Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

mỗi nhìn thấy Lục Minh Châu ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy đều ánh mắt say đắm, thể ta là vầng trăng cao cao không dám chạm .

Nhưng nhìn tôi, chỉ toàn sự ghét bỏ và bực dọc.

con trai tôi, từ nhỏ hỏi tôi sao mẹ nó không phải là dì Lục, sao tôi lúc nào cũng luộm thuộm, làm nó mất mặt.

Lục Minh Châu đương nhiên là trẻ trung.

Lục nhận về, ta không cần phải bận rộn chuyện bếp núc, không cần tiết kiệm vài đồng phải tính toán bạc tóc, cả tóc tai và móng tay đều người riêng chăm sóc.

tôi sao?

Tôi sớm cuộc sống mài mòn mọi góc cạnh.

Vẻ đẹp tôi cuốn trôi trong cơm áo gạo tiền, tuổi xuân tôi chôn vùi bởi những chuyện vụn vặt trong gia đình.

ta cướp mất cả cuộc đời tôi.

Tuyệt vọng hơn nữa, chồng tôi cũng là kẻ đồng lõa, con trai tôi đứng về phía !

Tôi không nói thêm lời nào, quay về phòng giữa ánh mắt ngỡ ngàng .

Miệng lẩm bẩm gọi tên Lục Minh Châu.

2

Minh Châu… Minh Châu…

Cái tên lấp lánh ấy vốn dĩ nên là tôi.

Chứ không phải là “Chu Muội”, cái tên viện trưởng trại trẻ mồ côi tiện tay đăng ký cho tôi.

Chiếc ngọc bội nhận thân đó cũng là thứ đeo trên cổ tôi từ sinh .

này tôi yêu , luôn theo đuổi anh ấy, anh ấy chưa nhìn tôi một .

Lúc anh ta nợ nần chồng chất, bọn cho vay nặng lãi cầm dao truy sát, anh ta chỉ vào chiếc ngọc bội trên cổ tôi, ngập ngừng nói:

“Cái này chắc cũng đáng giá lắm nhỉ?”

Tôi không hề do dự tháo nó xuống đưa cho anh ta.

đó anh ta trả nợ, thanh mai trúc mã anh ta – Lục Minh Châu – cũng Lục nhận về.

Giờ nghĩ , khoản nợ kia vốn là vay để chữa bệnh cho Lục Minh Châu, tín vật tôi là thứ anh ta ý lừa gạt lấy .

lẽ này áy náy, hoặc không thể với tới Lục Minh Châu, anh ta mới cưới tôi.

kết hôn, nhiều cãi vã, chỉ thẳng cửa mắng tôi:

“Giỏi cút ! Tôi muốn xem xem một đứa mồ côi cút đâu!”

Nhưng rõ ràng anh ta biết tôi chính là thiên kim thất lạc Lục.

Anh ta và Lục Minh Châu cùng nhau cướp cha mẹ ruột tôi, dùng những lời độc ác thế để đâm vào tim tôi.

Nước mắt tôi dần dâng lên, rơi theo nếp nhăn trên khuôn mặt.

Cửa mở .

bước vào với vẻ mặt lỗi, dịu giọng nói:

“Thôi nào vợ à! đừng giận nữa, chuyện qua cứ để nó qua , đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Cùng lắm anh thuê thêm bảo mẫu cho , mình sống thế này cũng đâu thua gì giàu!”

Thấy tôi không đáp , anh ta dè dặt nói tiếp:

“Lát nữa Minh Châu sẽ ghé chơi, ấy kén ăn lắm, làm vài món cho phù hợp nhé?”

“Anh gửi thực đơn , nhớ mua đồ tươi một chút…”

Tôi mệt mỏi nằm xuống:

“Tôi không muốn nấu. Ai muốn tiếp đãi người đó tự nấu.”

nghẹn lời, tức tối bỏ ngoài.

Anh ta cầm điện thoại đặt chỗ ở hàng tốt nhất thành phố, dặn dò chi tiết:

“Đúng đúng, đừng cho rau mùi, cũng đừng cay quá, thanh đạm chút, bạn tôi hình huyết áp hơi cao…”

Tôi thấy nghẹn ngào trong lòng.

Tôi và sống với nhau 30 năm, anh ta chưa hỏi han sức khỏe tôi.

Ngay cả mấy tuần trước, tôi vừa mổ u xơ tử cung, anh ta cũng không hề hay biết.

Vậy bây giờ, anh ta căn dặn hàng ly tí, giống hệt lúc anh ta dặn tôi nấu cơm cho Lục Minh Châu.

Mỗi Lục Minh Châu , hai cha con cứ tiếp đón khách quý.

Giục tôi chợ mua nguyên liệu tươi ngon nhất, giám sát tôi kỹ lưỡng sợ tôi cho vào thứ gì ta không thích.

Nhưng chẳng mảy may tâm đôi tay tôi bỏng rát gọt khoai môn.

Lục Minh Châu .

Tùy chỉnh
Danh sách chương