Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

Tôi nâng ly : “! Cạn ly!”

Hàn Dịch Dương giật lấy ly của tôi: “Mọi người, Đồng Y không , để tôi thay.”

Tôi giận dỗi, lảo đảo giật lại ly rượu anh: “Không! Tôi muốn ! Tôi vui mà! Tại sao ai cũng muốn quản tôi thế!”

Cuối cùng, ai cũng không nổi , người nằm, người gục.

lẽ vì ấm ức dồn nén lâu ngày, tôi tiếp tục dốc rượu bụng.

Hàn Dịch Dương liền đem hết chai rượu xa khỏi tầm tôi. Tôi đập bàn đứng bật dậy: “Hàn Dịch Dương, anh… ọe…”

Tôi nôn nôn xuống, nôn đến mờ mịt trời đất, dạ dày dễ chịu hơn óc quay cuồng.

Hàn Dịch Dương đỡ lấy tôi, choàng vai anh: “ hồi trước.”

Tôi lảm nhảm:

“Tần Trạc, đồ khốn! Cưới tôi còn đi tìm tình ! Anh không phải người!”

Tôi luyên thuyên không dứt, Hàn Dịch Dương chỉ im lặng không gì.

Vừa khỏi nhà hàng, đúng lúc Tần Trạc nhìn tôi cả người đổ người Hàn Dịch Dương, bước đi không vững.

Tần Trạc giành lấy tôi Hàn Dịch Dương: “Vợ tôi, khỏi phiền tổng giám đốc Hàn .”

“Chỉ họp mặt bạn học đại học, Tiểu Y hơi nhiều chút.”

“Tổng giám đốc Hàn không mời, cô ấy sẽ không nhiều.” Ánh mắt Tần Trạc muốn đâm xuyên Hàn Dịch Dương.

Cổ áo Tần Trạc thoảng hương hoa , mũi tôi bỗng cay xè.

Tôi từng rất thích mùi hoa , tôi còn chai nước hoa mùi đặt riêng. khi biết Tống Vận Sơ cũng thích hương này, tôi liền không dùng .

Tần Trạc lại đi gặp Tống Vận Sơ.

Nước mắt rơi lã chã trên làn da của Tần Trạc.

Tôi đẩy mạnh anh : “Tần Trạc, anh thật bẩn thỉu, đừng chạm tôi.”

Mất điểm tựa, tôi lập tức chao đảo. Hai người đàn ông theo phản xạ đều đưa đỡ, tôi cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nghiêng người ngã về phía Hàn Dịch Dương.

đi. Em không muốn nhìn anh .”

Hàn Dịch Dương đỡ lấy tôi, khẽ mỉm cười.

Chiếc bụng trống rỗng bị mùi cơm thơm đánh thức, tôi bất ngờ bật dậy.

Đây … nhà của Hàn Dịch Dương?

Tôi nhìn xuống quần áo trên người mới nhẹ nhõm phần , đồ mặc tối qua.

“Tiểu Y, mau lại ăn cơm đi. Em chắc đói đúng không?”

Chuyện tối qua tôi không nhớ rõ , chỉ loáng thoáng gặp Tần Trạc.

“Ngại quá, lại phiền anh .”

“Giữa không cần khách sáo vậy.”

“Em ăn no xong tắm cái đi. Anh không thay đồ cho em đâu, anh để cái áo thun phòng tắm .”

“Áo của em à?”

“Lúc trước chia , em để lại ở nhà anh cái.”

Bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.

“Anh chưa vứt đi sao?”

“Không nỡ.”

Tôi không biết phải trả lời thế .

“Em kết hôn .”

“Vậy em hạnh phúc không?”

Bị chạm đúng nỗi đau, thực sự rất khó chịu.

“Tiểu Y, hay bắt lại được không? Trước kia anh còn trẻ dại, tổn thương em, anh xin lỗi. Việc gặp lại chứng tỏ duyên phận chưa dứt. Em tuy kết hôn, rõ ràng không hạnh phúc đúng không?”

Tôi đặt đũa xuống:
“Hàn Dịch Dương, anh nên hiểu con người em. Tôi, Đồng Y, không bao giờ quay lại con đường cũ.”

“Sau này đừng những lời vậy , thể bạn.”

Buổi gặp với Hàn Dịch Dương kết thúc không khí gượng gạo. Tôi và anh , lâu tôi buông bỏ .

Về đến nhà, Tần Trạc đang ngồi trên ghế sofa.

Anh trông rất mệt mỏi, mắt đầy tia máu.

người vốn luôn sạch sẽ chỉn chu anh, mà quần áo hôm nay lại nhàu nhĩ.

Tôi chợt nhớ vài lời đêm qua, lòng bỗng rối bời.

“Anh… cả đêm không ngủ à?”

“Không ngủ được.” Giọng anh khàn khàn, không hiểu sao tim tôi lại nhói .

Anh kéo tôi, nắm chặt lòng bàn . tôi không phản kháng, anh liền kéo tôi lòng.

Anh chỉ tựa vai tôi, không thêm động tác khác:
“Anh nhớ em.”

Lần tiên Tần Trạc với tôi vậy.

Đây cơn phát tác của sự chiếm hữu sao?

Dù không yêu tôi, lại không thể chịu nổi việc tôi ở bên người đàn ông khác.

Thật sự rất giống tính cách của anh.

Tôi định mở miệng, bên tai vang nhịp thở đều đều của anh.

Mí mắt tôi cũng dần nặng trĩu, tôi cứ thế tựa nhau, thiếp đi lúc không hay.

Khi tỉnh lại, tôi nằm phòng của mình.

Tưởng rằng Tần Trạc đi , không ngờ bước lại anh đang mặc tạp dề, bận rộn bếp.

, Tần Trạc tuy gương mặt trời sinh chẳng hợp với việc bếp núc, … thơm thật đấy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương