Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

7

Trên đường về tôi cứ suy nghĩ mãi. Vừa đến dưới ký túc xá thì thấy Lục Trầm Chu cũng ở đó.

Nắng chiều vàng rọi, nghiêng nghiêng trên gương mặt nghiêng của anh— Đẹp đến mức chụp lưu ngay thành nền.

Anh như lại vẻ điềm đạm như mọi ngày. Cái chỗ “phồng phồng” cũng biến mất rồi. rồi, lỗi tại tôi. Ai biểu mới gặp đụng tay người ta.

mà thật sự mềm mịn quá, ai mà chịu

Vừa thấy tôi, anh bước lại gần: “Em ăn tối chưa? chưa thì…” “Anh có mang em bánh ngọt nè.”

Là bánh Pokémon, dễ thương cực kỳ. Đáng yêu đến mức tim tôi tan chảy.

Tôi thử thăm dò: “ nãy ở rạp á…” “Em có gì không đúng không nên không?”

Anh khựng lại.

khi ánh tôi càng nhìn lâu hơn lên mặt anh,Thì vành tai anh lại dần dần đỏ ửng.

“Hả? Chắc… không có đâu ha…”

Tốt quá, không có là mừng rồi. Tôi thở phào: “Không có là tốt rồi, em cứ tưởng là anh…”

rồi tôi lại thấy… gì đó sai sai. thật sự “không có”… Vậy cái đó, trong quần anh— Là cái gì mới chứ?!

Không lẽ là… ? Anh ấy vội vàng như vậy, chẳng lẽ là đi gặp người khác?

Tôi ngẩng đầu lên, mình nói: “Anh… anh có phải dùng hai cái không?!”

Anh cuống đến mức mặt đỏ bừng: “……Anh… anh không có……”

không hiểu sao tôi lại thấy anh có chút chột dạ. Xong rồi, trong lòng tôi tuyên án tử anh rồi.

Nghĩ đến việc mình có khi là một con cá trong cái ao lớn của anh… Cá nhỏ như tôi bỗng thấy bi thương dâng trào.

Tôi lườm anh một cái đầy oán hận: “Anh còn gì không?””Không thì em lên lầu đây.”

“Không phải đâu, anh…” Lục Trầm Chu lập tức bước tới chắn trước mặt tôi: “Em nghe anh nói …”

Đúng đó, bạn cùng phòng – Phương Phương – mặc đồ ngủ, vội vàng đi ngang qua. Tay trái cầm lon coca, tay phải cầm xem livestream.

Phương Phương ngơ ngác nhìn tôi: “Ủa Tiểu , sao còn đứng đây vậy?” “Không phải nói tám tụi mình cùng xem livestream của nam thần số một trường A à?” “Không coi nhanh là bỏ lỡ khúc khoe cơ đó!”

Lục Trầm Chu sững người: “Tiểu ? Cô ấy gọi em đó hả?”

Tôi tái mét mặt: “Em không quen cô ấy.”

Phương Phương tròn xoe , định nói gì đó thì— Tiểu Điềm lao tới, bịt miệng Phương Phương, rồi kéo đi .

Khóe miệng Lục Trầm Chu . “Khoe cơ ? Nam thần số một?”

Tôi ngẩng đầu nhìn trời. Anh bước tới, nửa cười nửa không: “Sớm nói em thích kiểu đó, anh khỏi cần diễn .”

Anh kéo nhẹ áo thun mình: “Thật ra anh cũng có thể mà.”

em chịu, này cần nhìn mỗi anh là đủ, không?”

8

“Xin lỗi nha Tiểu , chị không biết …” Phương Phương áy náy nhìn tôi.

“Thôi bỏ đi.” Tôi khoát tay, rồi tò mò nghiêng đầu nhìn màn của cổ. “ thì… chuyện đến nước này rồi, xem cơ đi.”

Bốp!

Tiểu Điềm vung tay tát yêu tôi một cái:
“Xem xem cái đầu em á!”
“Còn không lo, để vậy là trai chạy mất tiêu đó!”

Trời ơi, đau thiệt.
Tôi ôm đầu, tội nghiệp nói:
“Thế… thế phải sao?”

Tiểu Điềm nhìn tôi như kiểu đập nát rồi nặn lại vậy. Cô ấy trong tay tôi: “Lục Trầm Chu là dân đội bơi đúng không?”

“Em, bây nhắn . Nói qua xem tập thường ngày. Xem phản ứng ra sao.”

Tôi run run nhận lại . Không phải vì tôi sợ… Mà vì Tiểu Điềm nghiêm túc, thật sự đáng sợ.

Dù gì thì cô ấy cũng lăn lộn tình trường bao năm, đây là lần đầu nhận đệ tử. Và lại nhận đúng đứa… như tôi.

Tôi nhanh chóng mở WeChat, tìm tên Lục Trầm Chu, gõ chữ: “Ờm… đội bơi của các anh đông người không?”

Tin vừa gửi đi, Tiểu Điềm lập tức chồm đầu qua xem.

Còn chưa kịp phản ứng thì tôi ăn một cái tát lên đầu.

Tiểu Điềm nghiến răng: “Giang Tiểu , mày nói cái kiểu gì vậy hả? Đội bơi mà không nhiều người thì là đội gì?”

Tôi ôm đầu, mặt mũi đầy bất lực, định rút lại tin nhắn.

Kết quả—Lục Trầm Chu rep liền: “Nhiều chứ, sao vậy?”

Tôi hí hửng: “Thấy chưa, rep liền! Rõ ràng là anh ấy đặt mình vào danh sách ưu tiên!”

Thế là tôi tiếp tục nhắn: “Thế trong đội bơi có nhiều trai đẹp không?” Rồi bấm gửi .

Bốp! Thêm một cái từ Tiểu Điềm: “Mày dám hỏi trai đẹp ngay trước mặt crush? Mày… mày… mày bị gì vậy?”

Tôi sắp khóc đến nơi rồi, định rút lại—

Thì Lục Trầm Chu lại rep cái tách: “…… có mình anh.”

Tôi vội vàng gõ: “Mai các anh tập , em đến xem không?”

Lần này anh hơi chậm lại một chút. rất nhanh đó nhắn: “Đến đi.”

9

Ngày huấn tập trung của đội bơi. Xung quanh hồ bơi có khá nhiều fan girl đứng vây xem.

Tôi đến nơi thì buổi tập gần như kết thúc.

Lục Trầm Chu trong buổi tập—ngoài cái khí chất “ngầu như búa bổ”— Còn có thêm cái vibe kiểu “một cái xác sống biết bơi”.

Mặt anh đơ ra, nhìn vô hồn. Dù thỉnh thoảng trên bờ có vài tiếng hét chói tai vang lên, anh cũng hoàn toàn ngó lơ.

Cũng dễ hiểu thôi. Tám sáng ai chẳng vậy.

Lục Trầm Chu từ dưới nước trèo lên. Nhận cái khăn huấn viên đưa, choàng lên người.

Những giọt nước lăn dài trên cơ săn chắc của anh. Đôi chân bó sát trong quần bơi tốc độ, dài và rắn chắc cực kỳ.

Tôi suýt chảy máu mũi.

Anh bỗng ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Bị ánh anh bắt gặp, tôi vội vàng giữ bình tĩnh. Nở nụ cười, chuẩn bị bước tới.Thì—một cô bất ngờ chen lên trước tôi.

“Bạn Lục…” Cô ấy mặt mũi e thẹn: “Mình chuẩn bị nước cậu nè.” Vừa nói, vừa đưa chai nước ra.

Trời ạ, nước Evian. Tôi nhìn xuống tay mình—chai nước Mạch Động. Nắm chặt.

Của mình… có phải hơi… quá xuề xòa rồi không?

Lục Trầm Chu nhìn cô ấy một cái, cau mày: “Không cần đâu, anh không uống nước.”

Anh nghiêng người, khẽ nhướng mày “Anh uống… nước giải khát.”

Nói xong, anh bước thẳng tới, chai Mạch Động trong tay tôi.

Khoảnh khắc đó lẽ ra phải ngầu lòi lắm ấy. như tôi… đứng vững.

Ngay anh rút chai khỏi tay tôi, tôi— đứng lơ ngơ không vững— Lảo đảo một cái, đổ thẳng về phía người anh.

Để không ngã sấp mặt, tôi theo phản xạ níu đại cái gì đó— Và… vô tình kéo cái khăn tắm choàng trên người anh xuống.

Cứu em với… tuy là em cũng sờ cơ của Lục Trầm Chu, mà em không hề sờ kiểu này đâu á á á!

Anh run giọng nói: “Cái đó… dù em có thích cơ thật,” “ cũng không cần thiết phải trực tiếp vậy đâu…”

Tôi nhắm tịt trong vòng tay trần như nhộng của anh. Ờm… phải giải thích sao đây? tôi nhảy thẳng xuống hồ bơi xin lỗi thì còn kịp không?

10

đưa nước anh nãy đứng kế bên, tận chứng kiến toàn bộ.
Phát ra một tiếng hít khí không thể tin nổi.

Không biết có phải ảo giác của tôi không, Mà cảm giác cả hồ bơi bỗng dưng yên lặng hẳn.

còn lại tiếng bụp—chai Mạch Động rơi xuống đất vang lên rõ mồn một.

Huấn viên là người phá vỡ sự im lặng trước: “Ê! Hai người kia! Ôm nhau gì thế hả!”

Tôi vội mở , gỡ khỏi vòng tay của anh.

Mặt Lục Trầm Chu đỏ như tôm luộc. Anh lúng túng: “Em… không sao chứ?”

Tôi có sao không á? Có. Có nguyên một đống chuyện trong lòng.

Tôi gào thét trong đầu, ngoài mặt cố gắng tỏ ra bình thường. “Không sao không sao.” Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng. “A… anh… anh tập tiếp đi, em đi trước nha!”

Không chờ anh kịp nói gì, Tôi quay đầu bỏ chạy .

Tối hôm đó, trong giấc mơ tôi tua đi tua lại cảnh chạm cơ của Lục Trầm Chu. Mà công nhận, Cơ sờ tay thiệt.

có cơ hội… Lần … Lần vẫn sờ tiếp.

Sáng hôm , tôi vẫn mơ màng đắm chìm trong hồi ức. Thì Tiểu Điềm bỗng lao vào phòng như một cơn lốc.

Cô ấy túm chặt vai tôi, lắc lắc như điên:”Giang Tiểu ! Đừng ngủ !” “Ngủ thêm cái là crush của mày thành rubbish đó!”

Thấy tôi còn lim dim , mặt phê như còn mơ tiếp, Cô ấy nắm tai tôi kéo một phát dựng dậy .

“Tỉnh nhanh lên! Lục Trầm Chu bị nhào lên người kìa!”
11

Tôi mình bật dậy. Ngồi phắt lên: “Cái gì?! Ai? Ai nhào?!”

B đại đó! Nghe nói là hoa khôi khoa âm nhạc, mà còn là thanh mai trúc mã của !” “Mày nhìn nè, còn có cơ!”

Tôi giành , nhìn chằm chằm vào .

mặc váy liền màu hồng, mềm mại ngả người vào người Lục Trầm Chu. chụp hơi xa, Nên không thấy rõ biểu cảm của anh. thấy anh trông có chút lúng túng, hai tay để ra lưng.

Mà nói thật, nhìn sơ thì… hợp đôi phết. không phải anh là crush của tôi, Tôi chắc cũng “đẩy thuyền” cặp này rồi.

Tiểu Điềm vung tay tát tôi một cái không thương tiếc: “Giang Tiểu , mày còn ngồi đực ra đó gì?!” “ ra, nhắn tin Lục Trầm Chu mau!”

Tôi thấy vô lực: “Thôi mà… người ta xinh như vậy, lại còn là thanh mai trúc mã với anh ấy, em gì để đấu lại chứ?”

Tôi quăng sang bên, rồi nằm vật xuống giường: “Kệ đi… không phải của mình thì giữ cũng vô ích. Buông tay nhẹ lòng.”

Tiểu Điềm tức đến mức chửi thẳng mặt tôi là “đồ nhát gan vô dụng, thế thì yêu đương cái nỗi gì.”

Tôi bịt tai lại:
“Không nghe, không nghe, không nghe~”

Đúng đó, cửa phòng bật mở. Phương Phương ló đầu vào: “Ê, có con bé nào dưới lầu tìm Tiểu nè. Nói là…” “Thanh mai trúc mã của Lục Trầm Chu?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương