Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

đến ngày, mẹ tôi mất 1.200 tệ.

Vừa đến , tôi bà túm , lôi xét hỏi.

Bà mở toang cặp sách tôi, đổ hết mọi thứ trong .

Bàn tay bà bóp chặt cánh tay tôi, dùng toàn bộ sức lực, đau đến mức tôi muốn giãy không đủ sức.

Bà tát vào mặt tôi hết lần đến lần khác.

Bà hỏi tra tấn phạm nhân:“Tiền đâu rồi? đâu rồi?”

Tôi hoàn toàn không bà để tiền ở đâu, vì bà không bao giờ tôi vào phòng bà.

sao tôi tiền ở đâu ?

chẳng ai thèm nghe tôi giải thích.

Tát mỏi tay, bà móc áo đánh, móc áo gãy thì cán chổi quất.

Bà đánh tôi đến mức tôi co trên đất, con tôm luộc, hai tay ôm đầu, để mặc bà trút giận.

Tôi van xin.

Tôi :“Mẹ ơi, con thật không ! Không mà!”

“Mẹ ơi, đừng đánh nữa, không?”

tiếng van xin tôi chỉ bà thêm hưng phấn.

đến bà kiệt sức, đến cán chổi đầy máu từ mũi tôi chảy .

cha con họ trở , họ hoàn toàn cảnh tượng hoảng sợ.

Con gái ông ta, sau mấy ngày liên tiếp gặp ác mộng.

Rồi sốt, cuối cùng không chịu nổi áp lực tâm lý, thú nhận cha số tiền 1.200 tệ .

thật dường rõ ràng.

chẳng ai cần thật.

Mẹ tôi ngay lập tức biến thành mẹ dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt đầu cô ta mà :

“Con ngốc quá, muốn tiền thì mẹ. Mẹ sao không con ? Con mẹ sợ đến thế , mẹ áy náy quá…”

Tôi đứng , qua chứng kiến cảnh “mẹ hiền con thảo”.

cơn buồn nôn khủng khiếp trào lên từ dạ dày.

Tôi chạy ngoài.

Chỉ cảm thấy cả gai cào xước.

Tôi cúi bên bồn hoa khu , vừa cào cấu da mình, vừa nôn khan.

không thể nôn bất kỳ thứ gì.

bất lực bao trùm tôi.

Tôi không thế để thoát khỏi hoàn cảnh .

“Vị thành niên,” “mẹ con” – những từ sợi dây trói chặt tôi bà.

Bà đối xử tôi quyền quyết định số phận con gà, con vịt hay con cá.

Tối hôm , tôi không ăn cơm, tôi cũng chẳng chỗ để .

Tôi chỉ thể vòng quanh khu chung cư, qua những con quen thuộc bên ngoài.

không con dẫn đến nơi thực thuộc tôi.

Tôi mãi đến trời tối, đến trên mỗi lúc thưa dần.

Cuối cùng, tôi vẫn phải quay .

Mở cửa , thấy bà đang ngồi trên ghế sofa.

Bà nhìn tôi ánh mắt khó chịu, :

“Mày cũng à? Nuôi mày uổng công rồi hả? đánh tí mà ghi thù, giỏi thì đừng nữa!”

Tôi không phải trả lời thế , cuối cùng con gái chồng hiện tại bà ồn ào quá.

Nhờ vậy, tôi mới phòng – căn phòng nhỏ nhất trong .

Ngôi là tài sản bà chia sau ly hôn cha tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương