Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7

Ký ức hỗn loạn đêm lại hiện rõ ràng.

Đôi môi nóng bỏng, điên cuồng, thiêu đốt ép tôi.

Có lẽ cậu ấy cảm nhận tôi run lên.

Cậu ấy bỗng quỳ gối bên giường.

Tư thế ngẩng đầu ấy khiến chiếc quần âu căng lên, hiện rõ đường cơ đùi săn chắc.

“Sáu qua, em mài giũa bản thành lưỡi dao sắc bén, cần nghe thấy tên chị, em lại trở về dáng vẻ hoảng loạn sáng hôm khi tỉnh dậy camera, chị đừng em.”

Thì ra cậu ấy ra tâm tư nhỏ của tôi, tôi vội vàng lắc đầu:

“Chị không , chị rất thích dáng vẻ này của em – dành riêng chị.”

Ánh mắt thằng nhóc lại thêm phần rực cháy: “ không?”

“Ừm.”

“Vậy này để chị thấy thôi.”

Cậu ấy khẽ , siết chặt tay tôi, đầu ngón tay khẽ cào lòng bàn tay tôi:

cần chị không chối, em sẽ gắng luyện tập để con cún ngoan của chị.”

Trời , dù giờ bạn tôi có nước ngoài bay về,

Tôi cũng không thể chống lại sự quyến rũ chết người của em cô ấy.

Của ngon nhà người, đẹp thế này, đưa ai cũng là đưa,

Thì tại sao không để tôi hưởng phúc luôn ?

8

Hôm tôi hoàn toàn khỏi bệnh, trời đổ mưa trút.

Lục Lan đưa tôi ra bãi đỗ xe, ô che trùm hết lên đầu tôi.

Lúc lên xe, tôi không dính giọt mưa nào, còn cậu ấy thì ướt chuột lột.

Chiếc áo T-shirt trắng ướt sũng dính sát cơ bụng, cạp quần trễ lộ ra đường nhân ngư, sắc đẹp khiến người ta không chịu nổi.

Tôi gắng dời mắt đi chỗ khác, bên tai lại vang lên tiếng khẽ của Lục Lan :

“Chị , tim chị đập nhanh đấy.”

Thằng nhóc chết tiệt, chắc chắn là tình dầm mưa ?

Cậu ấy bỗng tiến sát lại: “Chị , em chị mươi giây để đẩy em ra.”

Tôi đếm theo nhịp tim dồn dập của cậu ấy, đến giây thứ hai mươi chín thì móc ngón tay thắt lưng cậu ta:

“Giám đốc Lục chưa học tròn số à?”

Ngay giây , trời đất quay cuồng, cậu ấy giữ đầu tôi, hôn sâu, dụ hoặc:

“Chị , bây giờ em có thể đường đường chính chính đồ riêng của chị không?”

Tôi nâng mặt cậu ấy lên, nhịn :

“Không đâu, ít nhất cũng phải theo đuổi chị hơn nửa đã.”

Lục Lan cắn răng, vẻ mặt quyết tâm phải bằng :

“Chị cứ chờ em thể hiện thế nào.”

“Ừm, chị sẽ kỹ đấy.”

9

Sự theo đuổi của nhỏ tuổi, vừa cuồng nhiệt vừa điên rồ.

Dụ dỗ thì quyến rũ, hôn thì ngọt muốn tan chảy.

Bề ngoài tôi giả vờ bình tĩnh, trong lòng thì vui mở hội.

Nửa , ngày nào .

Điện thoại tôi rung lên điên cuồng, bạn gửi đến hơn 99 tin nhắn:

【Trình Tiểu Mặc, cậu chết chắc !】

【Mật khẩu máy tính của Lục Lan là MOMO0613.】

【Trong két sắt giấu đầy ảnh cậu mà nó trộm album của tớ.】

【Còn ngăn thứ trong giá sách, cuốn “Sự giàu có của các quốc gia” bọc bên ngoài che đi băng ghi hình cậu tham gia thi hùng kia, không tin cậu tự đi .】

Tôi tin nhắn bạn gửi, lén bước phòng việc của cậu ấy.

Kiễng chân xuống quyển sách kinh tế dày cộp.

Cuộn băng hình gói trong giấy da bò rơi xuống đất.

Bìa ngoài có ghi tay: “2023.10.23 – Trận tranh – Trình Tiểu Mặc, số đội phản đối.”

Ký ức bỗng trở nên rõ ràng.

là trận tranh tôi thua thê thảm nhất, kết thúc khi hơn nửa khán giả đã bỏ về, hàng ghế thứ chàng đội mũ lưỡi vẫn vỗ tay đến giây cuối cùng.

Thì ra không phải tôi tưởng tượng.

“Chị đang gì vậy?”

Lồng ngực ấm áp bỗng áp sát lưng tôi, cậu ấy cúi đầu, dùng đầu mũi cọ nhẹ vành tai tôi.

Điện thoại vẫn rung bần bật, bạn lại gửi thêm:

【Trình Tiểu Mặc, cậu tiêu !】

【Tại sao lại dính phải thằng điên là em tớ chứ.】

【Trong biệt thự nó có căn phòng khóa lại, tớ hack hệ thống an ninh thì thấy…】

Chưa nói hết câu thì tôi đã bị bế bổng lên.

Đuôi mắt Lục Lan ửng đỏ, giọng quen thuộc:

“Chị Trình, đừng nghe chị em nói bậy.

Chị ấy không chịu chồng nên ghét ai yêu đương lắm.”

tôi vẫn hỏi: “Căn phòng bị khóa ở đâu? Em chị không?”

Lục Lan lộ ra vẻ khó xử và căng thẳng.

trong nửa qua, cậu ấy hiếm khi chối tôi.

cần tôi mở lời, dù khó cỡ nào cậu cũng gắng .

Cậu ấy do dự hồi lâu, nắm tay tôi dẫn đến căn phòng nhỏ :

“Chị hứa với em, đừng em nhé.”

Tôi gật đầu: “Ừ, .”

Lúc khóa vân tay mở ra, cả bức tường đầy màn hình giám sát sáng lên trong bóng tối.

13/07/2020, 21:47, tôi ngồi xổm trước cửa hàng tiện lợi mèo hoang ăn.

02/04/2021, 15:13, tôi tan , đứng chờ xe buýt.

31/12/2023, 23:59, tôi cùng đồng nghiệp đứng trên phố pháo hoa giao thừa.

Tôi chết lặng: “Đây là?”

Lục Lan căng thẳng siết chặt vòng tay ôm tôi phía :

“Chị , là ảnh vệ tinh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương