Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc môi môi, tôi rõ ràng cảm nhận được toàn thân Thẩm Kình run lên vì xúc động.
Nhưng anh vẫn cố giữ lại chút lý trí cuối :
“Tiểu Tiểu, em không hiểu lời tôi nói à?”
“Anh không cần em phải báo đáp kiểu này vì lòng biết ơn.”
“Em nghĩ tôi là loại người nào, cần em thương hại sao?”
Mắt tôi cay xè, viền mắt hoe :
“Anh Thẩm, em cũng là tự nguyện. Không hề miễn cưỡng chút nào.”
Tôi nắm lấy tay anh, đặt lên ngực mình.
tử anh lập tức co rút, như thể vừa vào thứ gì không nên .
Không được nhìn, không được .
Anh cố rút tay về theo bản năng.
Tôi lại giữ chặt tay anh không buông:
“Anh Thẩm, anh hãy cảm nhận em.”
“Nơi này, thực sự không có một chút miễn cưỡng nào cả. Anh đừng áp lực.”
Cổ họng Thẩm Kình trượt lên trượt xuống càng nhanh, càng kìm nén.
“Đừng lừa anh, anh biết trong lòng em chỉ có em trai anh, Thẩm Dương.”
“Trước đó lúc vệ sĩ gọi cho em, thực ra anh đã nghe lén được.”
“Em đã nói… tối nay Thẩm Dương cần em hơn.”
Tôi định giải thích thì chiếc điện thoại để trên đầu giường của anh bỗng đổ chuông.
Tôi liếc nhìn màn hình — là Thẩm Dương.
Thẩm Kình cũng nhìn qua, sau đó trượt để nghe máy:
“Có chuyện gì vậy?”
Giọng nói nghẹn ngào và khó chịu của Thẩm Dương lên từ đầu bên :
“Anh à, tối nay em mới thức thể chất người sói, thật sự rất khó chịu.”
“Thế mà Tiểu Tiểu cái con chết tiệt đó tới giờ vẫn chưa đến.”
“Em tưởng mình chịu được, nhưng rõ ràng đã đánh giá bản thân quá rồi.”
Thẩm Kình liếc nhìn tôi: “Tiểu Tiểu, cô ấy…”
Tôi lập tức hôn anh, ngăn lời sắp nói ra.
Sự chủ động liên khiến Thẩm Kình khống chế, tử co lại mạnh mẽ.
Bàn tay lớn đầy sức lực theo bản năng ôm chặt gáy tôi, như muốn đòi hỏi nhiều hơn.
Nhưng lý trí lại nhanh chóng đè nén cảm xúc.
Anh ấy đẩy tôi ra, còn chưa kịp nói tôi đang ở đây…
Trong điện thoại đã lên giọng than vãn của Thẩm Dương:
“Tất nhiên em biết Tiểu Tiểu chỉ là đang kẹt xe.”
“Cô ấy giờ chắc chắn chỉ mong được bay đến cạnh em để giúp em giải tỏa.”
“Trong lòng chắc vui muốn điên rồi ấy chứ!”
“Có điều, thứ gì dễ có được thì lại thấy thiếu ý nghĩa…”
“Em thực sự không muốn bị cô ấy thừa lúc em yếu mà cưỡng chế đánh dấu, rồi sau đó phải suốt đời xem cô ấy là đời duy nhất. Tại sao tình yêu của người sói lại phải khắc cốt ghi tâm đến vậy chứ?”
Ánh mắt rực của Thẩm Kình thoáng hiện ý kinh ngạc, sau đó là tức giận:
“Em không muốn toàn tâm toàn ý với cô ấy à?
“Vậy em dây dưa với cô ấy từ làm gì?”
Thẩm Dương chẳng chút kiêng nể khi nói chuyện với anh trai ruột:
“Hồi đó còn , chưa từng thấy phụ nữ đẹp mà thôi.”
“Chưa biết ngoài phong cảnh tươi đẹp đến nào.”
“Thẩm Dương!” Thẩm Kình đột nhiên gọi tên em trai, giọng trầm xuống nặng nề:
“Nếu em không biết trân trọng, vậy thì đừng trách anh sẽ là người trân trọng cô ấy!”
6
Giọng Thẩm Kình trầm xuống, nói như chém đinh chặt sắt:
“Đến lúc đó, đừng có mà hối hận!”
Thẩm Dương khựng lại một chút, rồi bật cười:
“Em thì hối hận gì chứ.”
“Nếu cô ấy không còn bám lấy em nữa, em còn mừng đến cả trong mơ ấy.”
“Nhưng mà anh à, anh đừng mơ tưởng đến Tiểu Tiểu nữa.”
“Tuy em có thể dọn sạch trái mình, nhưng Tiểu Tiểu thì không làm được.”
“Trong lòng cô ấy chỉ có em, hoàn toàn không chứa người thứ hai.”
“Em thấy tám phần là cô ấy muốn bám lấy em cả đời rồi.”
“Anh chẳng định chơi trò Bá đạo Lang vương cưỡng chế yêu, bắt Tiểu Tiểu run rẩy đến nỗi tử tiêu luôn hả?”
“Tình yêu cưỡng ép thì có ý nghĩa gì chứ? Cho anh có đoạt lấy được thể xác cô ấy, cũng không chiếm được trái cô ấy. Anh cần gì phải khổ đến vậy…”
Tôi cực kỳ khó chịu với cái kiểu tự vô lý của Thẩm Dương.
Sợ rằng Thẩm Kình lại bị mấy câu đó làm chùn lòng, đẩy tôi ra.
Trong lúc cấp bách, tôi ôm chặt cổ Thẩm Kình, nhẹ nhàng cắn lên vành tai anh ấy.
Thẩm Kình vốn đã rơi vào vòng xoáy dục vọng mãnh liệt, làm sao chịu kích thích kiểu này?
Anh lạnh giọng cắt ngang lời Thẩm Dương:
“Chuyện đó thì chưa chắc.”
Thẩm Dương vẫn vô tự :
“Anh à, không phải em khoác lác đâu, giờ này Tiểu Tiểu chắc chắn đang gấp rút bay đến đây để giúp em giải tỏa.”
“Chắc là đang vui đến muốn bay luôn rồi.”
“Khổ cho em đang chìm trong dục vọng, khó chịu muốn chết, lát nữa còn phải dốc toàn bộ ý chí để không bị cô ấy lợi dụng lúc yếu lòng. Cảm giác này anh không hiểu được đâu!”
Thẩm Kình nhếch môi cười lạnh, buông bốn chữ:
“Tự chuốc lấy khổ.”
Anh vừa nghe điện thoại, vừa nhìn tôi – kẻ đang “thừa lúc trống vắng mà xông vào”.
Ánh mắt không biết từ khi nào đã hoàn toàn thay đổi.
Tất cả sự kiềm chế, lý trí, giằng co… đều bị anh vứt lên chín tầng mây.
Bàn tay to lớn siết chặt sau gáy tôi.
Thậm chí cả người tôi lên giường bệnh, nghiêng người ôm chặt vào lòng.
Các vệ sĩ và bác sĩ trong phòng, cực kỳ có mắt nhìn, loạt rút lui phòng như được lập trình.
Khi trong phòng chỉ còn lại tôi và Thẩm Kình…
Sự mờ ám không lời, lặng mà nhanh chóng bùng lên.
Tôi có cảm giác như mình đang dán chặt lên một lò lửa rực .
Trái tôi như con nai hoảng hốt nhảy loạn trong ngực.
Giọng nói khàn khàn của Thẩm Kình lên:
“Cho em cơ hội cuối , mau rời đi.”
“Nếu không thì…”
“Tôi là loại người, một khi đã vào, thì chết cũng sẽ không buông tay.”
Trái tôi khẽ rung lên, bất giác dấy lên nỗi sợ.
Nhưng khi nghĩ đến vết thương trên lưng anh, máu thịt be bét, tôi liền cắn răng lắc đầu.
Khoang miệng tôi bỗng bị cướp đi dưỡng khí.
Thẩm Kình lập tức chiếm thế chủ động, đè tôi dưới thân, hôn sâu không ngớt.
Giống như đang đối xử với một vật báu trân quý nhất trên đời.
Tôi không thể kìm chế, bật ra tiếng rên khe khẽ.
Tiếng đó bị người ở đầu dây bên là Thẩm Dương nghe thấy:
“Anh? Có chuyện gì vậy, bên anh có phụ nữ à?”
“Là ai?”
7
Thẩm Kình khẽ nói:
“Tối nay em không cần biết.”
“Ngày mai, anh sẽ cho em gặp tương lai của em.”
Thẩm Dương bật cười:
“Vậy cũng được, em không làm phiền anh nữa.”
“Ngày mai, nhất định phải cho em xem tương lai trông thế nào nhé.”
Trước khi cúp máy, tôi còn nghe Thẩm Dương sốt ruột hỏi:
“Sao Tiểu Tiểu vẫn chưa tới vậy? Gọi điện giục cô ấy đi.”
của hắn trêu:
“Không phải cậu nói không muốn để cô ấy được lợi, không cần cô ấy tới sao?”
“Sao bây giờ chịu không rồi, lại thấy tiếc hả?”
Thẩm Dương bật cười ha hả, phản bác:
“Sao có thể chứ? Tôi chỉ lo cô ấy gặp chuyện trên đường thôi.”
“Mau gọi cho cô ấy đi, xem đến đâu rồi?”
Người nói: “Không ai nghe máy, không thật sự xảy ra chuyện?”
Thẩm Dương nhíu mày thật chặt:
“Gọi , cứ gọi cho đến khi cô ấy bắt máy mới thôi.”
Hắn không biết, tiếng chuông điện thoại không ngừng lên …
Lại giống như bản nhạc đệm của đêm tối nóng bỏng này.
Chuông càng lên, Thẩm Kình ôm tôi càng siết chặt.
Như thể sợ tôi sẽ biến bất cứ lúc nào.
Khi tôi gần như nghẹt thở vì thiếu oxy, Thẩm Kình áp môi bên tai tôi, giọng khàn khàn hỏi:
“Có muốn nghe máy không?”
“Có Thẩm Dương hối hận rồi.”
Anh ôm tôi, cả người nóng bỏng đến đáng sợ.
Tôi mặt lắc đầu:
“Anh Thẩm, lúc này đừng nói mấy câu phá hứng như thế.”
Tôi tìm được điện thoại, bấm tắt máy, tiện tay ném qua một bên.
Cố tình ôm cổ anh, thì thầm dụ dỗ:
“Anh Thẩm, đừng nhịn nữa.”
“Tối nay, anh muốn thế nào, em đều nghe theo.”
Hơi thở của Thẩm Kình như bị lửa đốt, giọng run run:
“Tiểu Tiểu, em đừng cứ như vậy mà mê hoặc anh.”
Nụ hôn của anh đã trượt xuống xương quai xanh tôi, hơi thở ngày càng hỗn loạn.
Tôi chớp mắt: “Anh không thích?”
“Thích… nhưng thấy không thật.”
“Anh rất rõ ràng, em chỉ là đang muốn báo ân.”
“Thế nhưng lòng tham của anh, không dừng ở đó.”
Giọng anh không giấu được cô đơn.
Tôi nhất thời không biết phải đáp thế nào:
“Anh Thẩm, năm năm trước… tại sao anh lại bằng lòng hy sinh một nửa tuổi thọ để cứu em?”
“Ngay cả Thẩm Dương – người lớn lên em – cũng không làm được.”
“Tại sao anh chịu làm?”
“Còn khiến bản thân rơi vào tình trạng khổ sở như thế này, cứ đến đêm trăng tròn lại điên vì nhớ em?”
Thẩm Kình không trả lời.
Chỉ có những nụ hôn dồn dập như mưa rơi trên người tôi.
Hồi lâu sau, tôi mới nghe anh khàn giọng nói:
“Không phải chỉ trăng tròn mới nhớ em.”
“Bình thường… cũng nhớ.”
“Chỉ tiếc là, mỗi lần anh xuất hiện, em lại trốn.”
Thẩm Kình khẽ cười, đầy tự giễu:
“Anh đáng sợ đến thế sao?”
“Nhưng từ đêm nay trở đi, cho em có trốn, có sợ…”
“Anh cũng sẽ không buông tay nữa.”
“Tiểu Tiểu, một khi em đã trêu chọc đến anh…”
“Thì cả đời này, đừng hòng thoát!”
Anh siết chặt tôi, vòng tay mạnh mẽ như muốn hòa tan tôi vào thân thể mình.
Tôi ngơ ngác.
Trong lòng bỗng trỗi dậy một ảo tưởng mơ hồ.
Chẳng … anh Thẩm luôn thầm yêu tôi sao?
Nhưng tại sao tôi lại không sợ nữa…
Ngược lại còn thấy hơi… vui?
Thì ra một người sói từng khiến người ta sợ hãi đến nghe tên đã run…
Trong lòng lại có thể vì tôi mà dịu dàng đến vậy?
Tự dưng thấy… có chút tự hào, phải làm sao đây?
Tôi mạnh dạn vòng tay ôm lấy eo anh – cơ thể săn chắc – thậm chí còn khéo léo không vào vết thương phía sau.
Ngẩng cằm, tạo điều kiện để anh có thể hôn tôi dễ dàng hơn:
“Anh Thẩm, em sẽ không chạy.”
“Anh không lời em, thì cứ nhìn hành động của em sau này.”
“Em sẽ dọn sạch Thẩm Dương ra mình…”
“Và chỉ để anh vào ở thôi.”
8
Sáng hôm sau, Thẩm Kình lại nhưng không thấy tôi đâu.
Tôi chỉ về tắm rửa thay đồ thôi, nhưng anh lại không biết, tưởng tôi hối hận rồi bỏ đi.
Vệ sĩ gọi cho tôi hết cuộc này đến cuộc khác, giục tôi:
“Cô Diệp, làm ơn tự mình gọi cho Đại thiếu một cuộc, nói với ngài ấy rằng cô không chạy.”
“Chúng tôi nói gì ngài ấy cũng không , xin cô đấy!”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Anh ấy là người khiến ai cũng phải dè chừng, nghe nói còn là ứng cử viên cho ngôi vương đời sau của giới người sói. đối mặt với chuyện gì, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như thể núi Thái Sơn có sụp ngay trước mặt cũng không chớp mắt.
Vậy mà trước mặt tôi, có gì không chắc chắn? Sao lại bất an như thế?
vậy… tôi lại thấy lòng vui sướng ngoài dự kiến.
Ai mà không thích cảm giác được người khác nhớ nhung như vậy?
Tôi mở WeChat, chủ động nhắn cho Thẩm Kình:
【Anh yêu ơi, em sắp về rồi nhé~】
Đợi rất lâu vẫn không thấy anh trả lời.
Ngược lại, tôi lại nhận được cuộc gọi từ vệ sĩ:
“Cô Diệp, cô đã gửi gì cho Đại thiếu vậy?”
“Ngài ấy xúc động quá làm rơi điện thoại vào cốc nước rồi, hai vành tai như sốt!”
“Bác sĩ suýt tưởng ngài ấy chưa hết kỳ tình cơ đấy!”
“Ngài ấy bình thường luôn lạnh lùng nghiêm túc, vậy mà vừa nãy lại cười trộm mấy lần, mép còn cong đến không xuống được. Đóa hoa lãnh bị cô thẳng xuống trần gian rồi, chậc chậc, vẫn là cô lợi hại nhất!”
Tôi: “…”
Tôi trang điểm thật kỹ, mặc chiếc váy xinh đẹp nhất trong tủ, còn uốn nhẹ tóc.
Đứng trước gương chỉnh tới chỉnh lui rất lâu, cảm thấy cực kỳ hoàn hảo.
Sau đó xách túi, nhanh chóng quay lại bệnh viện.
Nhưng ngay trước cửa phòng bệnh, tôi nghe thấy giọng nói uể oải của Thẩm Dương lên từ bên trong:
“Anh, hôm nay anh nói sẽ để em gặp tương lai mà.”
“Cô ấy đâu?”
Giây theo, tôi nắm lấy tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào.
“Tiểu Tiểu?” Thẩm Dương ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện, một lúc sau lại nhướng mày hừ lạnh:
“Cô cũng biết tới tìm tôi à? Còn ăn diện đẹp thế này là để quyến rũ tôi à?”
Tôi lắc đầu, giọng thản nhiên:
“Không phải vì anh.”
Thẩm Dương đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt mang theo vẻ ngỡ ngàng:
“Đừng giả vờ nữa, phụ nữ ăn diện là để người mình thích ngắm.”
“Không vì tôi thì vì ai?”
“Đêm qua cô chạy đi đâu hả? Nhưng cũng may là cô không xuất hiện.”
Thẩm Dương làm vẻ mặt như thoát nạn:
“Nếu không thì anh tôi tối qua chắc chắn sẽ gục dưới váy cô rồi.”
Tôi lười đôi co với hắn, chẳng thèm để ý ánh mắt tự , đi thẳng đến trước mặt Thẩm Kình.
Khẽ nghiêng đầu, hỏi một cách đáng yêu:
“Em có xinh không?”
Thẩm Kình đang nằm sấp trên giường bệnh, ánh mắt từ lúc tôi bước vào đã chưa từng rời đi:
“Xinh.”
“Nếu đeo thêm sợi dây chuyền ngọc trai sẽ càng tôn làn da em hơn.”
Thẩm Kình gọi vệ sĩ ngoài cửa vào:
“Lấy sợi dây chuyền ngọc trai ở ngăn thứ hai bàn làm việc tôi đem lại đây.”
Vệ sĩ hỏi: “Là sợi ngài mua bằng giá ở buổi đấu giá năm ngoái phải không ạ? Ngài từng định để Nhị thiếu tặng cô Diệp làm quà sinh nhật, nhưng sau đó không tặng nữa.”
Thẩm Kình nhíu mày: “Lắm lời.”
Vệ sĩ cười khì khì, vội vã rút lui.
Thẩm Dương lại xen vào:
“Anh à, em từng nói rồi mà, Tiểu Tiểu không thích ngọc trai Úc đâu.”
Tôi lập tức cắt lời Thẩm Dương:
“Ai nói tôi không thích? Ngọc trai Úc quý, lạnh lùng, khí chất nữ hoàng, tôi mê chết đi được.”
“Chỉ là… quá đắt, bình thường tôi chẳng nỡ mua thôi.”
Thẩm Dương không vui khi tôi không đứng chiến tuyến với hắn, giơ tay ngoắc tôi lại:
“Qua đây, em thích gì để anh mua cho.”
“Đừng khách sáo với anh trai như vậy.”
Nhưng Thẩm Kình lại siết chặt cổ tay tôi, nắm rất chặt.
Như sợ chỉ cần sơ hở một chút là tôi sẽ biến tay anh.
Giọng điệu càng thêm bá đạo:
“Cô ấy e rằng không qua bên cậu được đâu.”
Thẩm Dương: “?”
Thẩm Kình phớt lờ ánh mắt nghi hoặc của em trai, lần đầu tiên không nhường nhịn, cũng không che giấu:
“Hơn nữa, hôm nay cô ấy ăn diện cũng là vì tôi.”
9
Thẩm Dương hoàn toàn đơ người:
“Anh… anh nói vậy là có ý gì?”
Thẩm Kình không ngại nói rõ hơn, khí thế lạnh lùng như công đuôi xòe kín trời:
“Không phải cậu muốn gặp tương lai sao?”
“Giờ gặp rồi đấy. Tiểu Tiểu chính là người đó.”
“Ngoan, gọi một tiếng nào.”
Sắc mặt Thẩm Dương lập tức đen như than, giống như bị sét đánh giữa trời quang.
Hai nắm tay siết chặt:
“Người con gái tối qua… là Tiểu Tiểu?”
“Anh, anh có biết không, Tiểu Tiểu là người của em!”
Thẩm Kình chẳng nói nhiều, trực tôi ôm vào lòng, dùng hành động để tuyên bố chủ quyền.
Giọng điệu vừa châm chọc vừa sắc bén:
“Cô ấy từ khi nào là người của cậu?”
“Là cậu đã đánh dấu cô ấy, hay là dắt cô ấy đi đăng ký kết hôn rồi?”
“Không phải cậu lo cô ấy sẽ bám lấy cậu cả đời, khiến cậu phiền lòng sao?”
“Giờ thì yên tâm đi.”
“Người cô ấy sẽ bám lấy từ nay về sau… chỉ có thể là tôi.”
“Mà tôi, rất cam tâm tình nguyện, còn cảm thấy vinh dự.”
Vệ sĩ vui đến muốn bay lên trời:
“Đại thiếu, cuối ngài cũng biết giành lấy rồi!”
“Tôi lập tức đi lấy sợi ngọc trai Úc cho thiếu phu nhân tương lai.”
“Có cần lấy luôn đống quà sinh nhật mấy năm trước ngài chuẩn bị tặng mà chưa gửi không? Giờ mà không đưa thì sắp lỗi mốt hết rồi!”
Hóa ra… năm nào Thẩm Kình cũng chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi?
Tôi lập tức nói:
“Muốn! Muốn hết! Cứ đem hết tới, em không chê đâu!”
Thẩm Dương tức đến đá văng cái ghế bên cạnh, bước tới tay tôi định lôi đi.
Đáng tiếc là hai vệ sĩ canh cửa đứng chắn như núi, đừng nói là dẫn tôi đi, một bước cũng đừng hòng.
Không còn cách nào khác, Thẩm Dương nóng, ép tôi vào tường phòng bệnh:
“Tiểu Tiểu, nói cho anh biết, có phải anh tôi ép em không?”
“Chỉ cần em không ý, anh tuyệt đối không để anh ấy cưỡng ép em!”
Tôi giơ tay.
“Chát!”
Một cái tát giáng thẳng lên mặt Thẩm Dương.
Hắn trợn mắt không dám :
“Em… em dám đánh anh?”
“ như mẹ. Tôi đánh anh, anh phải chịu.”
Tối qua tôi đã muốn đánh hắn từ lâu rồi.
Chúng tôi lớn lên bên nhau, tình cảm nhiêu năm.
Cho hắn không yêu tôi, cũng không nên trước mặt người ngoài mà nhục mạ tôi.
So tôi như một con chó ngoan ngoãn chỉ cần gọi là đến.
“Còn nữa, tôi là tự nguyện.”
“Không ai ép tôi cả. Tối qua là tôi chủ động.”
“Đã thích hoa khôi rồi thì cút thế giới của tôi đi.”
“Lo mà theo đuổi người anh muốn theo. Nhưng liệu có theo được không…”
“Thì khó nói đấy.”
“Lăng Diệu Diệu hình như lại thích anh trai của anh.”
“Tối qua còn vừa khóc vừa cầu xin muốn giúp anh ấy giải tỏa nữa kìa. Đến độ dễ dãi thì cô ta cũng chẳng hơn tôi là .”
Thẩm Dương lảo đảo lùi vài bước, tôi cười lạnh:
“Không hả? Hành lang bệnh viện có camera, muốn thì tự đi kiểm tra.”
Nhưng điều hắn quan tâm lúc này lại là chuyện khác:
“Tối qua, em từng tới tìm anh đúng không?”
“Em… đã nghe hết rồi?”
Tôi vội lau nước mắt đầy tủi thân:
“Đúng. Tôi nghe hết.”
“Hóa ra trong mắt anh, tôi rẻ rúng đến thế.”
“Thẩm Dương, từ giờ tôi sẽ không hạ mình thêm một lần nào nữa.”
“Cũng sẽ không chạy theo anh nữa.”
“Anh vui chưa?”
Nói xong, tôi đẩy hắn ra, đi thẳng đến chỗ Thẩm Kình.
Phía sau lưng, Thẩm Dương hét theo tôi:
“Được! Em không bám lấy anh, anh cầu còn không được!”
“Anh muốn xem em kiên trì được lâu.”
“Và anh hai, anh nghĩ anh thật sự có được cô ấy sao?”
“Tiểu Tiểu bây giờ chẳng qua là đang giận tôi thôi.”
“Không lâu nữa, cô ấy sẽ quay lại, khóc lóc với tôi, bảo là không sống nếu thiếu tôi.”
“Cứ chờ xem! Thanh mai mãi mãi không thể quên được trúc mã!”
Dứt lời, Thẩm Dương chật vật rời phòng bệnh.
10
Đáng tiếc là, qua một ngày, hai ngày… một tháng, hai tháng, tôi cũng không hề quay đầu lại.
Nghe nói Thẩm Dương bắt đầu nhiệt tình theo đuổi Lăng Diệu Diệu.
Tôi cứ nghĩ Lăng Diệu Diệu thích anh trai hắn, Thẩm Dương sẽ không theo đuổi hoa khôi.
Không ngờ một tháng sau, Thẩm Dương đã công khai trên vòng bè.
Mà tôi và Thẩm Kình, từ lâu cũng đã công khai mối quan hệ.
Hai tháng sau, Thẩm Kình còn đưa tôi về ra mắt gia đình.
Ba mẹ Thẩm, tôi đều từng gặp qua.
Nhưng họ không ngờ được rằng, người đưa tôi về ra mắt… không phải Thẩm Dương, mà là Thẩm Kình.
Tôi cực kỳ hồi hộp:
“Chú thím có vì chuyện này mà không thích cháu không?”
Thẩm Kình ôm tôi vào lòng, dịu dàng trấn an:
“Đừng sợ, ba mẹ anh là người cởi mở.”
“Huống chi, bây giờ Thẩm Dương cũng đã có gái.”
Mẹ Thẩm còn đưa tôi một phong lì xì dày cộp.
tôi ngồi trong phòng khách chuyện trò không ngớt.
Thẩm Dương dẫn theo Lăng Diệu Diệu, đúng giờ cơm tối mới đến.
Lên bàn ăn, hắn vừa ân cần gắp đồ ăn cho Lăng Diệu Diệu, vừa len lén liếc nhìn tôi.
Tôi thấy buồn cười, chẳng hắn còn hy vọng tôi sẽ ghen?
Thẩm Kình gỡ phần thịt cua đã bóc sạch đặt vào đĩa trước mặt tôi, bị mẹ trêu chọc:
“Lần đầu tiên thấy con tỉ mỉ chăm sóc con gái ăn cơm như thế.”
“Mẹ yên tâm rồi, suýt chút mẹ tưởng con muốn độc thân cả đời.”
Thẩm Kình nhìn tôi, cười dịu dàng:
“Lần đầu theo đuổi con gái, sợ bản thân làm chưa đủ tốt.”
“Mẹ, mẹ và ba giúp con đến Tiểu Tiểu hỏi cưới nhé.”
“Con muốn cưới người ta càng sớm càng tốt.”
Choang!
Ly rượu trên tay Thẩm Dương bị hắn siết vỡ.
Nhưng chẳng ai quan tâm.
Mẹ Thẩm vui vẻ nói:
“Được, chọn ngày lành tháng tốt, mẹ và ba con đích thân đến gái.”
“Tiểu Tiểu, con hỏi thử ba mẹ con xem khi nào rảnh nhé.”
Thẩm Dương đột ngột đứng dậy:
“Con ăn no rồi!”
Lần nữa, vẫn bị tất cả làm ngơ.
Tôi mặt, đập thình thịch, gật đầu:
“Vâng.”
Tối đó, mẹ Thẩm giữ tôi lại ngủ.
Nửa đêm, tôi xuống lấy nước.
Thấy Thẩm Dương ngồi ở phòng khách, say xỉn, thất thần.
Tôi không để ý, lấy nước xong liền quay người định trở lại phòng anh trai hắn.
Thẩm Dương chặn đường tôi, mắt hoe:
“Tiểu Tiểu, tối qua trăng tròn, tôi không đụng vào Lăng Diệu Diệu.”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Liên quan gì đến tôi?”
Thẩm Dương vẫn chặn trước mặt tôi, không chịu tránh:
“Buồn cười phải không?”
“Tôi cứ tưởng khi có được Lăng Diệu Diệu, tôi sẽ thấy thỏa mãn.”
“Nhưng tối qua là cơ hội hoàn hảo, chỉ cần tôi đánh dấu cô ta, cả đời này tôi có thể xem cô ta là đời duy nhất.”
“Vậy mà tôi lại do dự. Trong đầu tôi toàn là hình ảnh của em.”
“Hóa ra… thứ có được quá dễ dàng, thứ để quá vô tình, mới là đau nhất.”
Hắn dang tay, muốn ôm tôi.
Trước đây không cần hắn chủ động, tôi đã tự lao vào lòng hắn.
Nhưng giờ, tôi lại lùi hai bước.
Hành động đó như đâm thẳng vào mắt hắn.
Hắn không cam tâm, định ép tôi vào lòng.
Giọng mang theo nghẹn ngào:
“Sao tôi lại để em thế này?”
“Hai tháng qua, mỗi ngày tôi đều nhìn điện thoại hàng trăm lần.”
“Tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi rất khao khát em vẫn bám lấy tôi như trước.”
“Chụp bông hoa dại bên đường cũng phải gửi cho tôi xem.”
“Thế mà tôi đợi trái, đợi phải… vẫn không có lấy một nhắn từ em.”
Tôi ghét nhất là kiểu cảm động bản thân sau khi rồi mới biết quý.
Tôi cầm ly nước trên tay, tạt thẳng lên mặt hắn:
“ chưa?”
Thẩm Dương túm chặt cổ tay tôi:
“Tiểu Tiểu, nhìn tôi một lần được không?”
“Tình cảm từ đến lớn của chúng ta, em nói quên là quên được sao?”
“Ngay cả tôi còn không làm được, em sao có thể dễ dàng buông bỏ đến vậy?”
“Xin em, đừng giả vờ nữa… tha thứ cho tôi, chúng ta làm lại từ đầu.”
“Buông cô ấy ra!”
Từ trên cầu thang tầng hai, lên một giọng nói lạnh lùng, giận dữ.
11
Chớp mắt, Thẩm Kình đã sải bước xuống cầu thang.
Một quyền mạnh mẽ nện thẳng vào khuôn mặt thất thần của Thẩm Dương.
Anh túm lấy cánh tay em trai, lôi xềnh xệch ra ngoài, ném thẳng xuống hồ bơi giữa sân.
Thẩm Kình đứng trên , lạnh lùng nhìn xuống mặt nước:
“Giờ chưa?”
“Nếu vẫn chưa đủ… tôi sẽ thẳng tay quăng cậu xuống Thái Bình Dương!”
Thẩm Dương ngồi trong hồ, vừa khóc vừa hét:
“Anh! Tại sao anh cứ nhất định phải tranh giành Tiểu Tiểu với tôi?”
“Nếu không có anh, cô ấy cả đời này cũng sẽ không rời tôi!”
“Bởi vì cậu không xứng!”
“Còn dám mơ tưởng đến cậu thêm một lần nữa…”
“Đừng trách tôi đuổi thẳng !”
Tháng trước, Thẩm Kình vừa mới được bầu chọn làm Vương của tộc người sói.
Anh không còn đơn thuần là con trai của ai, anh trai của ai, mà là người nắm giữ sinh sát quyền trong tay — đến cả Thẩm Dương có muốn phản kháng, cũng chỉ có thể nuốt giận vào bụng.
Anh còn nghiêm mặt dặn đám vệ sĩ vừa chạy tới:
“Trông chừng Nhị thiếu!”
“Tối nay phạt cậu ta ngâm nước cho lại, cấm bước chân ra ngoài!”
Tôi vội cầm áo khoác chạy ra muốn đưa cho anh.
Thẩm Kình ngược lại phủ áo khoác lên người tôi, tôi vào lòng:
“Không được hối hận.”
“Chúng ta về phòng.”
Tôi vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, nhéo nhẹ phần cơ bụng quyến rũ :
“Em sao mà hối hận được.”
“Anh còn đẹp hơn Thẩm Dương gấp trăm lần.”
“Nhéo rồi còn muốn nhéo nữa cơ.”
Ánh mắt Thẩm Kình càng lúc càng sâu, như gợn sóng dữ dội cuộn trào.
Bất ngờ, anh bế bổng tôi lên kiểu công chúa, cúi đầu nghiến răng nhìn những dấu vết mờ mờ trên cổ tôi:
“Tối qua còn chưa no?”
“Còn dám dụ dỗ anh như thế này?”
Nhớ đến đêm qua, mặt tôi lập tức bừng, như muốn bốc cháy.
Đổi lại là tiếng cười khẽ đầy ý vị của Thẩm Kình.
Anh ôm tôi quay về phòng, bước chân càng lúc càng nhanh.
Vừa về đến phòng, tôi đã ôm cổ anh, cố tình hỏi khẽ:
“Anh Thẩm, nói đi, anh thầm thích em mấy năm rồi?”
Thẩm Kình ôm lấy mặt tôi, cúi đầu hôn lên hõm cổ:
“Không nhớ nữa.”
“Chỉ biết đến lúc hiện ra…”
“Trái anh đã không thể thoát được nữa.”
“Nhưng em và Thẩm Dương từ đã thân thiết như vậy, anh chưa từng dám có chút tham vọng nào.”
“Cho đến năm đó, khi anh tìm được em – đã không còn hơi thở – giữa tuyết trắng…”
“Anh có cảm giác trời đất sụp đổ.”
“Thẩm Dương không chịu cứu em, nhưng anh không thể tưởng tượng thế giới không có em sẽ u ám thế nào.”
“Cho sau khi đánh dấu em, cả đời này chỉ có thể âm thầm nghĩ về em trong bóng tối, anh cũng bằng lòng!”
Tôi ngồi trên người anh, cúi xuống hỏi:
“Vậy nếu em không chủ động…”
“Anh sẽ vĩnh viễn không dám giành lấy em sao?”
“Nếu không phải vệ sĩ của anh gọi điện cho em, anh định nhịn đến giờ?”
Thẩm Kình nhắm mắt lại, dường như cũng thấy sợ hãi:
“Về sau phải thưởng Tết cho toàn bộ vệ sĩ.”
Tôi đáp:
“Lương thưởng cũng phải tăng gấp đôi.”
“Được, nghe lời vợ hết.”
Ngày hôm sau, mấy vệ sĩ nhau đến tìm tôi.
Còn len lén kể cho tôi nghe vài bí mật — về việc ngày trước Thẩm Kình đã thầm mến tôi đến nào.
12
Rất nhanh sau đó, Thẩm đã đến tôi để hỏi cưới.
Lễ cưới của tôi và Thẩm Kình được ấn định vào đầu mùa hạ.
Hôm chụp ảnh cưới, Lăng Diệu Diệu chủ động liên lạc, hẹn tôi đi uống cà phê.
Sắc mặt cô ấy tiều tụy:
“Thẩm Dương và tôi chia tay rồi.”
Tôi nói:
“Vốn dĩ cô cũng đâu thích anh ta.”
Lăng Diệu Diệu chủ động thú nhận với tôi:
“Xin lỗi, ban đầu tôi cận Thẩm Dương là vì cô.”
“Tôi thích Thẩm Kình.”
“Tôi hiện anh ấy thường lái xe đến trường, lặng nhìn cô, nhưng chưa giờ lại gần làm phiền.”
“Tôi đã ghen đến điên.”
“Từ tôi đã quen anh ấy, cứ nghĩ anh ấy lạnh nhạt với tất cả phụ nữ. Nhưng tại sao, chỉ có cô là ngoại lệ?”
“Tôi không cam lòng, mới nghĩ đến việc cướp đi người cô thích — Thẩm Dương.”
“Không ngờ lại đẩy cô vào vòng tay Thẩm Kình. Thật đúng là tự làm tự chịu.”
“Buồn cười hơn là, tôi còn ý lời theo đuổi của Thẩm Dương.”
“Tôi nghĩ, nếu không thể cưới Thẩm Kình, thì làm em của anh ấy, cũng có thể nhìn thấy anh ấy mỗi ngày.”
“Nhưng trong mấy lần trăng tròn, tôi chủ động cận Thẩm Dương, mà anh ấy vẫn không vào tôi.”
“Hai anh em họ, đều bị cô hạ gục rồi. Tôi ghen tị đến điên !”
Tôi nhấp ngụm cà phê:
“Vậy thì cô cứ tục ghen tị đi.”
Lăng Diệu Diệu mỉm cười:
“Mơ đẹp thật đấy. Tôi đã nộp đơn du học rồi.”
“Mẹ tôi bảo, khi còn trẻ nên cho phép bản thân trải qua vài mối tình không đi đến đâu.”
“Chỉ có như vậy mới chữa cái đầu ngập tình yêu. Sau khi nói lời tạm biệt với bệnh ‘não yêu đương’, cuộc sống táo mới thực sự sảng khoái.”
“Tôi đang bắt đầu mong chờ rồi.”
Tôi bỗng thấy Lăng Diệu Diệu hôm nay, có chút dễ thương.
Cô ấy đứng dậy, khẽ nói:
“Còn não yêu đương của đàn ông, lại là món hồi môn quý giá nhất của họ.”
“Chúc cô tân hôn hạnh phúc, chúc trước đấy.”
Tôi cười nhẹ:
“Cảm ơn.”
Tôi nghĩ, có một điều Lăng Diệu Diệu nói rất đúng.
biết Thẩm Kình yêu tôi, tôi cũng không thể ngừng tiến về phía trước.
Sau khi kết hôn, tôi tục học lên, thi học rồi lại thi tiến sĩ.
Cuối , với thành tích xuất sắc, tôi được nhận vào một viện nghiên cứu hàng đầu.
Mỗi lần Thẩm Kình đến viện đón tôi tan ca, đều cố ý thể hiện chiếm hữu rõ ràng, sợ nghiệp nam sẽ nhòm ngó tôi.
Tôi cảm thấy anh nghĩ nhiều quá rồi.
Nhưng đàn ông mà, khi tranh giành nhau thì… thật sự kích thích.
Nhất là khi Thẩm Dương vẫn không chịu yêu đương.
Mẹ Thẩm khuyên anh ta tìm gái, anh ta cứ lơ đi.
Mỗi lần bị hối cưới, ánh mắt lại lặng liếc nhìn tôi.
Không biết là cố tình tỏ vẻ si tình để cho ai xem.
Mà tôi thì, chẳng buồn bận tâm.
Chỉ có Thẩm Kình, mỗi lần như vậy lại ôm chặt tôi vào lòng, không cho ánh mắt Thẩm Dương nhìn thấy.
Ghen đến , đêm nào cũng phải hết mình làm tôi vui lòng thì anh mới yên tâm.
Tôi lại thấy dáng vẻ anh mỗi lần ghen ấy, thật sự đáng yêu quá đỗi.
Còn cố tình làm giường rung thật mạnh.
Cứ như thể muốn xuyên qua ba căn phòng để Thẩm Dương cũng nghe thấy.
Tôi bật cười:
“Anh thật là trẻ con.”
Thẩm Kình ngẩng đầu, cũng cười.
Trong đáy mắt anh, toàn là bóng hình tôi.
Tôi bỗng đề nghị:
“Chúng ta đi trượt tuyết đi?”
Anh hơi khựng lại.
Hồi anh vừa thức thể chất người sói lần đầu, bè từng gọi tôi đến giúp anh giải tỏa.
Tôi nhìn anh, khẽ nói:
“Em phải chinh phục nơi đó.”
“Dũng cảm không phải là không sợ…”
“Mà là dám vượt qua nỗi sợ.”
Thật ra Thẩm Kình vẫn mang ám ảnh.
Tai nạn của tôi năm xưa trên núi tuyết vẫn khiến anh áy náy.
Nhưng anh gật đầu, ý đưa tôi đi.
Vệ sĩ còn lo hơn cả tôi và Thẩm Kình, chuẩn bị an ninh suốt tuyến đường.
Cuối tuần ấy, trên núi tuyết, tôi và anh đã có những giây phút lãng mạn nhất.
Soái ca 1m85 bế công chúa trượt tuyết, bị anh ấy chơi thành tinh rồi.
Gió lạnh rít bên tai, tôi ôm cổ anh hét lên:
“Thẩm Kình, em yêu anh!”
Anh cúi xuống hôn tôi thật sâu:
“Anh cũng yêu em.”