Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

11

Lục Thời An hẹn tôi gặp ở quán cà phê.

Ở đây không quá đông , khá yên tĩnh, đúng kiểu nơi nói chuyện nghiêm túc.

Anh ta vừa mở miệng đã nói:
“Cái gã là sao ? , ta bên nhau năm , anh chưa từng nắm em, thế mà em hôn hít thân mật hắn ta như . Đừng quên, ta sắp đính hôn đấy!”

“?”

Lục Thời An mím môi, gật gù tiếp lời:
“Anh thừa nhận mình không nên bỏ em giữa buổi chụp ảnh , không nên đi tìm Nhất Nhất.”

, em rõ, giữa anh và Nhất Nhất từng tình cảm sâu đậm sao. Giờ ấy quay tìm anh, anh sao thể không quan tâm chứ?”

Nói đây, anh ta thở dài:
“Nhất Nhất thai .”

Dấu trên đầu tôi ngày càng to, cho khi nghe anh ta nói tiếp:
đứa bé không phải con anh.”

Tôi thực sự từ tận đáy lòng:
“…Hả?”

Lục Thời An ngẩng đầu tôi:
em yên tâm, vị trí Lục phu nhân vẫn là của em, không ai thay thế được.”

“Chỉ là anh không thể mặc kệ Nhất Nhất, ấy đang mang thai, chỉ mình, giờ ấy chỉ trông cậy vào anh thôi.”

Im lặng chút, Lục Thời An hít sâu, tôi vẻ nghiêm túc:
về chuyện em , chỉ lần thì anh thể bỏ qua, không được lần sau.”

Anh ta đột tôi:
“Gã mà hôm anh tiện kéo tới chụp ảnh em phải không? Anh nhớ … Em làm trả thù anh đúng không? Anh thừa nhận mình sai…”

Tôi cuối cùng không nghe nổi , cắt ngang lời anh ta.

“Bố mẹ anh chưa nói anh à?”

Ờ ha, câu này thừa .

Quả , Lục Thời An ngớ :
“Nói cơ?”

Tôi ngồi thẳng dậy, chậm rãi nói:
“Nếu bố mẹ anh chưa nói, thì tôi nói cho.”

“Lục Thời An, tôi sẽ không anh.”

Lục Thời An hơi nheo mắt :
“Ý em là ?”

Tôi cười nhạt:
“Tức là, tôi không cần đôi giày rách như anh .”

Lục Thời An lập tức bật dậy:
“Em nói ai là giày rách hả?”

Câu nói lớn tiếng khiến những xung quanh sang.

Anh ta ngồi xuống, hạ giọng:
, em rõ quá mà, cuộc hôn nhân của ta là vì mục đích , đừng giận dỗi trẻ con .”

, anh sẽ không Nhất Nhất đâu. Anh Lục Thời An này, đời nào đi phụ nữ từng ly hôn?”

chuyện giữa anh và ấy… Anh thừa nhận đã ngủ ta. em ngủ tên nhiếp ảnh ? coi như huề nhau.”

Tôi đứng dậy, xách túi bước trước mặt anh ta.

Lục Thời An tưởng tôi đổi ý, hơi ngẩng đầu lên, gọi:
…”

“Anh tại sao tôi đồng ý gặp anh không?” Tôi mỉm cười .

Lục Thời An cười:
, ta lớn lên bên nhau, em luôn là đại cục, anh luôn ngưỡng mộ điểm ở em.”

“Làm Lục phu nhân, vẫn là em phù hợp nhất.”

“Không.” Tôi mỉm cười,
“Tôi gặp anh là tặng anh món quà.”

Không đợi anh ta kịp , tôi đã giơ tát cho anh ta cái.

Tốt lắm, mọi ánh mắt lần đổ dồn về phía tôi.

Lục Thời An mặt đỏ bừng, tái mét, trừng mắt tôi không tin nổi.

“Lục Thời An, chuyện anh làm nhục tôi ở studio, tôi bỏ qua.”

nếu anh dám trước mặt tôi làm tôi buồn nôn , thì đừng trách tôi không nể tình ‘thanh mai trúc mã’.”

Không là bị tôi tát cho đơ hay bị dọa sợ thật, tôi khỏi quán mà anh ta mới đuổi theo, giữ chặt cổ tôi.

…”

“Cút!” Tôi giật , lên thẳng chiếc xe đậu sẵn bên cạnh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương