Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

“Cuối cùng có con trai rồi!”

Bà nội phá lệ đưa cho mẹ một quả trứng, bảo bà bồi bổ để sinh quý tử.

Nhưng đêm , mẹ lao đập bụng, tiếng kêu thảm thiết, cái thai đã mất.

Máu chảy mẹ, loang đỏ cả nền đất.

Bố gào thét, đá mạnh ngực bà:

“Con đàn bà khốn kiếp, dám bỏ con !”

Mẹ ngã vật xuống đất, sắc trắng bệch nhưng ánh kiên định, bà rít từng chữ:

“Tôi tuyệt đối không sinh cho thêm một đứa con nào !”

Hai chữ “con nhát dao cắm tim tôi, vì tôi mẹ đang mắng mình.

“Bỏ tiền mua về mà dám không đẻ, đánh chết !”

Bố nổi điên, vung roi quất tới tấp.

Mẹ đau đớn lăn lộn, tìm cách né tránh.

Nhưng ít phút, ta đã trói chặt mẹ chân giường, khiến bà không thể thoát.

đêm hôm , mẹ không còn ngủ ở căn phòng bên, mà bị lôi nhốt lợn.

04

Mẹ bị xích lợn một con vật thật sự.

Trên có vài nắm rơm lót, quần áo rách nát, vết máu đỏ thẫm khiến ta rùng mình.

Có hàng xóm qua tò mò hỏi vài câu, bố tôi nhếch môi đáp:

“Con đàn bà ấy sẩy mất con trai , đánh thế còn nhẹ lắm.”

hàng xóm cười chuyện:

“Để cho sợ một lần. Phụ nữ mà không đẻ thì còn là phụ nữ đâu.”

trận đánh thì ổn, không thì làm cho nó thành điên, lúc sẽ ngoan và có thai lại.”

nói có kinh nghiệm, bố tôi còn hơi do dự: “Bà này điên thì ai làm việc nhà?”

về phía tôi: “Chẳng phải còn đứa nhỏ à? Trông nó làm việc nhanh nhẹn.”

Nghe nói vậy, bố tôi sáng lên, cười không khép miệng:

“Chú ơi, đúng là chú có kinh nghiệm.”

Tôi nghe mà rùng mình.

Thời gian dành cho tôi không còn , tôi không thể chậm rãi thao lược .

nhìn mẹ tôi ốm yếu:

“Đã định biến nó thành heo mẹ thì phải nuôi cho khỏe, không thì chưa kịp sinh lợi là chết mất.”

Bố miễn cưỡng gật đầu: “Tháng này sẽ cho hơn.”

, bố cho mẹ cho heo .

Mẹ không chịu thì ta bẻ răng mẹ rồi nhét thức .

Một tháng trôi qua, mẹ mập lên một .

Còn ba ngày là đến Tết Trung Thu, tôi bước lợn, ngồi xổm trước mẹ.

Mẹ cuộn trên đống rơm, nét hốc hác không còn thấy vẻ đẹp trước kia.

“Cút ! Đồ con !”

Mẹ hé nhìn, thấy là tôi lại khinh miệt nhắm .

Tôi háo hức dùng ánh dò xét khuôn mẹ, thì thầm:

“Mẹ, Trung Thu sắp đến, mẹ sắp về sum họp với gia đình rồi, có vui không?”

Mẹ cười khinh:

“Sum họp với tên kẻ cưỡng bức và với đứa con ? Ta thà giết chết bọn !”

Tôi cúi đầu buồn bã.

05

Tết Trung Thu coi là ngày quan trọng của nhà, rất đến.

Bà nội kéo tôi dậy sáng để nấu cơm, hiếm hoi nấu một nồi to thịt luộc với bún củ.

Tôi đứng trên ghế khuấy cái vá, rắc bột thuốc lén .

Món ngon thế này mẹ và tôi không có tư cách , cuối cùng có bọn họ hưởng.

Đêm thu tối nhanh, tới bảy giờ là tối đen mực.

sân, bà nội và bố xong thì nằm phịch xuống, những khác lăn mệt lả.

Tim tôi đập thình thịch, tôi hiệu cho Khánh đang ẩn bóng tối, cùng đến lợn đưa mẹ .

Khánh vẻ rất nghiêm túc, nhanh chóng khoác áo cho mẹ, thay giày lành lặn cho bà:

“Không có thời gian nói , tôi là cảnh sát ngầm ở đây, theo tôi.”

Tôi đưa cho mẹ một gói, thì thầm:

“Mẹ, đây là cái bánh bao con dành dụm, mẹ trên đường .”

Mẹ đẩy tôi ngã, chửi rủa đầy hận thù: “Cút , đứa con ! Lại muốn ngăn mẹ lần à?”

Tôi ôm khuỷu tay trầy xước, môi run không nói gì, Khánh ngăn mẹ, giải thích:

“Lần trước là vì tốt cho chị, lần trước là do hắn cố ý, nếu chị thật sự bỏ chạy sẽ bị gãy chân.”

Mẹ hơi chững lại, ánh phức tạp ôm lấy tôi.

Tôi hút lấy hơi ấm thân mẹ, thì thầm lòng: ôm lâu thêm một , một thôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương