Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

02

“Đồ đàn bà rẻ rúng, giữa trưa chưa dậy nấu , muốn chồng mày chết đói à?”

Bố hằn học đạp cửa phòng, đá mấy vào mẹ đang nằm bẹp dưới đất.

Thấy bà không phản ứng, ta bực bội chửi câu, quay đầu gọi bà :

“Mẹ, cho con đàn bà uống chút thuốc , đừng nó chết thật!”

“Đúng là dân thành phố, làm quý giá lắm.”

Tôi nấu xong cho bố lại ngồi thụp xuống bên cạnh trông mẹ.

Chiều muộn mẹ mới tỉnh, bà chậm chạp mở mắt, ánh nhìn dừng ở tôi.

Tôi vội vàng đưa cho mẹ bát đầy: “Mẹ, !”

Mẹ giáng cho tôi tát nảy lửa: “Tại sao! Tại sao con lại bán đứng mẹ!”

Giọng mẹ nghẹn đầy uất hận.

Tôi kìm nước mắt, giả vờ ngây ngô:

“Mẹ, mẹ với bố ở bên nhau mới là gia đình. Con muốn giữ gìn nhà thôi!”

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, bỗng cười lạnh:

“Là mẹ sai. Mẹ coi con là con gái, lại quên trong con chảy dòng máu của kẻ buôn , từ gốc mục nát !”

Sự lạnh lùng của mẹ khiến tôi đau đến nghẹt thở.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi mình hoàn toàn mất mẹ.

Tôi chợt nhớ lại, bà từng nói tôi là đứa trẻ mẹ phải giữ lại.

Khi ấy, mẹ gầy rộc, vậy mà vẫn nhẫn nhịn dành từng miếng cho tôi.

Từ bé, tôi luôn ngủ cạnh mẹ. Vòng tay ấm áp của bà là nơi tôi bám víu.

Bố và bà coi tôi là thứ vô dụng, không muốn cho . mẹ cắt xén khẩu phần của mình nuôi tôi lớn.

Đêm nào mẹ cũng ôm tôi, thầm:

, thêm chút nữa, mẹ sẽ tìm cơ hội đưa con .”

Bố và bà gọi tôi là “đồ hại”, mẹ đặt cho tôi tên thật đẹp.

, nghĩa là mẹ coi tôi báu vật.

Nhưng giờ, mẹ không cần tôi nữa, tôi lại mình.

Dù vậy, vẫn yêu mẹ.

Kiếp trước, tôi từng nghe lén bố nói, lần mẹ định trốn là do ta tình cho cơ hội.

muốn thử xem mẹ cam không. Nếu không đánh cho đến khi khuất phục.

Vậy nên lần , tôi lại báo với bà . May mắn là giữ đôi chân của mẹ.

Trước kia tôi ngu ngốc, không mẹ vốn là bắt cóc.

Giờ tôi hiểu.

Lần , tôi nhất định sẽ giúp mẹ thoát ra, đoàn tụ với gia đình thật sự.

03

Mẹ mới ngồi dậy bố kéo xích bắt làm việc.

Từ việc nhà cho tới đồng áng, tất cả đều dồn vai bà.

bố ngày nào cũng đánh bài. Thua ván là ta lại trút giận mẹ, đánh mắng chửi bà là đồ xui xẻo.

Lúc đó tôi chẳng thể làm gì, dám nép vào góc nhìn mẹ hành hạ.

Xả giận xong, bố lại thô bạo lôi mẹ vào phòng.

Không lâu sau là tiếng kêu thảm thiết của mẹ hòa cùng tiếng thở hổn hển khoái trá của ta.

nghe thấy, nụ cười nếp nhăn hằn rõ trên mặt: “Sắp đứa cháu đích tôn !”

Trong ánh đèn vàng vọt, nụ cười của bà đáng sợ con quái vật.

Tranh thủ lúc đêm tối, tôi lén chạy sau núi.

Cỏ dại um tùm, rạch xước da thịt tôi rớm máu.

Tôi nghiến răng đau, hái những loại cỏ thuốc quen thuộc.

Xuống núi, tôi cất giấu chỗ thuốc ấy vào góc bí mật riêng, lặng lẽ quay về.

Trăng mây che, cả đất trời tối sẫm.

Ngôi nhà của bố trong màn đêm miệng đen ngòm, nuốt chửng sinh mạng của mẹ.

Sáng hôm sau, tôi gắng gượng dậy sớm nấu , mong mẹ nghỉ lát.

Bố liếc tôi:

“Con nhỏ cũng chút tác dụng.”

nâng cằm tôi , ngắm nghía đang xem xét món hàng, cười đầy ẩn ý:

“Không hổ là con của thành phố, mặt mũi thế lớn chắc bán giá.”

Tôi cúi đầu, vờ chẳng hiểu gì.

Họ xong, tôi mang thừa cho mẹ, bà ngày càng tiều tụy.

Mẹ hoàn toàn buông xuôi, ánh mắt dần vô hồn, sinh lực cũng tan biến.

Tôi nóng ruột, nhưng không cách nào vực dậy tinh thần của mẹ.

Bởi vì giờ bà nhìn tôi chẳng khác gì kẻ thù.

Những ngày tiếp theo, tôi vẫn lén núi hái thuốc. Trên đường thường gặp anh Khánh, đứa con nuôi chú ba nhặt về.

Nhưng tôi , anh ấy không hề ngốc. Anh là duy nhất thể giúp mẹ.

Thời gian trôi nhanh, tháng sau mẹ chẩn đoán mang thai.

Bố vui mừng điên, lải nhải suốt:

Tùy chỉnh
Danh sách chương