Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tôi sự không giỏi bắt chuyện.

Vì muốn nói chuyện crush, Ngày nào tôi cũng vắt óc nghĩ chủ đề.

, một ngày nọ, crush đăng một dòng trạng thái: “Không biết nói chuyện, mệt ghê.”

Tôi thả tim bài viết và nhắn: “Không nói em chứ?”

Ngay sau đó, crush nhắn riêng cho tôi: “Không đâu, đừng suy nghĩ nhiều.”

Tôi gật đầu lia lịa: “Ừ ừ, em hiểu rồi.”

Crush: “……”

Crush: “Ít ra em cũng nên một câu là anh đăng để ai xem chứ?”

1

Tôi ôm điện thoại mà mơ hồ.

Ý anh là gì vậy? Có nên không?

Nhìn thấy dòng trạng thái của anh nhập…” chuyển sang im lặng.

Tôi run run gõ chữ: “Vậy… anh đăng để ai xem vậy ạ?”

Lần này anh trả lời rất nhanh: “……”

Qua màn hình tôi cũng nhận sự cạn lời của anh.

Nhưng… sao lại như vậy?

Hay là tôi thử đùa một chút để bớt căng thẳng.

Tôi nhắn: “Không lẽ… sự là đăng cho em xem hả?!”

……
Crush im lặng.

Chết rồi.

Thôi, chắc đi rửa mặt rồi cho lành.

Đúng lúc tôi định tắt đèn đi thì điện thoại lại sáng lên.

Crush nhắn chữ:

“Xuống lầu.”

2
Tôi vội vàng chạy xuống, lúc đó cũng gần giờ đóng cổng ký túc.

đến nơi là tôi thấy anh ngay.
Lục Trầm Chu, đội trưởng đội bơi của trường.
Cao gần mét chín.

Vai rộng, eo thon, thì rắn chắc.
Anh đẹp trai đến mức tôi lắp bắp: “Sao, sao tự dưng tìm em vậy?”

Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh có chút bất đắc dĩ.

“Không có gì, chỉ là muốn đến thôi.”

Rồi anh lấy túi ra tấm vé, đưa cho tôi.
“Gần đây có bộ phim hay lắm, vé đôi cũng rẻ .”

Tai anh đỏ lên: “Em có muốn đi xem anh không?”

?
Gì vậy?

Anh làm thêm ở rạp chiếu phim rồi tranh thủ bán vé cho em ?

Tôi cầm vé, chần chừ hồi lâu.

“Em nói cái này không biết có nên nói không…”

“Anh… anh không định kiếm góp tiền chứ?”

Ngay lập tức, ánh Lục Trầm Chu nhìn tôi thay đổi hẳn.

Quả nhiên, em đoán trúng rồi.

Thôi thì coi như giúp anh làm chỉ tiêu vậy.

Tôi thở dài cam chịu: “Thôi rồi, đưa mã quét đi.”

Chờ mãi chẳng thấy ai trả lời.

Tôi ngẩng đầu lên, thì thấy Lục Trầm Chu mặt căng như dây đàn, tay siết chặt thành nắm đấm, giống như cố kiềm chế điều gì đó.

Anh nghiến răng:

“Giang Tiểu Ngư, em nghe không hiểu tiếng ?”

“Anh em có muốn đi xem phim anh không, chứ ai bảo em chuyển khoản?”

3

Tôi kịp lại ký túc xá trước khi đóng cửa.

Đầu óc tôi vẫn còn rối như mớ bòng bong.

gãi đầu thắc mắc, thì nhỏ bạn phòng – Tiểu – thò đầu ra nhìn tôi.

“Ơ? Ai ?”

Tôi không lại, buột miệng trả lời:

“Còn ai , Lục Trầm Chu chứ ai.”

Tiểu lao ra mấy bước:

ơi ơi, mày cũng thông suốt rồi hả?”

Tôi khoát tay:

“Không có đâu, ảnh chỉ chia vé xem phim ra cho rẻ rồi rủ em góp tiền thôi.”

Nhìn mặt Tiểu là biết nó chẳng tin một chữ.
Nó khinh khỉnh lạnh:

“Kể mau! Tụi mày gặp nhau thế nào, nói chuyện ra sao, đầu đến không sót chữ nào!”

Thế là tôi kể lại lúc nhắn tin đến khi Lục Trầm Chu đưa vé.

Kể rành rọt từng chi tiết.

Tiểu nghe khẩy không ngừng:
“Giang Tiểu Ngư, mày đỉnh sự.”

ta rủ đi xem phim, mày lại tưởng ta muốn chia tiền vé?!”

Tôi tròn ngạc nhiên:

“Ủa? Ảnh… ảnh có ý đó ?”

“Chứ mày nghĩ là gì?”

Tiểu trông như sắp tức đến nội thương:

“Phiền mày giơ bàn tay vàng ngọc của mày lên mà search giúp tao rạp chiếu phim đó——”

“Vé đơn còn rẻ hơn vé đôi cả đống đó bạn hiền ơi!”

4

Sau khi cũng hiểu rõ ý anh rồi, lòng tôi vui muốn bay lên.

Sáng hôm sau tôi dậy sớm.

Trang điểm, phối đồ – cái gì cũng làm kỹ càng.

định ra cửa thì Tiểu tỉnh dậy.

Nó nhìn tôi một cái là hét ầm lên:

“Giang Tiểu Ngư, mày định treo mình thành cây thông Noel mới chịu ra đường hả?!”

Nhờ có bàn tay thần kỳ của nó mà tôi cũng ra khỏi ký túc xá.

bước ra cửa, tôi đã thấy Lục Trầm Chu đứng đó.
Hú hồn.

Anh này đúng kiểu “đẹp trai không góc chết” luôn á.
Anh đứng lưng lại, mặc bộ đồ thể thao đen đầu đến chân.

Anh lại.

Ơ… chỉ là…

Sao anh cũng thâm vậy?

Anh nhẹ, lấy túi ra một ly trà sữa còn nóng hổi đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy, chọc ống hút rồi hút một ngụm.
Lắp bắp :

“Anh hôm qua không ngon ?”

“Ha ha, sao lại không chứ?”

Lục Trầm Chu gượng gạo một tiếng, rồi nghiến răng nghiến lợi nói:

. Rất. Ngon. Mà.”

Tự nhiên tôi thấy rờn rợn lòng.

Mà không hiểu cái giác đó đâu ra .

Tôi liếc anh một cái đầy dè chừng:

“Ừm ừm… ngon là rồi…”

Anh ngược lại:

“Thế còn em?”

Tôi không chút do dự:

“Em ngon lắm luôn, 11 giờ là tít rồi.”

Anh lại , mà sao giác như kiểu vì tức ấy…

5

Đến rạp chiếu phim.

Lúc ghế, tôi mới thấy có gì đó sai sai.
Ơ? Cái ghế gì mà dính liền nhau vậy?

Sao giữa chỗ lại không có cái tay vịn nào hết?!

Tôi không yên vị nổi.

Lục Trầm Chu bưng bắp rang bơ đi .

“Sao thế?”

Tôi vẫn nhìn chằm chằm cái ghế:

“Lục Trầm Chu, hình như ghế bọn mình bị hỏng thì …”

“Hả? Hỏng chỗ nào?”

Tôi chỉ chỉ khoảng trống giữa ghế:

“Không có tay vịn ở giữa nè! Chắc chắn là hỏng rồi.”

“Hay mình gọi nhân viên xin đổi chỗ khác nha?”
Lục Trầm Chu hình như muốn gục đầu xuống luôn rồi.

Anh đưa tay day trán, thở dài:

“Không hỏng… ghế này thiết kế nó vậy .”
Tôi sốc nặng:

“Không có tay vịn thì em để tay đâu? Thôi thôi thôi, đi đổi ghế khác !”

Lục Trầm Chu như kiểu tức đến mức bật luôn rồi.

Anh đặt bắp rang sang một bên, đưa tay thò xuống giữa ghế.

Kéo lên… một cái tay vịn.

Mặt anh đầy tuyệt vọng:

, giờ thì có rồi.”

Tôi cũng xuống thoải mái, còn cố tình dụi dụi tay lên cái tay vịn:

“Đó đó, thế này mới dễ chịu chứ~”

Lục Trầm Chu mặt lạnh tanh:

“Đúng là phí vé đôi.”

“Gì cơ?”

“……Không có gì.”

6

Bọn tôi xem một bộ phim hoạt hình nội địa siêu nổi.
Nhân vật chính quá đẹp trai luôn.

Tôi cứ bên cạnh xuýt xoa không ngừng:

ơi cứu em , đẹp trai quá!”

má, nhiệt huyết trỗi dậy luôn!”

“Đẹp trai đến mức em thở không nổi rồi!”
Tôi len lén liếc nhìn Lục Trầm Chu, mặt anh không biểu gì luôn.

Hình như anh nhận ánh tôi:

“Sao thế, muốn ăn bắp rang ?”

Tôi lắc đầu:

“Không, em chỉ thấy anh bình tĩnh quá thôi.”

“Anh xem phim này khác rồi đúng không?”

Lục Trầm Chu khựng lại một chút, rồi nghiến răng nói:
“Lần đầu tiên xem !”

Tôi càng ngạc nhiên hơn, giơ ngón tay cái ra khen:
“Lần đầu mà tỉnh như vậy, anh đúng là cao thủ luôn!”

Lục Trầm Chu có vẻ muốn nghẹn lời.

Anh đưa trà sữa cho tôi:

“Uống miếng nước đi, chị .”

Sau đó thì nhỏ giọng lầm bầm:

“Một cô gái tốt thế này… sao cái miệng lại biết nói cơ chứ?”

Tôi trừng nhìn anh:

“Em nghe thấy !” Lúc nhận trà sữa, tay tôi vô tình chạm mu bàn tay anh.

Da tay mịn thế này á?! Tôi buột miệng: “Woa.”

“……Lại sao ?”

Tôi nhìn anh, toàn là sự ngưỡng mộ chân thành. “Da tay anh mịn ghê á, anh dùng kem dưỡng tay gì vậy?” “Cho em chạm thêm lần không?”

“Em……”

Anh mặt đi, như thể đã chấp nhận số phận, đưa tay ra: “Sờ đi sờ đi.”

rạp tối om, nhưng tôi mơ hồ thấy — Tai anh đỏ như sắp nhỏ máu luôn.

Cho đến khi ra khỏi rạp rồi, tai anh vẫn còn đỏ. Anh nghiêng đầu, cố ý mặt sang bên, như muốn che đi gì đó.

Tôi đưa tay định chạm dái tai anh, nhưng bị anh né mất. “A… Anh đi làm thêm rồi.”

Lần này đến lượt tôi bất ngờ: “Ơ nhưng mà em còn chưa mời anh ăn cơm mà.”

Anh đỏ mặt:”Nợ trước, cứ nợ trước đã.”

“Cái đó… anh đi trước đây!”

Nói xong thì phóng như bị ma đuổi.

Hửm hửm hửm? Gì vậy ? Nhưng mà… nếu tôi không nhìn nhầm thì… Cái chỗ quần anh… Chỗ đó… phồng phồng…

Chẳng lẽ là cái tôi nghĩ tới?!

Không chứ? Mới chạm tay cái mà đã thế rồi á?

Anh là da siêu cấp nhạy ? Cho tôi ???

Tùy chỉnh
Danh sách chương