Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Rời khỏi tòa án, Lâm Chí Viễn bị cảnh sát áp giải đi. Anh ta quay nhìn tôi, môi mấp máy định nói gì đó, nhưng cùng vẫn không thốt nên lời.

“Cô Thư, bản án chính thức sẽ có trong tuần tới.” – Luật sư Trương nói. “Với diễn biến hôm nay, toàn bộ yêu cầu của cô sẽ được chấp thuận.”

“Cảm luật sư Trương.” – Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, bà Vương cũng bước ra khỏi xử, trông bà già đi thấy rõ.

“Ninh Ninh…” – Bà chậm rãi bước đến trước mặt tôi, do dự thật lâu mới nói. “Bác biết Chí Viễn đã có lỗi với con, nhưng dù sao cũng từng là vợ chồng, bây thế này, con có thể…”

“Bác ạ, những gì con có thể làm, con đều đã làm.” – Tôi ngắt lời bà. “Ly hôn con đã đồng ý, tài sản con cũng không đòi hỏi quá mức. Nhưng trách nhiệm trước pháp luật – anh ta bắt buộc phải gánh chịu.”

“Bác biết… bác biết …” – bà Vương lại rơi nước mắt. “Là do bác làm mẹ không biết dạy con…”

“Bác giữ gìn sức khỏe nhé.” – Tôi không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ giọng đáp quay rời khỏi tòa án.

Ba ngày sau, tôi được cuộc gọi từ cảnh sát Lưu:

“Cô Thư, án của Tô Nhã có tiến triển mới.”

“Tiến triển gì ?” – Tôi hỏi.

“Cô ta đã thừa hành vi biển thủ công quỹ, tổng cộng là 530.000 .” – Cảnh sát Lưu nói. “Hơn nữa, chúng tôi còn phát hiện, đây không phải lần cô ta gây án.”

“Còn công ty khác nữa sao?” – Tôi không khỏi bất ngờ.

“Đúng .” – Anh nói tiếp. “Trước khi vào công ty các cô, Tô Nhã từng làm hai công ty khác và có hành vi tương tự, tổng số liên quan vượt quá 1,2 triệu .”

1,2 triệu ? Cô ta đúng là tham không đáy.

còn Lâm Chí Viễn? Anh ta có biết này không?” – Tôi hỏi.

“Theo lời khai của Tô Nhã, Lâm Chí Viễn không biết đến các ở công ty khác, anh ta chỉ liên quan đến xảy ra ở công ty hiện .” – Cảnh sát Lưu nói. “Tuy nhiên, điều này cũng không giúp anh ta thoát khỏi trách nhiệm pháp .”

“Khi nào tuyên án?” – Tôi hỏi.

“Chắc phải mất thêm khoảng một tháng.” – Anh đáp. “Vì có liên quan đến nhiều công ty, nên phải hợp nhất các án để xử .”

Tôi gác máy và tiếp tục quay lại với công của mình. Dù đã trải qua bao nhiêu , nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Công ty chính thức ra quyết định sa thải Lâm Chí Viễn, đồng thời yêu cầu anh ta bồi thiệt hại. Nhưng hiện anh ta đang bị tạm giam, nên bồi chỉ có thể đợi đến khi anh ta mãn hạn tù.

Một tháng sau, bản án hình được tuyên.

Lâm Chí Viễn bị kết án 12 năm tù vì tội trộm cắp và rửa , phạt 200.000 .

Tô Nhã bị kết án 15 năm tù vì chiếm đoạt tài sản, rửa , và bị phạt 300.000 .

Khi nghe kết quả, lòng tôi cảm thấy phức tạp. Một mặt thấy công đã được thực thi, mặt khác cũng cảm thán cho cuộc đời của hai con .

Nhưng… đây là con đường họ tự chọn, chẳng thể trách ai khác.

Bản án ly hôn cũng được tuyên cùng thời điểm. Đúng như luật sư Trương dự đoán, mọi yêu cầu của tôi đều được tòa chấp .

Nhà, xe, gửi ngân hàng và các khoản tư khác – tất cả đều thuộc về tôi. Lâm Chí Viễn còn phải bồi 500.000 cho tôi vì tổn thất tinh thần.

Dù hiện anh ta chưa thể trả, nhưng khoản nợ này sẽ theo anh ta mãi.

“Cô Thư, chúc mừng cô. án này xem như đã kết thúc viên mãn .” – Luật sư Trương nói.

“Cảm anh.” – Tôi chân thành đáp.

“Nhưng khoản bồi tinh thần của Lâm Chí Viễn có thể phải đợi sau khi anh ta mãn hạn tù mới được.” – Luật sư Trương nhắc thêm.

“Không sao cả, tôi không vội.” – Tôi nói. “Dù sao … anh ta cũng không thể trốn được.”

Nửa năm sau, cuộc sống của tôi dần trở lại bình .

của Tô Nhã khiến công ty tiến hành đợt cải tổ tài chính toàn diện. Nhờ kiên quyết và bình tĩnh trong quá trình xử khủng hoảng, tôi được hội đồng quản trị ghi và bổ nhiệm làm trưởng .

“Trưởng Thư, đây là báo cáo tài chính tháng này.” – Trợ mới Tiểu đặt tài liệu lên bàn tôi.

“Cảm .” – Tôi lật mở xem qua. Doanh thu công ty sau đợt cải tổ không hề sụt giảm, thậm chí còn tăng trưởng rõ rệt.

Lúc này, có tiếng gõ cửa.

“Mời vào.” – Tôi ngẩng lên, thấy một phụ nữ trung niên lạ mặt bước vào.

“Xin hỏi cô có phải là cô Thư Ninh không?” – phụ nữ có chút dè dặt.

“Là tôi. Cô là…?” – Tôi hơi nghi hoặc.

“Tôi là mẹ của Tô Nhã.” – Bà nói. “Tôi gặp cô để nói .”

Mẹ của Tô Nhã? – Bà ta tìm tôi làm gì?

“Mời bác .” – Tôi chỉ vào ghế đối diện. “Bác tìm con có ?”

“Cô Thư, tôi biết con gái tôi sai , làm cô bị liên lụy. Tôi xin lỗi thay cho .” – Mắt bà đỏ hoe. “Nhưng dù sao cũng còn trẻ, mới hơn hai mươi, phải tù mười lăm năm… Lúc ra tù cũng đã hơn ba mươi …”

Tôi hiểu. Bà ta đến để xin tôi giúp giảm án.

“Bác à, con hiểu tâm trạng của bác.” – Tôi bình tĩnh nói. “Nhưng đây là phán quyết của tòa, con không có quyền thay đổi.”

“Tôi biết cô không thể thay đổi phán quyết, nhưng… cô có thể viết một lá thư xin giảm nhẹ hình phạt cho được không?” – Mẹ Tô Nhã cầu khẩn. “ cải tạo tốt trong tù, có thư xin khoan hồng có thể được giảm án…”

Thư xin giảm nhẹ hình phạt? – Con gái bà ta biển thủ hơn 1,2 triệu, còn rửa , lại tôi viết thư xin khoan hồng?

“Bác à, con không thể viết thư xin giảm án.” – Tôi lắc . “Tô Nhã không chỉ làm tổn thương con, còn làm hại rất nhiều khác.”

“Cô Thư, tôi xin cô…” – Mẹ Tô Nhã đột nhiên đứng bật dậy, định quỳ xuống.

Tôi vội vàng đỡ bà dậy:

“Bác đừng như , có gì cứ từ từ nói.”

“Tôi chỉ có một đứa con gái, phải tù mười lăm năm… tôi e rằng cái thân già này cũng không đợi được đến ngày ra tù.” – Mẹ của Tô Nhã khóc nức nở.

Tôi cũng thấy khó chịu trong lòng, nhưng nguyên tắc là điều tôi không thể nhân nhượng.

“Bác à, thật con không giúp được.” – Tôi kiên định nói. “Tô Nhã phạm tội kinh tế, không phải tranh chấp dân thông . Dù con có viết thư xin giảm nhẹ, tác dụng cũng rất hạn chế.”

phải làm sao đây? Con gái bác… thật không còn cách nào cứu vãn sao?” – Giọng bà gần như tuyệt vọng.

cải tạo tốt trong tù, vẫn có cơ hội được giảm án. Đó là con đường duy nhất.” – Tôi đáp. “Dù tòa tuyên mười lăm năm, nhưng không phải đủ. biểu hiện tốt, có thể rút ngắn thời gian.”

Mẹ Tô Nhã buồn bã gật , đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Bác ạ.” – Tôi gọi bà lại. “Con không thể viết thư xin giảm án, nhưng con có thể gửi thư tới trại giam, xác rằng Tô Nhã đã tích cực hợp tác điều tra, thái độ thành khẩn.”

Đó là nhượng bộ lớn nhất tôi có thể làm.

Ánh mắt mẹ Tô Nhã lóe lên tia hy vọng:

“Thật… thật sao? Cảm cô, cảm cô nhiều lắm!”

“Không cần cảm . Đó là thật.” – Tôi đáp.

Tiễn mẹ Tô Nhã ra về, tôi lặng trong văn thật lâu.

Từ khi xảy ra đến nay đã gần một năm. Lâm Chí Viễn và Tô Nhã đều đã bị trừng phạt thích đáng, còn tôi bắt lại cuộc sống của mình.

Nhưng bảo rằng không bị ảnh hưởng là nói dối. Dù sao cũng là năm năm hôn nhân, dù kết thúc bằng phản bội, cũng từng có quãng thời gian tốt đẹp.

Tuy , tôi không hề hối hận vì lựa chọn của mình. Có những lỗi lầm là không thể tha thứ, có những giới hạn là không thể bị vượt qua.

Chiều hôm đó, tôi được một cuộc gọi bất ngờ.

“Là cô Thư phải không? Tôi là luật sư Triệu, được Lâm Chí Viễn ủy quyền.”

“Luật sư Triệu? Có gì sao?” – Tôi hỏi.

“Anh Lâm gặp cô một lần. Anh có vài lời nói. Không biết hiện cô có tiện không?” – Ông ta hỏi.

Gặp Lâm Chí Viễn? Tôi hơi do dự.

“Hiện sức khỏe của anh không tốt, có thể… có thể không còn nhiều thời gian.” – Lời của luật sư Triệu khiến tôi chấn động.

“Ý ông là sao?” – Tôi vội hỏi.

“Anh bị phát hiện ung thư gan giai đoạn khi đang trong trại giam.” – Luật sư Triệu thở dài. “Bác sĩ nói, cùng lắm chỉ còn sống được nửa năm.”

Ung thư gan giai đoạn ? Nửa năm?

Tôi bỗng thấy khó tả trong lòng. Dù Lâm Chí Viễn từng phản bội tôi, nhưng khi nghe tin này, tôi vẫn thấy đau lòng.

“Anh đang ở đâu?” – Tôi hỏi.

“Ở bệnh viện trại giam. cô đồng ý, tôi có thể giúp sắp xếp cuộc gặp.” – Luật sư Triệu nói.

Tôi im lặng rất lâu. cùng, tôi nói: “Được. Tôi sẽ đến.”

thăm gặp của bệnh viện trại giam, tôi nhìn thấy một Lâm Chí Viễn hoàn toàn khác xưa.

Anh ta gầy gò, tóc bạc trắng, da vàng nhợt nhạt, không còn chút khí chất nào của đàn ông từng bảnh bao áo vest, tay cầm cặp da.

“Thư Ninh… em đến .” – Lâm Chí Viễn nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy xúc cảm phức tạp.

“Nghe nói anh bệnh .” – Tôi xuống đối diện anh ta, lòng ngổn ngang trăm mối.

“Phải… ung thư gan giai đoạn .” – Anh ta gượng cười, “Chắc là quả báo thôi.”

Chúng tôi im lặng thật lâu. Trong chỉ có tiếng máy điều hòa rì rầm.

“Thư Ninh… anh nói một lời xin lỗi với em.” – cùng, Lâm Chí Viễn cất lời. “Anh biết ba chữ này chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng… anh vẫn nói.”

“Bây nói những lời này… còn có ích gì không?” – Giọng tôi nghẹn lại.

“Không có ích gì cả. Anh biết.” – Anh gật . “Nhưng không nói ra… anh sẽ mang theo nuối tiếc chết.”

sao anh lại làm như ?” – Tôi không kiềm được nữa. “Cuộc hôn nhân của chúng ta… thật đến mức khiến anh phải phản bội sao?”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương