Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 11

Phí Dã không cam lòng, gào rú:

nhỏ không người! Nó !

Báo công an ! Báo lên trung ương! Để Cục 749 bắt nó !”

Dã xoa trán, dặn bảo vệ:

“Nói với cảnh sát tên này bị thần kinh, đưa vào viện tâm thần trị liệu.”

Phí Dã bị bịt miệng lôi .

Trong kho giờ tôi và Dã.

Tôi sự không chịu nổi , nhưng kêu tôi ráng thêm hai câu:

“Anh từ sớm rồi?

lúc ?

bằng cách ?”

Sắc mặt Dã khó tả:

“Đêm tiên đưa về.

Đang hôn trên giường, thành , bò quanh người anh cả đêm.”

?

?!

Cái … không mơ à?!

“Anh không sợ sao?”

“Cũng tàm tạm. gái mình thích, thế cũng chịu .”

Dã vò :

“Mấy ngày anh về nhà tìm hiểu kỹ, từ chỗ mấy người có máu mặt thế giới này không có loài người.

Cũng hiểu rõ đặc điểm của tụi .

Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vì anh tưởng mình sắp chết nên xuất hiện ảo giác cơ.”

Bảo sao về anh đồng ý “làm chuyện ” luôn, giờ thì hiểu rồi.

“Vậy làm bạn gái anh không?” – tôi rụt rè hỏi – “ không người mà.”

Anh lườm tôi cái:

“Coi như anh thái, anh lại thích kiểu không người như . muốn hỏi không? Không sắp gục rồi à, lắm lời .”

【Không để nói.】

Tôi nằm bẹp đất:

“Cuối cùng cũng có thể yên tâm hóa rồi.”

Hết pin, tôi thành mũi heo nhỏ nhỏ màu vàng nhạt.

Dã cẩn thận bế tôi lên, hôn nhẹ lên .

“Về nhà thôi.

Bạn gái của anh.”

14.

Rượu hùng hoàng sự quá mạnh.

Tôi mãi vẫn chưa lại thành người.

Dã cũng không học, ngày cũng như giám sát viên, kè kè canh tôi, sợ tôi sơ ý lăn từ bệ cửa sổ đất.

Cơ mà không sao, bên dưới có giá phơi đồ, tôi móc .

Mười ngày sau.

Đêm anh đang tắm, cửa phòng tắm khép hờ để hở khe nhỏ.

Tôi lẹ lẹ bò đến, dùng chui qua khe cửa, trốn vào đống quần áo anh cởi.

Hơi nước mờ mịt, cơ bụng căng tràn, eo săn chắc, lưng rộng rãi.

Hu hu hu… nhịn không nổi , tôi sự không nhịn nổi !

Trong người dâng lên luồng khí huyết.

Mọi thứ trước mắt bỗng trở nên to lớn.

Tí tách, những giọt nước rơi tôi.

Tôi ngẩng lên.

mà cũng có thể lâm vào tình cảnh xấu hổ thế này sao?

thân, lại đúng lúc đang ngồi cạnh đùi anh ấy.

Anh cúi , gương mặt sợ cố giữ tĩnh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không ai nói câu .

nhảy tung:

【Cứu mạng! Cảnh giới hạn đây?!】

“Bạn học, tôi không gây chuyện đâu, nhưng anh ta sự không ổn đâu.”

【Tự tưởng tượng nhé, ngẩng lên, a há cái…】

【Lầu trên! Đây không khu vô chủ đâu!】

công nhận chơi, không khiến trai ngầu phát điên không chịu .】

Tôi giơ ba ngón tay lên, lí nhí:

“Tôi thề, hoàn toàn tình cờ, không hề có âm mưu .”

Dã nhắm mắt lại, có vẻ cũng hết cách rồi.

Tôi mím môi:

“Vậy… tôi bò ra trước nhé.”

Tôi khom người, định rút lui khỏi hiện trường.

Nhưng bị anh ôm lấy, ép chặt lên tường, giọng khàn đặc:

“Đã đến rồi, chạy ?

Đừng quên, ai kêu dừng trước chó đấy.”

Màn nước ấm dần làm mờ tầm mắt tôi.

Bên tai tiếng nước chảy và hơi thở dồn dập.

rung trời:

【Tròn trịa rồi, tròn trịa rồi.】

, chơi hắn bảy ngày bảy đêm ! Cho hắn khỏi giường luôn!】

, khóc hắn!

【Lầu trên vứt cả quần rồi!】

【Tôi chuồn đây, hẹn gặp cuốn sau nha các đồng chí!】

Ừm.

Cảm ơn mọi người trong nhà .

Tôi sẽ sống hạnh phúc.

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương