Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ dù cơ yếu ớt khăng khăng đi .
Trước tiên, họ phát hiện vô bộ hài cốt vương vãi khắp nơi — những cô bị hại qua.
Cảnh sát thu gom , coi như chứng cứ thép để triệt hạ bọn buôn .
Mẹ tìm kiếm một một đêm, cuối phát hiện tôi bị dây leo quấn kín.
Tôi vội bay ra chắn trước mẹ:
Quá ghê gớm rồi, mẹ đừng !
Nhưng mẹ từng , tôi mục rữa, khóc ngất lịm.
Cậu nhẹ nhàng bế tôi lên, lấy khăn tay lau sạch bụi bẩn trên .
Cậu kỹ nét tôi, khẽ thở dài:
“Giống hệt sao y bản chính với Tiểu Tinh.”
Mẹ tỉnh , mặc cho ông ngoại ngăn cản, tập tễnh bên tôi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi.
Bàn tay phải tôi bấy lâu nắm chặt cuối buông ra, lộ ra lòng bàn tay một mảnh đá nhỏ khắc chữ mờ:
Mẹ, Châu Châu yêu mẹ.
món quà cuối tôi tặng mẹ.
Mẹ thấy chiếc vòng đá bình an ấy, nước mắt lã chã, cúi xuống hôn lên má tôi:
“Châu Châu, kiếp sau… có còn muốn làm mẹ ?”
Tôi gật đầu liên hồi giữa trung!
Mẹ tuyệt vời nhất trên đời này!
Dĩ nhiên nguyện làm mẹ!
Chỉ … thân dần tan biến mình, tôi biết có lẽ… chẳng còn cơ hội để quay làm mẹ nữa.
09
Cảnh sát thu thập được một lượng lớn bằng chứng.
Ngôi làng nơi ba tôi sống, thực chất một ổ nhóm buôn , như tất cả dân làng đều có tham gia.
Bao nhiêu qua, cô bị hại đếm xuể.
Chúng lợi dụng lòng tốt các cô , thường giả vờ hỏi đường hay nhờ giúp đỡ, rồi nhân lúc họ sơ hở mà bỏ thuốc mê, lừa đem đi!
Mẹ tôi bị chúng bắt cóc theo cách !
Khi kiểm đếm, hài cốt đáng sợ.
Đa dân làng bị xử bắn, chỉ một ít già thì bị tuyên án treo, nhưng chẳng có kết cục tốt đẹp, như bị nhà nạn nhân đánh chết ngay tại chỗ.
thời gian ấy, tôi luôn lơ lửng bên cạnh mẹ.
xét xử, tôi mẹ ngồi ở hàng ghế dự thính.
thấy ba bị tuyên phạt 5 tù giam, khoảnh khắc mẹ vừa khóc vừa cười, ôm chặt chiếc bùa bình an tôi:
“Châu Châu, thấy ? Ác giả ác báo, gieo nhân nào gặt quả nấy!”
Tôi khẽ gật đầu, đáp mẹ im lặng.
ông ta vào tù, mẹ mang hoa thăm mộ tôi.
chọn cho tôi một phần mộ đẹp, trên đỉnh núi, từ tôi có xuống cả vùng đất rộng lớn.
Mẹ còn nhớ tôi từng nói, tôi muốn được ngắm cảnh đẹp.
Tôi biết mà, mẹ lúc nào thương tôi nhất!
Ngồi trước mộ, mẹ thủ thỉ kể chuyện:
“Châu Châu, mẹ sẽ đi học . Những vết thương kia sẽ mãi ở tim, nhưng cuộc sống phải tiếp diễn. Mẹ phải tiếp về phía trước.”
Tôi hơi thắc mắc vì sao mình chưa tan biến, dù thân mờ mức như .
Nhưng tôi rất vui, vì có ở bên mẹ thêm chút nữa.
Tôi mẹ đi gặp bác sĩ tâm lý, mỗi uống thuốc, tập luyện, cố gắng thoát khỏi bóng tối kéo dài , sáu .
Nửa sau, mẹ thay đổi hẳn.
Khuôn hồng hào, mái tóc đen nhánh, làn da thô ráp nay trắng mịn.
Cái dáng lưng còng cúi gập thẳng lên, đôi mắt đen kiên định tỏa ra sức sống chưa từng có.