Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tưởng anh thật sự như lời anh , yêu thương một mình tôi.
Giờ , lại câu quen thuộc ấy, tôi chua chát vô cùng.
, tình yêu có thể diễn kịch được.
Dỗ dành xong Thiến Thiến, Phó Diễn lạnh giọng lệnh:
“Chuyện gì xảy ?”
Thiến Thiến rơi mấy giọt lệ, nghẹn ngào:
“Chồng à, là hai con nghèo mà em gọi điện kể với anh !”
“Chúng gọi món cá kho đỏ, chê là đồ chế biến sẵn, sống không chịu trả tiền, còn loạn, phá hỏng việc ăn chúng ta!”
“ có một già, mắng chửi em xong giả vờ lên cơn , ai ngờ đang giả thật, rồi luôn!”
“Đứa trẻ kia phát điên đòi giết em!”
“Anh nhìn xem, cổ em nó bóp !”
“Nếu không có người tiệm kịp thời cứu, giờ anh chẳng còn được em nữa đâu!”
, cô ta nấc nghẹn, diễn vai “người hại” thành thạo vô cùng.
Ba câu hai lời đã đổ hết mọi tội lỗi sang tôi và chồng.
thế, đám nhân viên phụ họa:
“Đúng vậy, tổng tài, không sai!”
“Hai con đàn rõ ràng cố tình tới gây sự, muốn ăn chùa mà!”
“Tổng tài nhất định phải cho , nếu không sau chó nào dám tới bắt nạt mất!”
Đám khách vây xem ông hàng là tổng tài tập đoàn Thịnh Thế – Phó Diễn, nhao nhao hùa vào, trích tôi và chồng “vô lý”, “ đáng đời”.
lời bàn tán, sắc mặt Phó Diễn càng thêm u ám:
“Hai người đâu? Dẫn tôi đi xem.”
Thiến Thiến lập tức kéo tay Phó Diễn, xuyên qua đám đông, thẳng vào tôi và chồng:
“Chồng ơi, là hai con tiện nhân !”
6
Ánh mắt Phó Diễn theo hướng tay Thiến Thiến, dừng lại trên thân thể bất động chồng dưới đất.
Sau , anh liếc sang tôi – kẻ đánh nằm sóng soài, toàn thân bê bết máu.
Cuối cùng, mắt anh lóe lên một tia ghét bỏ:
“Đúng là xui xẻo.”
Bốn chữ lạnh băng.
Hoàn toàn đánh nát mọi nhận thức trước kia tôi về Phó Diễn.
Anh chẳng hề nhận chúng tôi.
Một sinh mạng tắt thở, cùng một kẻ trọng thương.
mắt anh, đáng bốn chữ “xui xẻo”.
Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt ấy, ký ức xưa ùa về.
Có lần đi cùng anh ngoài, anh bắt gặp một con hoang thương bên đường.
Dù nổi tiếng sạch sẽ, anh vẫn không do dự bế con chạy thẳng tới viện thú y.
Ngày hôm , anh lo lắng cho con đến chân không chạm đất.
Bao năm nay, anh thường từ thiện, giúp đỡ kẻ yếu, quyên góp cho người nghèo.
Anh , ý nghĩa việc kiếm tiền là muốn tạo phúc cho xã hội.
Bởi vậy, tôi vẫn tin anh là một người tốt bụng.
Nhưng lúc , hai chữ “xui xẻo” lạnh như băng kia.
Tôi không khỏi hoài nghi — tôi thật sự đã hiểu Phó Diễn chưa?
có phải người đàn ông tôi yêu suốt bao năm qua không?
Vì sao người quỳ trước cửa tôi, cầu xin cứu anh.
Người vì một con hoang mà cuống cuồng lo lắng.
Người đích thân đến vùng nghèo khó giúp đỡ trẻ nhỏ.
Giờ lại có thể lộ dáng vẻ tàn nhẫn đến thế ?
ánh mắt khinh miệt Phó Diễn dành cho chúng tôi, Thiến Thiến lập tức tranh thủ khóc lóc kể khổ:
“Chồng ơi, em muốn mở một hàng, người phụ nữ độc lập, tự lo cho bản thân thôi, vậy mà họ lại đối xử với em như thế .”
“Cố ý quán mình, rõ ràng là muốn hủy hoại em.”
“Chồng ơi, phải sao ?”
Thiến Thiến luống cuống đến bật khóc, Phó Diễn đau lòng vô cùng.
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta, giọng tràn đầy tự tin và cưng chiều:
“Ngốc à, có chồng , em sợ gì?”
“Đừng khóc nữa, để anh giải quyết.”
rồi, anh rút điện thoại, điềm nhiên bấm một số quen thuộc.
“A lô, đội trưởng Trương phải không? Tôi là Phó Diễn.”
“Bên hàng tôi xảy chút chuyện, có hai kẻ chuyên đi ăn vạ tới gây sự, một người chắc vốn có , lên cơn tim rồi .”
“Ừ, phiền anh cho người qua xử lý một chút.”
“Được, hôm nào cùng đi ăn nhé.”
ĐỌC TIẾP: