Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
lòng không hề có chút hả hê.
Trái lại, ký ức xưa cũ.
Lại rõ ràng hiện lên .
11
Lúc học cấp ba, khi bố mẹ xông vào trường đập nát hết dụng cụ vẽ của tôi.
Tôi đã hạ quyết tâm phải rời khỏi cái này.
Bạn bàn thương xót cho hoàn cảnh của tôi.
Cô ấy đem cây bút vẽ bỏ không tặng lại cho tôi.
Không có giấy vẽ.
Tôi bèn vở bài tập tiết kiệm để vẽ.
Tôi tưởng mình làm kín kẽ lắm .
Nhưng sống lâu ngày dưới mái , cuối vẫn bị bố phát hiện.
Chiều đó, ông xông vào phòng tôi.
Giật xấp giấy bài tập tôi để vẽ, xé nát thành từng mảnh.
mảnh giấy trắng xóa rơi đầy đất.
Đi kèm là tiếng gầm giận dữ của ông.
“Suốt ngày học mấy thứ vô dụng này! Có ăn không?!”
“Con đang lớp mười hai ! Sao còn rảnh đi bày trò này?!”
“Chị con lên đại học đã hết chứng chỉ, còn con thì như trẻ con mẫu giáo, vẽ vời cái ?!”
lần đó.
Tôi lần nảy sinh ý buông xuôi.
Tôi mặc kệ.
Không cố gắng nữa.
Thầy dạy vẽ nghe chuyện, đã tìm đến tôi.
Thầy với tôi rất nhiều.
Thầy kể hồi nhỏ thầy không đình ủng hộ.
Nhưng cuối vẫn trở thành giáo viên.
Thầy còn bảo, đình ngột ngạt, tôi phải tự dựa vào mình để bước ra.
Tôi nghĩ rất nhiều.
Ngày , tôi lại cầm bút vẽ.
Họ xô ngã tôi bao nhiêu lần, tôi sẽ tự đứng dậy bấy nhiêu lần.
sẽ có lối thoát.
Chính nhờ niềm tin ấy.
Tôi mới luôn kiên trì đến nay.
, màu vẽ hết, tôi ngại không dám xin thầy thêm.
Đành lén tiền tiêu vặt mua hộp màu rẻ .
Mẹ phát hiện, chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi:
“Chỉ phí tiền! Nhìn anh con với chị con kìa, ngoan ngoãn chừng nào!”
Tôi không buồn đáp lại.
, khuyên không nổi tôi.
Họ chẳng thêm.
Chỉ lặng lẽ cắt giảm sinh hoạt phí của tôi.
Bao đêm tôi cặm cụi luyện vẽ, lại nghe Tâm cười nhạo với Minh: “Ra vẻ chăm chỉ làm , vẽ y như quỷ, xấu chết.”
Nhục nhã.
Lạnh lẽo.
Bị phủ .
Như hàng vạn chiếc kim nhỏ, dày đặc đâm vào tim, chưa từng rút ra.
Mà bây giờ, chỉ vì cuộc điện thoại.
Chỉ vì cái danh “ toàn quốc”.
Chỉ vì tấm biển “trò của đại sư”.
Tất đều khác .
Tầm mắt tôi lại rơi trên gương mặt họ.
thấy nụ cười nịnh nọt kia thêm nóng hổi, lời thêm lòng.
tôi, ký ức cũ trở nên lạnh buốt tận xương.
người tôi run lên, không cách nào khống chế.
lòng chợt dấy lên ý : trả lại hết ấm ức này.
Lúc ấy, giọng của đại sư cất lên, kéo tôi thực tại.
“Lễ trao giải sẽ tổ chức vào thứ Tư tuần tới.”
“Chúng tôi sẽ gửi vị cho em, đó sẽ phát sóng trực tiếp toàn quốc, phải tham đúng giờ.”
12
khi lúng túng tiễn các chuyên ra .
lại rơi vào im lặng.
Bố mẹ nhìn nhau.
Mẹ là người phản ứng tiên.
Trước khi tôi kịp phòng, bà lao tới, chộp tôi.
Trên mặt là sự nhiệt tình chưa từng có.
“Tống Hạ, con gái ngoan của mẹ, mẹ ngay con sẽ có tiền đồ!”
Giọng bà run run vì kích động:
“Con học vẽ phải không? Học! Dù có bán sạch cửa cho con học! Ngày mai mẹ sẽ đi mua cho con loại màu tốt ! Giá vẽ tốt !”
Bố nghe vậy.
vội vàng, gương mặt lộ rõ chột dạ, phụ họa theo.
“Đúng đúng, bố ủng hộ con!”
“Chờ khi con trở thành bậc thầy quốc họa tiếp theo, giá trị sẽ lên trăm triệu.”
“ ta trông cậy vào con hết!”
Thấy chưa.
Có người khó mà hối lỗi.
Tôi bật cười lạnh, rút khỏi vòng mẹ.
Không lời nào.
Bố mẹ vui mừng khôn xiết, lập tức giật lại tấm thẻ ngân hàng vừa đưa cho Tâm.
Nhét thẳng vào tôi.
“Con gái ngoan, thì cứ mua!”
“Thậm chí bố mẹ có thể dọn cho con căn phòng riêng để vẽ.”
Họ điên cuồng nịnh nọt tôi.
Minh sa sầm mặt, im lặng không .
Tâm thì bất ngờ ngẩng phắt nhìn bố mẹ.
Giọng chát chúa: “Đó là tiền cho con đi du học!”
“Nếu đưa hết cho nó, thì con mà đi?!?!”
Bố mẹ im lặng vài giây, đồng thanh “ôi” tiếng.
Không hề do dự, phẩy dứt khoát.
“Giờ việc của em con quan trọng hơn, chuyện con đi du học hoãn lại hai năm đi.”