Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7

Anh liếc tôi một : “Lại cơm.”

là lần tiên tôi ngồi cùng Tần Trạc ở nhà.

“Không nào? Ngon vậy luôn á?”

Cơm do Tần Trạc nấu còn ngon hơn nhiều nhà hàng khách sạn năm sao, quan trọng là đúng chuẩn khẩu vị của tôi.

Tôi ngấu nghiến, vét sạch cả chén cơm và đĩa thức .

chắc chắn là bữa ngon miệng nhất của tôi trong mấy tháng qua.

Tôi xoa bụng thỏa mãn, trên Tần Trạc hiện lên nụ cười dịu dàng đầy cưng chiều, ngay khi ánh chạm vào tôi lập tức thu lại.

Gì vậy trời… chẳng lẽ anh thật thầm thích tôi?

Tôi lắc xua đi suy nghĩ hoang đường đó, rồi với Tần Trạc: “Ngon thật đấy, lần sau lại nấu cho tôi nhé.”

Anh liếc tôi, cộc cằn: “Đừng có được đà lấn tới, tôi không không có việc để làm.”

“Xì, keo kiệt.”

“Tuần sau đưa em đi Hawaii.”

Tch, muốn đưa tôi đến nơi anh từng hẹn hò với Vận Sơ sao? Muốn biến tôi thành một phần trong màn ba của họ à?

“Không đi.”

“Không em thích Hawaii sao?”

“Đi rồi.”

Giọng Tần Trạc trầm xuống cảnh cáo: “Đồng Y, đừng để tôi nhớ lại hai tên vịt đực đó.”

“Để bù cho kỳ nghỉ trăng mật của em.”

Nếu Tần Trạc không nhắc lại chuyện đó, có lẽ tôi còn có cố sống yên với anh. cứ mang mấy chuyện khó chịu ra để chọc tức tôi, anh đang nghĩ gì vậy?

“Tôi là không đi!”

“Dù có trói em, tôi sẽ lôi em lên bay.”

“Anh thử xem!”

Tôi và Tần Trạc lời qua tiếng lại, không chịu nhường .

Một tuần sau, tôi và Tần Trạc ngồi trên chiếc bay riêng của anh.

“Tần Trạc! Anh gọi cho ba mẹ tôi không, đồ tiểu nhân!”

Tần Trạc vẫn chăm chú nhìn vào màn hình tính, không thèm ngẩng lên, mười ngón thon dài gõ lạch cạch: “Giờ mới phát hiện à?”

Tôi nhanh tắt nguồn tính, những bảng báo cáo dày đặc lập tức biến thành màn hình đen. Tôi cười đắc ý ném cho anh một ánh nhìn đầy khiêu khích: “ đi tuần trăng mật rồi còn làm việc nữa hả, chồng yêu~”

Tần Trạc bị tôi chọc cho bật cười: “Quả nhiên là một nhà, không vào cùng cửa sao được.”

Anh bắt lấy “bàn tội phạm” của tôi, kéo tôi lại gần hơn mấy phần: “Không làm việc… trên bay làm gì nhỉ, vợ yêu?”

“Đồ lưu manh!”

Khi bay hạ cánh, tôi không đến khách sạn, anh lại đưa tôi thẳng đến một chiếc du thuyền.

“Đi đâu vậy?”

“Ra khơi.”

“Thế lái?”

“Nếu em em lái.”

ngờ anh thật lái. Chạy rất êm trên biển suốt hơn một tiếng.

Bóng bờ mờ dần, chỉ còn lại biển và trời, tôi tan vào ranh giới giữa hai thế giới ấy. Trên biển mênh mông vô tận chỉ còn lại hai tôi.

là Hawaii tôi chưa từng được thấy trước .

“Oa! Là cá voi sát thủ kìa!”

Sinh vật khổng lồ chưa từng thấy bất ngờ hiện ra trước , choáng ngợp và kinh ngạc vượt xa hàng vạn tấm hình sách báo.

Không từ khi nào Tần Trạc rời khỏi buồng lái, áo sơ mi trắng tinh khôi, khuy trên buông lơi, để lộ cơ ngực rắn chắc mơ hồ.

Ngón thon dài kẹp ly champagne, môi mỏng khẽ hé, yết hầu chuyển động lên xuống đầy mê hoặc.

Tôi đứng trên boong tàu, ngẩng nhìn anh từ dưới lên, đang ngắm một bức ảnh quảng cáo được chỉnh sửa hoàn hảo.

Tôi nuốt nước bọt. Hồi đó chính vì vẻ mê hoặc này tôi sa vào anh.

Thành thạo vậy… không chừng tháng trời ở Hawaii với Vận Sơ, ngày nào họ sống kiểu này .

Tôi đột nhiên mất hứng, ngồi phịch trở lại khoang tàu.

Tần Trạc : “Đưa em ra ngoài em chỉ ngồi điện thoại? đó đừng có vô vị quá.”

Tôi thậm chí không thèm liếc nhìn anh : “Dùng mấy trò dỗ dành phụ nữ khác để đùa tôi có gì hay ho?”

Tần Trạc túm lấy điện thoại của tôi ném lên sofa, rồi ôm chặt tôi trong lòng: “Em hết chuyện để gây rồi à? Anh giải thích với em bao nhiêu lần rồi? Anh căn bản không quen hai cô kia. Em không có một chút lòng tin cơ bản dành cho anh sao?”

Giọng Tần Trạc cứng rắn, nếu nghe kỹ lại có chút ấm ức xen lẫn.

“Em có đến hai cô đó sao? Em đang đến Vận Sơ, anh đang giả ngốc gì vậy!”

“Liên quan gì đến Vận Sơ?”

Nghe thân mật chưa kìa, đúng là đồ đàn ông tồi.

Cơn giận trào lên, hôm nay tôi quyết lật luôn, mỗi ngày diễn kịch mệt mỏi lắm rồi.

“Ngày kết hôn, anh bỏ mặc em một mình ở nhà, còn đưa Vận Sơ đi Hawaii! Em là mối tình của anh, cuộc hôn nhân của chỉ là trao đổi lợi ích. Tần Trạc, anh quá khốn nạn rồi! Không hành hạ khác vậy đâu!!”

Tôi tuôn ra một tràng vẫn cảm thấy chưa đủ hả dạ:
“Còn hôm đó, em tận thấy anh và Vận Sơ trong kho hàng! Em ở ngay bên cạnh, hai sốt ruột đến thế sao? Em tự tẩy não mình rằng thôi mỗi riêng. tại sao **anh – đồ hai đó – cứ xen vào cuộc sống của em hết lần này đến lần khác?! Anh khiến em có ảo giác là anh quan tâm em, để rồi em cứ con điên bị kéo lôi bởi cảm xúc. Em thật mệt mỏi rồi!!”

Tôi trút hết những điều kìm nén bấy lâu, đến khi nhận ra nước rơi đầy .

Trong Tần Trạc hiện lên giằng xé giữa đau lòng và bất lực.

Anh nới lỏng vòng , nhẹ nhàng ôm lấy tôi vào lòng.

“Xả hết rồi chứ?”

“Có những chuyện bây giờ anh chưa giải thích sao cho rõ. giữa anh và Vận Sơ, thật không có gì cả.”

Đến mức này rồi vẫn chỉ là lời giải thích nhạt nhẽo? Đến một cớ không buồn nghĩ ra?

Tôi đẩy Tần Trạc ra. Anh dường hạ quyết tâm, quay trở lại khoang lái. Vài tiếng sau, thuyền cập bờ.

Vừa lên bờ, Tần Trạc lôi tôi vào xe. Hỏi anh đi đâu, anh không .

Gì vậy? là… bệnh viện?

Tần Trạc nắm tôi kéo lên tầng ba, đứng trước một văn phòng. Bên cạnh bức ảnh trên cửa có ghi rõ: Vận Sơ – Khoa thần kinh.

Tùy chỉnh
Danh sách chương