Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

“Chị, chị có bạn trai chưa?”

Cậu ấy bất đỡ sau gáy tôi, mũi chạm vào môi tôi:

“Nếu chưa có, chị có thể nhận em phí bịt miệng sống không?”

Khoảng cách gần, kích thích, đầu tôi bắt đầu quay cuồng.

Thằng nhóc căng thẳng đến mức đi nọ chân kia này sao đột nhiên lại chủ động đến thế?

Hơi thở ẩm ướt phả mặt khiến tôi tê rần cả da đầu.

Tôi lại nhớ đến đêm hôm sáu năm .

Đôi môi nóng bỏng, bá đạo, phảng phất mùi rượu kia.

Bất đè môi tôi, vừa dữ dội vừa dư vị kéo dài mãi.

Tôi suýt nữa nhắm mắt lại, hôn .

lần nữa sống lại đêm điên rồ .

“Lan Đình à, em tĩnh lại chút đi.”

Tôi nhát gan, vàng mở cửa xe, bỏ chạy.

Trên đường nhà bằng thang máy, tôi vừa đi vừa hối hận, phân tích lại mọi chuyện.

Cảm thấy mình cứ bỏ cậu ấy lại như thế thật không ổn.

Nhưng bảo tôi xuống thang máy tìm lại tôi lại không đủ can đảm.

“Đinh đông”, điện thoại hiện thông báo có người kết bạn WeChat.

khi xin kết bạn là:

【Chị ơi, xin lỗi, vừa rồi chị sợ phải không, nếu chị không , cứ coi như em chưa từng nói gì, chị yên tâm, em sẽ không phiền chị đâu, em sẽ tiếp tục lặng lẽ nhớ đến chị như , chị bị rồi nghỉ ngơi sớm nhé, chúc chị ngủ ngon.】

Tôi đồng ý kết bạn, suy nghĩ chút rồi lại:

【Chị không có bạn trai.】

Lan Đình ngay:

【Vậy… chị ơi, có thể là em được không?】

Tôi không , tắt màn hình.

Tối nay tiếp nhận nhiều thông tin, tôi cần phải tĩnh lại.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy tôi đã thấy tin của Lan Đình:

【Chị ơi, em mua cháo khoai mỡ ấm bụng chị, để cửa nhà chị rồi.】

Tôi đi dép mở cửa, quả nhiên thấy cửa có giữ , bên ngoài cháo có cả bữa sáng khác, toàn là món tôi thích .

Đáy giữ dán mảnh giấy nhớ, chữ viết mạnh mẽ hơi loang dầu: 【Chị không cần , nhưng lúc chị suy nghĩ, em có thể theo đuổi chị không?】

Tôi xách cháo vào nhà, vừa vừa cậu ấy:

【Cháo khoai mỡ rất ngon, cảm ơn em, Lan Đình.】

Lan Đình ngay:

【Trưa chị gì? Em mang đến .】

Tôi cười lại: 【Chăm vậy?】

Lan Đình: 【Vì em đang mưu tính trở thành đồ riêng của chị.】

Tôi: “……”

Giờ mấy thằng nhóc đều tấn công trực diện thế này sao?

tình như vậy tôi thật sự không đỡ nổi.

Mà lạ là, tôi chẳng thấy ghét chút nào.

Khóe môi cứ cong mãi không dừng được.

Xong rồi, tôi nghe thấy tim mình đang đập loạn nhịp…

Cảm ơn bạn đã gửi chương 7. Dưới đây là bản dịch tiếng Việt, mỗi câu cách nhau dòng:

7

Buổi trưa, Lan Đình quả nhiên lại xách giữ đến.

Hôm nay cậu ấy mặc chỉn chu, khí chất cao quý, vest thẳng thớm, dáng vẻ mệt mỏi mà gấp gáp.

Giống như vừa từ hội nghị lớn chạy đến.

Dưới chung cư đậu xe thương vụ của cậu ấy.

Có lẽ tối qua đã hỏi y tá, nên biết tôi vẫn phải đến viện truyền dịch:

“Chị ơi, đợi chị xong trưa, em đưa chị đến viện nhé.

Em đã sắp xếp chị rồi.

Đừng từ chối, truyền dịch ồn ào , ảnh hưởng chị nghỉ ngơi.”

Tôi tưởng cậu ấy sắp xếp tôi thường nhiều người.

Không lại là đẹp như suite thương mại khách sạn.

Cậu ấy ôm laptop ngồi bên cạnh xử lý công việc.

Dáng vẻ nghiêm túc việc của cậu ấy thật sự rất bắt mắt.

Sự tập trung và huyết ấy khiến tất cả những thứ xung quanh đều trở nên lu mờ, khí chất tự nhiên toát , hormone bùng nổ, đẹp trai xỉu!

Chả trách người ta nói, công việc chính là “phẫu thuật thẩm mỹ” tốt nhất đàn ông.

Tôi nằm trên giường truyền dịch, cầm điện thoại lén chụp tấm, đang trộm ngắm.

Chuông điện thoại bất vang phá vỡ sự yên tĩnh .

“Lan Đình, tại sao khi chị gọi video lại thấy bạn của chị ?

Hứa Chí Dự đăng story nói ông mai em, cuối cùng em cũng chịu , chị đang đoán không biết là ai, ai lại là bạn của chị nha”

Tiếng hét chói tai của bạn xuyên qua .

Tôi hoảng hốt quay đầu lại, thấy vành tai Lan Đình đỏ đến tận xương quai xanh.

Nhưng cậu ấy bất nắm lấy tôi, đan mười ngón vào nhau.

Giơ bàn đan chặt ống kính, kiên định nói:

“Không phải tán tỉnh, là theo đuổi.”

Tôi trơ mắt nhìn vẻ mặt sát khí của bạn biến thành khiếp sợ.

“Trình Tiểu Mặc, cổ cậu có cái gì thế? Lan Đình, em là chó à?”

Tôi hoàn toàn không diễn biến lại thành như vậy.

Trên cổ tôi có gì mà chính tôi không biết?

Tôi bật camera selfie để soi cổ.

Phát hiện nơi không biết từ khi nào đỏ như quả dâu tây nhỏ.

Tôi nhớ rồi, vừa nãy thấy ngứa nên tôi gãi mạnh.

Bạn hiểu lầm rồi, tôi vàng giải thích:

“Lan Lan, không như cậu nghĩ đâu, đừng suy diễn!

ĐỌC TIẾP :

Tùy chỉnh
Danh sách chương