Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Tôi cố đè nén cơn tê dại nỗi bực bội đang trào dâng, gắng giữ bình tĩnh: “Không… không sao! Chỉ là… con mèo hoang chạy qua làm giật mình.”
Tôi trừng mắt gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc, thủ phạm gây chuyện.
Cố khựng một nhịp, rồi như trả đũa, anh hôn dồn dập hơn, từ cổ trượt xuống xương quai xanh, thậm chí còn khẽ cắn nhẹ vành tai tôi!
“Khì–” tôi không kìm nổi, hít mạnh một hơi.
“ Vãn Vãn? Rốt cuộc sao vậy? lạ lắm?” Tạ Thận càng lo hơn.
“Thật không sao!” Tôi gần như quát , hơi thở gấp gáp, “Ờ… , máy trước nhé! Đạo gọi qua bàn kịch bản sáng mai! Quan trọng lắm! Nói sau!”
Không đợi Tạ Thận đáp, tôi vận hết tốc lực của cả đời, dùng ngón chân đang tự do, chuẩn xác chạm vào nút đỏ trên màn hình để máy!
“Tut–”
Tiếng tút dài vang .
Thế giới cuối yên tĩnh .
“Cố !” Tôi tức đến toàn thân run rẩy, mọi xấu hổ và phẫn nộ trong khoảnh khắc bùng nổ.
“Anh điên à!”
Người đàn ông đè trên người tôi chống nửa người , trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm ấy chặt lấy tôi, hốc mắt đỏ ửng, bên trong cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt đến mức không hóa giải: đớn, không cam lòng, phẫn nộ, và… một nỗi sợ hãi ẩn sâu.
“Đúng! Tôi là điên đấy!”
Anh gằn , khàn đặc, mang mùi rượu nồng và một tuyệt vọng sắp sụp đổ.
“Tôi mẹ nó rồi!”
“ cái kiểu giả vờ rộng lượng! Miệng nói không can thiệp, ai chơi của người nấy! Nhưng trong lòng chỉ muốn xích bản thân rồi nhét chìa vào !”
“ cái kiểu một mình nhẫn nhịn! đám đàn ông chẳng gì cứ lượt tiến về phía , mà tôi mẹ nó đến một câu hỏi không có tư cách để nói!”
“ cái kiểu phải rón rén! Cho dù muốn đối xử tốt với phải vắt óc tìm lý do vụng về! Chỉ sợ… chỉ sợ ngay cả chút quan hệ hiện không giữ nổi!”
anh dần hạ xuống, như đã dùng hết sức lực, mang cầu xin đầy thấp kém, thầm bên tai tôi.
“Vãn Vãn… coi như tôi xin …”
“ quay … tôi một , được không?”
“Nếu tình cảm của … có chia cho nhiều người như vậy…”
Dòng chất lỏng nóng hổi bất ngờ rơi xuống, đập má tôi, rồi trượt dọc cằm, để một vệt bỏng rát.
“ sao… không chia cho tôi một chút?”
Nước mắt nóng hổi thuộc về anh, mang mùi rượu nồng và một nỗi bi thương không tả, thấm ướt làn da tôi.
Cố ngoan cố, ánh mắt không rời tôi dù chỉ một giây, cố chấp đòi một câu trả lời.
Tôi hoàn toàn sững người.
Cổ anh nắm nhói, cơ anh giam chặt không nhúc nhích nổi, nhưng tất cả đều không bằng cơn nhói bất chợt nơi tim.
Như một chiếc kim cực mảnh đâm mạnh vào, không chí mạng, nhưng buốt và nghẹn ngào khó .
Trong không khí tràn ngập hương thông thanh mát trên người anh hòa lẫn với mùi rượu nồng, tạo thành một mùi hương kỳ lạ khiến người ta choáng váng.
Thế giới như bấm nút quay chậm.
Những lời cáo buộc khàn khàn, ánh mắt tuyệt vọng, dòng lệ nóng hổi… như từng chiếc chìa bất ngờ mở những ổ sâu trong ký ức mà tôi cố tình bỏ qua.
sao mỗi anh chạm trúng điểm yếu của tôi, tôi tức tức thật, nhưng chưa bao giờ thực ghét anh?
sao anh máy của tôi, tôi nhảy dựng , còn người khác tôi chỉ thẳng chặn số?
sao anh tặng thuốc dạ dày tôi thấy khó xử, còn quà của người khác tôi chỉ thấy là chuyện đương nhiên?
sao… thấy nước mắt của anh lúc , tim tôi đến vậy?
Vì năm mươi triệu kia?
Vì bản thỏa thuận tiền hôn nhân nhục nhã đó?
Không.
Hình như… không phải.
Là vì… anh là Cố .
Là người từ mặc quần thủng đũng đã bắt đầu đấu với tôi, đấu suốt hơn hai mươi năm, đã khắc sâu vào quỹ đạo cuộc đời tôi.
Là người tôi đắc ý sẽ dội gáo nước lạnh, tôi thất ý ( cách đáng ghét nhất) đưa kéo tôi dậy.
Là người… tôi chưa từng nghĩ sẽ rơi lệ vì tôi.
Con người thường bỏ qua những thứ nằm ngay trong tầm , chỉ mải ánh sáng xa hoa nơi xa, mà quên mất khung cảnh đã sớm bén rễ và nảy nở bên cạnh mình.
im lặng dài lâu và ngột ngạt lan trong bóng tối.
Ánh sáng trong mắt Cố , dưới im lặng kéo dài của tôi, dần dần mờ đi, cuối biến thành một mảnh tro tàn lặng lẽ.
Đôi môi mím chặt của anh hé lộ mệt mỏi và tuyệt vọng tột .
Lực nắm trên cổ tôi từng chút một buông .
Cơ nặng nề của anh từ từ rút khỏi người tôi.
“Hơ…”
Anh bật một tiếng cười ngắn, đầy tự giễu và buồn bã vô tận.
“Là tôi… tự ảo tưởng thôi.”