Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khi tôi đầu có nhận thức, tôi đã mẹ mình khác những phụ nữ khác làng.
Bà xích giường đất, cá khóa bởi sợi xích sắt to tướng, mỗi khi cử động vang leng keng.
Căn phòng giam giữ mẹ không có cửa sổ, tối tăm, ẩm thấp, trên tường mọc đầy nấm mốc.
Mẹ ngồi , tóc tai rũ rượi, cúi gằm mặt xuống đất.
Bà không khóc, không la hét, cũng chẳng năng , cứ vật trang trí vô tri vô giác căn phòng tồi tàn ấy.
“Sao nhốt mẹ?”
ngày nọ, tôi bước căn phòng, lấy hết can đảm để hỏi .
sững , rồi quát lớn: “Trần , ai mày đây? Cút ra ngoài !”
Bà nội nghe động liền chạy , véo tai tôi lôi ra ngoài: “Con bé c.h.ế.t tiệt, đâu ra cái quyền mày hả?”
Bà cụ hàng xóm đang ngồi phe phẩy quạt sân, tôi ném ra, bà ta khẩy. Bà ta thần bí gần, hạ giọng: “ này, mẹ cháu con đàn bà điên đấy! Cháu tránh xa bà ta ra, không thì cũng lây bệnh đấy!”
Tôi cúi đầu, không .
Không phải, mẹ tôi không phải điên.
Mấy chú ở đầu làng mẹ tôi biết chữ, từ “bên ngoài” .
Bên ngoài ?
Tôi đứng trên điểm cao nhất của ngôi làng, phóng tầm ra xa.
Tôi chỉ nhìn vô số ngọn núi trùng điệp, nhấp nhô, trải dài tận trời.
Năm tôi sáu tuổi, làng bên có đám cưới, cả làng gần kéo nhau đi hết.
Hôm , tôi lén gặp mẹ.
Lần đầu tiên, bà ấy chủ động chuyện tôi.
Mẹ ngẩng đầu , mái tóc dài bẩn thỉu không che hết đôi sáng: “ , con giúp mẹ tìm chìa khóa không?”
Tôi gật đầu: “Vâng ạ.”
Chiếc chìa khóa giấu tủ quần áo, cách mẹ chỉ vài mét.
Nhưng mẹ xích , không tới .
“Cạch” , chiếc khóa han gỉ rơi xuống đất.
Mẹ loạng choạng đứng dậy : “Cảm ơn . Vậy con chơi mẹ trò chơi nữa nhé?”
tôi sáng , hỏi vẻ hào hứng: “Trò chơi vậy mẹ?”
Mẹ mỉm : “Trốn tìm nhé. Mẹ đếm mười, con đi trốn trước. Rồi mẹ sẽ đi tìm con, không?”
Hôm , tôi trốn chuồng cừu từ lúc trời sáng khi trời tối, hồi hộp chờ mẹ tìm.
Nhưng tôi đã không đợi .
Đêm , đầu làng bỗng rực sáng ánh đuốc, dân làng ồn ào: “Con khốn này, thế mà còn dám chạy trốn. mà mày, đánh gãy mày!”
Tôi hoảng sợ chạy ra đầu làng.
tôi đang đứng , mặt mày giận dữ.
Mẹ túm tóc, kéo lê trên đất bao tải rách.
Mẹ … rồi.
Thằng cháu béo ú của bà cụ hàng xóm hả hê, nhổ nước bọt mặt mẹ tôi: “Phì phì phì, con ả điên về rồi kìa.”
Bên cạnh , anh trai tôi ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c bước đi vị tướng vừa giành chiến thắng trở về.
Tôi nghe dân làng xì xào bàn tán: “Thằng Tiểu Vũ này, đúng thông minh. Nhỏ tuổi mà đã biết cách mẹ, lớn chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.”
“Mẹ nó quả nữ sinh viên đại học, đẻ ra đứa con thông minh thật!”
“Ha ha ha ha, hôm nào cũng phải ra ngoài mua đứa về, đẻ đứa con thông minh.”
kéo lê cửa nhà, bà nội cầm chổi đánh tới tấp mẹ: “Mày không biết an phận hả? Hôm nay đánh c.h.ế.t mày…”
Mọi ầm .
Giữa những cợt, mẹ khẽ ngẩng đầu.
Khoảnh khắc , tôi nhìn đôi mẹ, tối đen dòng sông sâu hun hút đang cuộn trào sóng ngầm.