Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Tôi lập tức gửi ảnh chụp màn , khoanh đỏ avatar chình ình trong video dạy học kia.

Khung chat phía trên hiện “Đối phương nhập…”.

Một lúc lâu chỉ hiện sáu dấu chấm: 【……】

Tôi còn tưởng tượng được vẻ anh nghẹn họng nhìn điện thoại, trong lòng sảng khoái vô .

Vừa định tắt máy , chuông tin nhắn lại reo ầm ĩ.

Phó Vân Thâm gửi liền mấy dòng:

bối, như cơ bụng của anh không ổn (khóc khóc)】

Kèm tấm bụng tám múi rõ nét, dưới ánh đèn còn ánh vệt nước.

Làn da trắng lạnh dính đầy giọt mồ hôi, mở ảnh động còn thấy từng hạt nước lăn dọc theo đường cơ bụng đến tận cạp quần.

đó một tấm selfie trước gương: 【Có vẻ cơ bắp cũng không rõ lắm】

Tôi nhìn chằm chằm màn , không nhịn được nuốt nước bọt, ngón tay nhanh hơn cả óc: 【Tấm chắc cởi quần luôn hả?】

Thông báo gọi video bật làm tôi giật mình vội vàng ấn tắt.

Điện thoại lại rung, bật một tin nhắn thoại.

Tôi run run mở, trầm thấp mang theo của Phó Vân Thâm nổ bên tai:

“Không phải em muốn xem sao? Sao lại chạy trốn giữa chừng?”

Tôi tức tốc nhắn lại: 【Ai thèm xem! đây!!】

Viết xong, tôi ném điện thoại xa, ôm lấy trái tim đập loạn mà lăn lộn trên giường.

Cuối chui cả vào chăn, nóng hừng hực vùi trong gối.

Trong lòng mắng thầm: “Phó Vân Thâm yêu tinh nam này!”

Trước kỳ nghỉ Quốc khánh, Phó Vân Thâm bám riết lấy tôi, nhất quyết lôi du lịch.

Ban tôi định nằm ườn ở nhà suốt bảy ngày, vậy mà anh ta lại học theo cún con làm nũng: “ bối~ chỉ hai đứa mình thôi mà~”

Cuối không chịu nổi màn dẻo miệng của anh, tôi vẫn gật đồng .

Lúc đặt hai , ai ngờ đến khách sạn làm thủ tục gặp một cặp vợ chồng già tóc bạc khó xử ở quầy lễ tân, họ không biết đặt online.

Vào khu du lịch mới phát hiện đã kín hết.

Tôi khẽ giật tay áo Phó Vân Thâm: “Hay … mình nhường cho ông bà một ?”

Anh liếc nhìn đôi vợ chồng già dìu nhau, cúi đầy ẩn : “Đều nghe em hết.”

Thật sự vào một với Phó Vân Thâm, tôi mới thấy hối hận.

Tên này lại còn hớn hở vừa huýt sáo vừa sắp xếp hành lý.

Tôi lúng túng mãi mới thốt một câu: “Vậy… tối thế nào?”

Anh dừng động tác, nhìn tôi nửa nửa không: “Có một giường thôi, em sao?”

Tôi xoắn ga giường: “Em nghĩ… một số chuyện nên để khi kết hôn hơn…”

Anh khựng lại, cúi bật khẽ: “Trùng hợp ghê, anh còn sợ em không kìm được cơ.”

Tôi lập tức xị : “Anh nghĩ nhiều quá đấy.”

Tắm xong, tôi còn cẩn thận xếp gối thành ranh giới ba tám: “Ai vượt qua làm chó nhỏ!”

Anh chỉ hờ hững “ừ” một .

lim dim ngoài sổ vang một sói tru.

Tôi hoảng hốt lăn sang phía anh: “Phó Vân Thâm! Có sói!”

Anh thản nhiên “ừ” một .

Đến khi tru thứ hai vọng lại, tôi run rẩy chui tọt vào chăn: “ như… ở dưới lầu…”

“Ừ.” anh còn lẫn , “biết đâu bám vào sổ ấy.”

Tôi vô thức áp sát thêm.

Bất chợt eo nóng , cánh tay anh siết ôm tôi vào lòng.

Anh kéo tôi sát ngực: ‘Sợ để anh ôm, tạm thời thu nhận em một đêm.’

Tôi ngoan ngoãn rúc vào, gật .

Theo tru dần xa, hơi ấm trong vòng tay anh khiến tôi an tâm.

Mi mắt trĩu nặng, cuối tôi trong nhịp thở đều đều của anh.

Mơ màng, tôi nghe thở dài của Phó Vân Thâm: “Đúng muốn mạng …”

đó bên cạnh trống không, tắm khép lại.

Một lát , tôi muốn vệ sinh, lò dò tới tắm.

Vừa đẩy đã thấy Phó Vân Thâm trần trụi phần trên, vò trong tay… lót của tôi.

Tôi tỉnh hẳn: “Phó Vân Thâm! biến thái!”

Anh khựng lại, chậm rãi đứng thẳng.

Rõ ràng tôi nhớ đã phơi trong máy sấy.

“Bị bẩn .” Anh giơ thứ đó , thản nhiên như nói chuyện thời tiết.

Tôi ngơ ngác vài giây, đỏ bừng: “Anh… anh không biết xấu hổ à!”

Anh bày vẻ vô tội: “ bối, em cứ dụi dụi trong lòng anh, đàn ông nào chịu nổi?”

“Nhưng anh cũng không được lấy của em…” Tôi tức đến lắp bắp.

Anh nhân lúc ghé hôn trộm một : “Vậy lần trực tiếp nhờ em giúp nhé?” Ngón tay còn cố gẩy dây áo của tôi.

Toàn thân tôi đỏ bừng, xoay định chạy.

Chưa kịp bước đã bị anh kéo lại: “Chạy gì thế?”

“Buông !” Tôi vùng vẫy.

Anh lại khẽ: “Không phải em vệ sinh à?”

Quay về giường, tôi dán vào mép, ước gì chỗ trống giữa đủ chứa thêm hai .

Kết quả cánh tay dài của anh quấn trọn, còn shameless úp vào cổ tôi: “Lạnh quá…”

Trong khi anh nóng hừng hực như lò sưởi!

Tôi giãy giụa, nhưng eo bị giữ : “Còn nhúc nhích xảy chuyện thật đấy.”

“Thế buông tay !”

Anh cúi xuống cắn khẽ cổ tôi, khàn : “Anh cam tâm chịu tội này.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương