Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Không không không.” Tôi lắc đầu nguầy nguậy, “Không phải trai bao, là nam Bồ Tát, là nam Bồ Tát tốt nhất thế gian này.”
Anh sững , há miệng, như kiểu máy tính bị treo, cuối cùng trông như một cậu trai ngoan đành buông xuôi kháng cự.
“Vậy còn không?”
“.” Tôi chớp nhìn anh, “Còn ăn .”
Yết hầu anh khẽ trượt, liếc ra ngoài cửa sổ: “ không về ngay là ký túc xá các cậu đóng cửa đó.”
Hả? Miếng thịt tới miệng lại sắp bay mất ?
Tôi đỏ : “ tôi lắm, kiểu đến mức sẽ đó, tôi xin cậu .”
Anh khổ sở như bị bẻ xoắn thành bánh rán, cuối cùng vò đầu: “Thua rồi, gặp phải một bà tổ.”
Anh ngồi xổm xuống.
“Lên đi, theo tôi về. Mưa to, tôi cõng cậu.”
Tôi nhanh nhẹn trèo lên, ôm chặt lấy anh như gấu túi.
Lưng anh bỗng cứng đờ.
nhảy điên cuồng.
【Haha cười mất, cảm nhận được áp lực từ 34D rồi chứ gì?】
【Bé , đi theo anh ấy đi, đối diện trường anh ấy mua một căn hộ đó.】
【Căn hộ cao cấp 360° toàn cảnh, do … siêu đã!】
2
đúng là toàn tốt, không lừa tôi chút nào.
Nhà Dã đúng thật là căn hộ cao cấp 360° toàn cảnh, tầm nhìn siêu thoáng, xung quanh không có toà nào chắn, khỏi cần kéo rèm, dưới ánh sáng tự nhiên có ăn thỏa thích, thích nhất là thế.
Bụng trống rỗng, tôi sốt ruột túm lấy anh ấy định cắn luôn.
Anh lại nhét tôi một túi bánh mì với ly sữa nóng: “Ăn đi, xem có đỡ hơn không.”
?
Ý là gì đây?
Mấy chị gái trên rồi, chẳng mấy ai cưỡng lại được vũ khí 34D bọn tôi đâu, thậm chí không cần ôm gì hết, ngoắc tay một cái cũng đủ ăn no rồi.
Thế tôi ôm cũng ôm rồi, cũng rồi, Dã vẫn không chịu tôi ăn no?
, lừa tôi, anh ấy vốn dĩ chẳng thích tôi gì cả.
, tôi không trở thành đầu tiên bị trong lịch sử.
“ lại khóc rồi? Không thích ăn bánh với sữa hả?” Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“ được rồi, đừng khóc , cậu ăn gì, tôi đi mua .”
Tôi chớp chớp nhìn anh.
Anh thở dài bất lực: “Vẫn là ăn tôi à?”
Tôi gật đầu.
Anh nhắm lại, như bị hút cạn toàn bộ sức lực.
“ … cậu đã có trai rồi.
“Tôi không phải đang gây chuyện, tôi đúng bản chất. Hắn ta khốn nạn là chuyện hắn, cậu không lấy cách này để trả thù.”
Tôi cuống lên xua tay: “Hắn không phải trai tôi, bọn tôi là lớn lên cùng nhau trong một khu.
“Từ nhỏ, hắn đã không tôi chơi với mấy trai khác, tôi quen mỗi mình hắn. Nên khi kỳ phát tình tới, tôi biết tìm hắn…
“Hắn rõ ràng đã đồng ý sẽ giúp tôi, tối nay lại mắng tôi, hắn không phải trai tôi, không có nghĩa vụ gì phải giúp, còn tôi là đồ không biết liêm sỉ. , tôi đâu phải không biết tự trọng, tôi lắm …”
rồi! Tôi vội bịt miệng lại.
lại lỡ miệng ra “kỳ phát tình” chứ.
Quả nhiên, sắc mặt Dã sụp đổ, lần thứ hai đứng hình.
cười điên luôn:
【Trai ngầu: trời sập rồi!】
【Cầu cứu: crush có vẻ hơi đần, phải làm đây?】
【Có khi nào bị doạ chạy mất luôn không trời?】
【 đi, nghe thấy “thằng choá” không phải trai bé là hắn sướng hú lên rồi. Coi đi, mười giây là tự vuốt ve bản thân xong ngay, hắn mê lắm.】
Hả? Tôi không tin đâu.
Có lần tôi “kỳ phát tình” trước mặt Phí Dã, hắn đen mặt mắng tôi một trận dài, tôi vô liêm sỉ, vô giáo dục.
Dã cũng sẽ mắng tôi ?
Một bàn tay lớn đặt lên đầu tôi, vỗ vỗ.
“ , đều tại tên khốn đó hết.”
“Tối nay may là tôi, chứ nếu là khác cậu…”
Anh liếc nhìn quần áo tôi.
Tuy có áo mưa che bên ngoài, hơi ẩm vẫn ngấm vào, váy mỏng bám sát cơ , đôi gò bồng đầy đặn rõ mồn một.
Anh vô thức dời đi.
Bỗng nhiên, anh như sực nhớ ra gì đó, quay đầu lại.
“Nếu tối nay là gã đàn ông khác cậu ăn no, cậu cũng đi theo à?”
Tôi chớp , gật đầu như lẽ đương nhiên: “Ừ, đều là nam Bồ Tát .”
“Cậu cậu cậu!”
Dã tức đến ngồi phịch xuống ghế sofa, kéo tôi ngồi hẳn lên đùi mình, đầu ngón trỏ ấn lên môi tôi, nghiến răng : “Ăn tôi rồi không được ăn khác , nghe rõ chưa?”
Hai tôi sáng bừng: “Rõ rồi!”
Tôi sốt ruột định cắn anh ấy luôn.
Anh nghiêng đầu tránh, bật cười: “ hít không phải như vậy đâu, để tôi dạy .”
Mềm mại, cuốn lấy, dữ dội…
Anh đỡ gáy tôi, càn quét không chút nương tay.
Ừm, có hơi thiếu dưỡng khí, bụng tôi ấm áp, cơ cũng dễ chịu hẳn.
Hê hê, tôi cũng có bối thơm ngon nhân gian rồi.
Tôi không phải là đầu tiên rồi!
3
Tôi bị đến ngủ quên lúc nào không hay.
Trong mơ, tôi biến lại thành hình , từng nhịp từng nhịp uốn éo, cọ hết cả Dã.
Đang mơ ngon lành cửa phòng ngủ bỗng bị đẩy mạnh ra.