Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Liễu Oanh Oanh đỏ mặt cúi đầu e thẹn, Lục Cảnh Niên liền thuận ôm ta vào lòng.

Anh ta nghiêm túc nhìn Phương Kỳ, bảo đảm đầy khí phách rằng sẽ yêu thương Oanh Oanh suốt đời.

nháy mắt, bãi cỏ vang lên vỗ huýt sáo náo nhiệt.

Một người phụ nữ trung niên nắm chặt Liễu Oanh Oanh, nụ rạng rỡ khiến những nếp nhăn trên mặt như nở hoa:

“Con bé Oanh Oanh nhà chúng tôi từ nhỏ rất ngoan! Giờ trưởng thành , lại tìm được người bạn trai tốt như !”

Liễu Oanh Oanh đỏ bừng mặt, dịu dàng:

“Mẹ, tất là nhờ anh Lục đối xử tốt với con thôi.”

người lập tức hùa theo:

“Nhà Liễu là sinh phượng hoàng !”

Một người đàn ông khác nâng ly nói:

“Lục Cảnh Niên là đàn ông đích thực! Chưa kết hôn mà tặng quà lớn , khí phách lắm!”

Một người hàng cảm thán:

“Ôi, giá mà tôi được chàng rể như Lục Cảnh Niên thì tốt biết mấy, nghĩ thằng con rể nhà tôi mà tức chết!”

người liền đùa vui:

“Thôi mơ ! Phải nhìn lại xem Oanh Oanh nhà người ta điều kiện nào chứ!”

Khung cảnh vô cùng náo nhiệt, người thì cụng ly, người thì khen nịnh, Lục Cảnh Niên Liễu Oanh Oanh đứng giữa đám , hưởng trọn ánh hào quang lời tung hô.

tôi, từ đầu cuối, chỉ lạnh lùng quan sát cái màn bi hài nhơ nhớp đó.

6

lúc , Lục Cảnh Niên bỗng một chiếc nhẫn.

Ngay trước mặt bao nhiêu bạn bè người thân, anh ta quỳ một chân xuống, ánh mắt tha thiết nhìn Liễu Oanh Oanh:

“Oanh Oanh, trước mặt người hôm nay… đồng ý anh không?”

Chiếc nhẫn kim cương to mức khiến người ta lóa mắt dưới ánh nắng.

anh ấy ! anh ấy !”

Dưới sân khấu, người hò reo như phát cuồng.

Liễu Oanh Oanh đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói:

đồng ý.”

là, giữa những chúc phúc vang dội như “Hai người nhất định phải hạnh phúc nhé!”, ôm chặt nhau đầy xúc động.

khi, một giọng nói phá vỡ bầu không khí cuồng nhiệt ấy.

“Anh Lục, nếu tôi không nhớ nhầm, thì anh kết hôn không?”

Là một cổ khác của khu nghỉ dưỡng, trước đây từng ngồi uống trà với tôi vài lần.

Một câu chất vấn, như một nhát dao sắc lẹm xé toạc không khí hân hoan tại hiện trường.

Sắc mặt Liễu Oanh Oanh trắng bệch thấy rõ, người loạng choạng như muốn ngã, ánh mắt đầy uất ức.

Lục Cảnh Niên nhanh chóng kéo ta sau lưng, nghiêm túc đối mặt với vị cổ :

“Đó là chuyện quá khứ . Từ hôm nay trở , Oanh Oanh mới là người vợ duy nhất của tôi – Lục Cảnh Niên.”

Tôi nghe những lời ấy mà chỉ cay đắng.

Hồi đó, khi anh ta muốn khởi nghiệp, chính tôi là người mang hết của hồi môn hỗ trợ. Vì chuyện mà tôi giận cha mình suốt một năm trời.

Tôi hy sinh anh ta mức đó, cuối cùng lại chỉ đổi lại được một câu “chuyện quá khứ”?

Tôi cắn chặt môi, nén xuống ngọn lửa hận đang cuộn trào lồng ngực.

tốt của tôi – Phương Kỳ – khinh khỉnh lên :

“Người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Chị tôi chia với anh Lục là điều tốt hai bên, chị ấy thể tìm được người phù hợp hơn với mình mà.”

Mẹ của Liễu Oanh Oanh lạnh lùng hừ một , giật micro lớn nói:

“Hôm nay là ngày vui của con gái tôi, đừng nói những lời xui xẻo như vậy!”

Một người đàn ông tự xưng là cậu của Oanh Oanh xen vào:

đấy! Cậu Lục đây chuẩn bị nhà , chứng tỏ là thật lòng muốn làm rể nhà Liễu chúng tôi!”

Lục Cảnh Niên lại miệng, hướng về người tuyên bố:

đời , tôi không cưới ai ngoài Oanh Oanh!”

xe, tôi bỗng bật – một nụ nỗi nước mắt trào theo.

Một câu “không cưới ai ngoài ta”, thật là vang dội quá!

Không biết lát nữa khi anh ta thấy tôi, liệu dám hùng hồn như ?

Vị cổ kia cuối cùng không nói thêm gì, chỉ thở dài một hơi, lặng lẽ rút lui khỏi đám .

Sắc mặt của Liễu Oanh Oanh vì được người nhà bênh vực nên dịu lại đôi phần.

Lục Cảnh Niên xoa đầu ta, dịu dàng nói:

“Đừng nghĩ nhiều nữa, dẫn người tham quan ngôi nhà mới của .”

Ngay lập tức người hùa theo:

đấy, đây nãy giờ mà chưa được ngắm tổ ấm tình yêu mà anh Lục chuẩn bị Oanh Oanh! Mau dẫn bọn tôi mang tầm mắt nào!”

Liễu Oanh Oanh gật đầu, ánh mắt ngưỡng mộ của người, bước trước cửa biệt thự chuẩn bị cửa.

Ngay giây tiếp theo, nhắc nhở lạnh băng của hệ thống vang lên:

“Xác minh thất bại, không thể cửa.”

Liễu Oanh Oanh đứng sững lại, quay sang ôm cánh Lục Cảnh Niên, làm nũng đầy dịu dàng:

“Anh Lục, sao anh đổi mật mã mà không nói biết?”

Lục Cảnh Niên sửng sốt, nắm ta nói:

“Sao lại sai được? thử lại xem…”

“Không cần thử nữa.”

Tôi bước từ ngoài đám , từ tốn tiến về phía , tháo kính râm xuống, giọng nói rõ ràng vang lên tai từng người:

“Lục Cảnh Niên, đây là nhà của tôi. Vân của tiểu tam, làm sao thể được?”

Sắc mặt của Lục Cảnh Niên Liễu Oanh Oanh lập tức tái nhợt như giấy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương