnh tốt nghiệp cùng vài món đồ lưu niệm.

Ngồi bệt trên thảm trải sàn, tôi giơ bức ảnh lên cho Lê Dạng xem.

Anh ta từ phía sau ôm tôi, tựa cằm lên vai tôi.

ảnh, vì cao nên anh ta đứng hàng trên cùng, còn tôi hai hàng đầu tiên.

Gương mặt điển trai của anh ta cộng với vị trí chính giữa thực sự quá bật.

“Nhìn cái vẻ mặt này, người ta nợ cậu mấy triệu vậy.”

Tôi cười.

“Đặc là hồi làm bạn cùng bàn với , cậu còn chẳng thèm nhìn một cái.”

Lê Dạng cọ nhẹ mặt vào vai tôi, giọng trầm thấp:

“Bởi vì hồi đó đã thích cậu rồi, nhưng không dám thể hiện.”

Tôi kinh ngạc quay lại nhìn anh ta.

“Thật hay giả đấy?”

Lê Dạng khẽ hừ một tiếng, gật đầu nhẹ.

Hồi trẻ, tính cách của anh ta khá ngang bướng, lòng tự tôn cao.

Còn tôi vì tính cách dễ gần nên được nhiều người yêu mến.

Anh ta vừa buồn bực vừa cố tỏ ra lạnh lùng với tôi, ai ngờ lại lạnh lùng quá mức, đến mức ngay cả bạn bè cũng không làm được.

lần chơi game nhìn nhau KTV, em còn chưa trụ mười lăm giây .”

“Anh tưởng em, anh đã không thể chịu rồi. Khiến anh buồn bực suốt một thời gian.”

Nghe giọng lầm bầm ngay bên tai, tôi bỗng thấy anh ta đáng yêu vô cùng.

Tôi đưa tay xoa mái tóc mềm mại của anh ta, vô thức bật cười.

“Được rồi, xin lỗi cậu bạn học Lê, đã làm tổn thương lòng tự tôn của cậu rồi.”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương