Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ba năm sau trốn cùng tôi để tránh hôn nhân sắp đặt, Phó Diễm bắt đầu hối hận.
Nhìn chằm chằm vào điện thoại, tiêu đề nổi bật: “Nhị gia nhà họ Phó tổ chức hôn lễ linh đình cùng thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt số quốc gia – gia”, Phó Diễm uống say mèm.
Tôi anh ta bên vệ đường, đỡ anh ta về nhà, anh hung hăng đẩy mạnh tôi ngã xuống đất.
Máu dưới thân tôi chảy loang đầy nền, anh ta coi như không .
Ngược , anh ta bóp chặt cổ tôi, giận dữ chất vấn:
“Vì sao?! Tại sao?! Người kế thừa nhà họ Phó lẽ phải là tôi chứ?”
“Rõ ràng tôi mới là người thừa kế chính danh của nhà họ Phó, ngay … ngay …”
Anh ta nghẹn chút, rồi nói:
“Người kết hôn Ngữ Hòa vốn dĩ cũng là tôi.”
Sau này, trọng , anh ta quả nhiên tránh né tất những cơ hội có thể gặp tôi.
Anh ta nóng lòng thúc đẩy cuộc liên hôn nhà họ , tôi thì quay đầu đi đăng ký kết hôn cùng kẻ đào hoa nổi danh giới con nhà giàu.
chúng tôi tổ chức hôn lễ, Phó Diễm – lúc đang ân ái mặn nồng cùng vị hôn thê – bất ngờ lao lên lễ đài trước bao con mắt kinh ngạc.
1.
tôi trốn góc nghe Ngữ Hòa than phiền bạn bè rằng Phó Diễm hôm nay khó chịu không dự tiệc nhật của cô ta, tôi lập hiểu : anh ta cũng đã trọng .
Đời trước, chính tại bữa tiệc nhật , tôi bưng ly rượu vô tình bị người ta va phải, làm đổ hết lên giày của cậu ấm nhà giàu.
hắn ta ép tôi phải liếm sạch đôi giày bẩn , là Phó Diễm đã mặt giải vây cho tôi.
, nghiệt duyên giữa chúng tôi bắt đầu.
Chúng tôi yêu nhau, nhà họ Phó không hề coi trọng tôi.
Người vợ đã định sẵn cho anh ta chính là Ngữ Hòa.
Đêm trước lễ cưới của họ, Phó Diễm chạy dưới lầu nhà tôi, ngẩng đầu lớn tiếng gọi:
“Hà Kiều Kiều, anh yêu , hãy lấy anh! Chúng ta cùng rời khỏi đây, thành phố mà nhà họ Phó không được. dựa vào anh, anh cũng có thể nuôi , anh muốn mãi mãi ở bên .”
Tôi đồng ý lời cầu hôn , chúng tôi đêm vội vã đi nơi khác.
, Phó Diễm quá trẻ, chưa hiểu được sức nặng của nhà họ Phó, càng chưa từng trải qua sự va đập tàn khốc của xã hội.
tôi, nhỏ đã bị cha mẹ trại trẻ mồ côi. Ở , ăn mặc không tiền dư thì chẳng bao giờ có.
Đối tôi, cần tiếp tục sống như trước, bình thường mà thôi, huống hồ có thể ở bên người mình yêu, cho dù khổ sở cực nhọc, thì có sao?
chúng tôi đâu biết, có câu rằng: “Nghèo khổ muôn nỗi bi ai.”
Rất nhanh sau , tôi được công việc văn phòng lương ba ngàn. Phó Diễm, lần lượt thất bại ở khắp nơi.
Ban đầu, tôi luôn ở cạnh động viên, cùng anh phân tích nguyên nhân bị chối.
Anh vẫn đầy tự :
“Kiều Kiều, là bọn họ không có mắt nhìn thôi. Gần đây vất vả rồi, yên tâm, anh sẽ sớm được việc.”
Anh có sự kiêu hãnh của mình, cho rằng dù không dựa vào nhà họ Phó, anh cũng có thể làm sự nghiệp.
Thế quyết định trốn cùng tôi, anh chẳng mang theo thứ gì.
Tôi, những năm đại học luôn làm thêm khắp nơi, cũng tích góp được vài vạn.
ăn mặc, nhà cửa, cái gì cũng tốn tiền, tiền tiết kiệm nhanh chóng cạn kiệt.
Dù túng , tôi vẫn hạnh phúc:
“A Diễm, cần ở bên anh, không cực khổ gì .”
Chúng tôi tưởng sự lựa chọn của mình. theo thời gian…
nhị gia nhà họ Phó bước vào Phó thị, chuẩn bị tiếp quản gia tộc, leo lên hot search.
Đúng lúc , Phó Diễm đang chạy giao đồ ăn, anh sững sờ.
hôm , anh chẳng nhận thêm đơn nào, ngồi thẫn thờ ở nhà .
Nhị gia nhà họ Phó, chính là con trai của chú hai anh ta.
Mà cha của anh, mới là người đang nắm quyền ở Phó gia.
Vốn dĩ, người thừa kế hợp lẽ phải là anh ta.
, anh bỗng trở lạnh nhạt tôi.
Việc giao đồ ăn anh cũng .
Anh nhốt mình phòng, lướt khắp các nền tảng về Phó gia.
người thừa kế Phó gia kết hôn tiểu thư nhà tài phiệt gia phủ kín các trang mạng.
Anh ta nhìn ngây dại.
Ngay tôi nhà vệ nôn trời đất quay cuồng, anh cũng chẳng hay biết.
Tôi ôm bụng, gắng gượng bước :
“A Diễm, anh ngoài mua giúp ít thuốc dạ dày, đau quá.”