Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 12

Sau đó—

“Tút… tút… tút…”

Cuộc gọi dập thẳng.

Chương Mười Một

Thẩm nhìn chằm chằm vào điện thoại vừa dập , đến phát điên!

Cô ấy dập anh?! Ngay bên cạnh cô ấy cũng đối xử anh như thế?!

Anh gọi liền mấy cuộc đồng nghiệp của Hứa Tinh Dạng, nhưng nhận lại toàn là những câu trả lời lờ kiểu “không rõ lắm” hoặc những lời từ chối lịch sự xa : “Tổng giám đốc Thẩm, đây là riêng của phóng viên Hứa, chúng không tiện can thiệp.”

Sự giấu diếm từ chối toàn diện này như đổ thêm xăng vào ngọn lửa cháy hừng hực trong lòng anh.

Cô ấy liên kết tất mọi để che giấu anh?! Cô coi anh là thằng ngốc để đùa giỡn chắc?! Cô rốt cuộc định làm gì?!

“Tra! tra !” Anh đập mạnh nút gọi nhanh, gần như gầm lên trợ lý đầu dây bên kia. Giọng nói vì dữ tột độ một nỗi hoảng loạn đến chính anh cũng không nhận ra trở nên méo mó, run rẩy: “Huy động hết tất nguồn lực! Một ! cậu nhiều nhất là một ! biết cô ấy đi đâu rồi! Ngay bây giờ! !”

Hệ thống mạng lưới khổng lồ của Tập đoàn Thẩm thị, vốn dùng thu thập tình báo thương mại xử lý khủng hoảng, lúc này bắt đầu vận hành hết công suất— để tìm một phụ nữ “bỏ nhà ra đi”.

Từng phút từng giây chờ đợi khiến Thẩm như con dã thú nhốt trong lồng sắt, bồn chồn bước qua bước lại trong phòng khách trống vắng. Đôi giày da đặt may đắt tiền dậm xuống sàn gỗ bóng loáng, phát ra những cộc cộc trầm đục, nặng nề, như gõ lên khoảng không ngột ngạt bao phủ lấy anh.

Chưa đầy nửa , điện thoại đổ chuông.

Anh gần như bắt , giọng căng như dây đàn: “Nói!”

Trợ lý bên kia rõ ràng cảm nhận được sếp mình sắp nổ tung, giọng vô cẩn trọng, thậm chí mang theo sự kinh ngạc khó tin: “Tổng giám đốc Thẩm… đã… đã điều tra được rồi… Cô Hứa… cô ấy… tối hôm kia đã mua vé một chiều đi Beirut… loại visa là… là thị thực phóng viên chiến trường…”

gì?!” Thẩm bật dậy khỏi sofa, gân xanh nổi đầy trên trán, “Trung Đông?! Phóng viên chiến trường?! Cô ấy điên rồi sao?! Vì không mạng nữa?!”

Sau cú sốc dữ dội là cơn thịnh nộ ngút trời— một nỗi nhục nhã thách thức một nghiêm trọng!

Trong mắt anh, này không vì lý tưởng hay khát vọng nghề nghiệp gì là Hứa Tinh Dạng dùng cực đoan nhất, liều lĩnh nhất để dỗi anh! Dùng tính mạng của mình để đe dọa anh, để trừng phạt anh! Ép anh cúi đầu, ép anh nhượng bộ!

Chương Mười Hai

“Chuẩn ngay! sang Trung Đông!” Anh gần như không suy nghĩ, quát lớn qua điện thoại, từng chữ đều lạnh băng như thép: “ xem xem, cô ấy còn tùy tiện đến mức nào nữa! Thật là vô pháp vô thiên!”

Anh vớ lấy chìa khóa xe áo khoác, sải bước lao ra khỏi cửa.

Suốt quãng đường, trong đầu anh cuồn cuộn một cơn khủng khiếp— để “trừng trị” phụ nữ không biết điều này, kẻ không gây , không chuốc rắc rối về anh!

Mục đích của anh rất đơn giản, thậm chí thô bạo: đến nơi chết tiệt nguy hiểm ấy, kéo cô về!

Còn níu kéo tình yêu ư? Anh chưa từng nghĩ là mình “níu kéo”.

Trong mắt anh, cô làm mình làm mẩy. anh xuất hiện, đưa cô rời khỏi nơi nguy hiểm đó, mọi thứ sẽ quay trở lại như cũ.

Sau chuyến dài dằng dặc, hàng loạt thủ tục rườm rà, thậm chí có phần nguy hiểm, chuyên cơ riêng của Thẩm cuối cũng hạ cánh xuống sân Beirut.

Ngay khi đặt chân lên mảnh đất này, mùi khói thuốc súng trộn lẫn bụi cát khô khốc tràn ngập trong không khí, những âm thanh mơ hồ không biết là súng mừng lễ hay đạn thật vọng lại từ xa, khiến đàn ông vốn quen hạng thương gia khách sạn năm sao này cau chặt mày, vô thức kéo cổ áo vest lên như thể điều đó có thể ngăn được nỗi bất an xâm chiếm lấy anh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương