Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
khi mệnh kim trở về, ông bố ruột máy cày của tôi bỗng xuất hiện ngay tại lễ đính , tôi lên vai như bao tải.
Ông vừa xách tôi đi vừa gào ầm:
“Con gái! Về nhà! Bố nấu ngỗng hầm cho con ăn!”
Còn vị phu cũ của tôi – Văn Nhân Dã – thì chiếc Lamborghini giới hạn của anh ta lao theo , vừa bấm còi inh ỏi vừa gào thét.
Bố tôi liếc một cái qua gương chiếu hậu, khịt mũi một tiếng khinh thường, rồi đột nhiên đập mạnh vào cái nút đỏ cạnh ghế.
Đuôi máy cày “phụt” ra hai vệt lửa xanh.
Tôi lập tức bị ép ghế bởi lực đẩy khủng khiếp, ngoái đầu thảm về :
“Văn Nhân Dã! Đừng đuổi nữa! Máy cày của bố tôi có tăng tốc nitro đó!!”
Tôi tên Tư Không Nguyệt, một kẻ xui xẻo bị mang danh giả kim suốt hai mươi .
Hôm nay, vốn là lễ đính của tôi và Văn Nhân Dã – thiếu gia nhà họ Văn Nhân.
chính là khởi đầu cho màn bẽ mặt của cuộc đời tôi.
Người chủ lễ cất giọng trầm ấm đọc lời chúc phúc.
Bên dưới, giới thượng lưu nâng ly champagne, nở những nụ vừa nhã nhặn vừa xa cách.
Tôi mặc bộ váy cưới haute couture giá tám con số, khoác tay Văn Nhân Dã, ngỡ rằng mình chính là kẻ chiến thắng của cuộc đời.
Văn Nhân Dã, người thừa kế số một của hào môn Bắc , gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng , nhưng tính khí thì thối hoắc, ngang lì như hòn đá hố xí.
Ba theo đuổi tôi, quà anh tặng không hoa hồng, mà là cổ phần công ty.
Không siêu xe, mà là đất ở ngoại ô.
Không lời ngọt ngào, mà là:
“Tư Không Nguyệt, em mà dám cãi lời, tôi bẻ gãy em!”
Ấy thế mà tôi lại thích cái kiểu bá đạo ấy.
Khi tôi chuẩn bị thốt ra câu “Em đồng ý”, cánh cửa lớn chạm khắc bạc tỷ của sảnh tiệc đột nhiên “rầm” một tiếng bị đá bay.
Không cánh cửa mở ra.
Mà nguyên cả tấm cửa lẫn khung, bị đá xoay vòng vòng rồi “ầm” một phát, đổ ụp lên tháp rượu champagne.
Tiếng kính vỡ chan chát hòa cùng tiếng kinh hãi, vang khắp đại sảnh.
Một người đàn ông mặc áo bông cũ bạc màu, đi đôi giày giải phóng, râu ria xồm xoàm, trông như có thể tay không giết chết một con trâu, đứng sừng sững nơi cửa, ngược sáng.
lưng ông là quản gia nhà họ Tô.
Ông quản gia run rẩy tay về tôi, rồi quay sang cô gái mặc váy trắng nhỏ nhắn đang khóc sướt mướt:
“Tiểu thư Nhược Nhược, chính cô ta… chính cô ta chiếm vị trí của cô suốt hai mươi .”
Cô gái ấy tên Tô Nhược Nhược, mới chính là mệnh kim.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt veo ngấn lệ về tôi, tràn ngập sự oan ức và yếu đuối.
Cha nuôi của tôi – Tô và Lâm Uyển, chính là cha ruột của cô ta – lập tức lao tới, ôm con gái ruột vào lòng.
Lâm Uyển run rẩy thẳng mặt tôi, giọng lạc đi:
“Tư Không Nguyệt! Đồ lừa đảo! Con chiếm mất hai mươi của con gái ta! Giờ, biến đi!”
Tô lạnh lùng tiếp lời:
“Từ hôm nay, cô và nhà họ Tô không còn bất cứ quan hệ . Chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền. Đừng bao giờ xuất hiện mặt chúng tôi nữa.”
Cả khán phòng náo loạn.
Chuyện giả kim luôn là đề tài khoái khẩu của giới thượng lưu.
Tôi cảnh ba người họ ôm nhau cảm động, đầu óc trống rỗng.
Tôi không con họ?
Thế hai mươi qua của tôi là cái ? Một trò sao?
Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về tôi.
Có kẻ thương hại, có kẻ khinh miệt, phần lớn lại đang hóng hớt.
Văn Nhân Dã chau mày, kéo tôi về lưng mình, khẽ nói:
“Tư Không Nguyệt, đừng sợ.”
Tôi còn chưa lên tiếng, người đàn ông mặc áo bông cũ – chính là bố ruột tôi, Tư Không Bạo – sải bước tiến lại gần.
Mỗi bước của ông khiến cả nền gạch như rung chuyển.
Ông dừng lại mặt tôi, đảo mắt từ đầu đến , rồi nhe răng , lộ ra hàm răng ố vàng vì thuốc lá:
“Con gái, trông ra dáng lắm. Về nhà với bố đi.”
Tôi chưa phản ứng, ông túm lấy cổ tay tôi, kéo đi mạnh đến mức tôi giật mình.
“Đứng lại!” – Văn Nhân Dã vung tay chặn lại –
“Ông là ai? Ông định đưa cô ấy đi đâu?”
Tư Không Bạo liếc mắt Văn Nhân Dã một cái, lỗ mũi phun ra hơi khí:
“Thằng nhóc, tao đưa con gái tao về nhà, liên quan mày?”
“Cô ấy hôm nay đính với tôi, là vị thê của tôi.” – Giọng Văn Nhân Dã trầm hẳn .
“Giờ thì không còn nữa.” – Tô Nhược Nhược yếu ớt xen vào, rồi rụt rè Văn Nhân Dã –
“Anh Dã… chị Nguyệt… chị ấy không người nhà họ Tô, ước của chúng ta…”
Mặt Văn Nhân Dã lập tức sầm lại.
Anh chẳng buồn để ý đến Tô Nhược Nhược, gườm Tư Không Bạo:
“Thả cô ấy ra.”
“Ha, cái thằng mặt trắng này dữ ghê.” – Tư Không Bạo bật , rồi xoay người nhấc bổng tôi lên vai.
Tôi bị quăng như bao tải, đập nguyên trên vai ông ta.
Chiếc váy cưới tám con số của tôi, nháy mắt nhiễm đầy mùi thuốc lá lẫn mùi bùn đất từ người ông ta.
Đầu óc tôi quay cuồng, dạ dày như muốn lộn ngược.
“Văn Nhân Dã! Cứu em!!” – Tôi lên theo bản năng.
Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi, lao tới như một mũi tên, nhưng bị mấy bảo vệ giữ .
Tư Không Bạo tôi như không có , sải bước rời khỏi hội trường.
“Con gái! Về nhà thôi! Bố hầm ngỗng cho con ăn! Ngỗng nhà mình cao hơn một mét, cắn một là mỡ chảy đầy miệng!” – Giọng ông ta vang vọng cả sảnh cưới.
Mọi người đều chết lặng.
Họ vị tiểu thư số một Bắc , tương lai thiếu phu nhân nhà họ Văn Nhân, bị một gã trông như vừa đào khoai từ nông thôn về, đi như bao lúa.
Hình ảnh ấy, chấn động đến mức khó tin.
Ông ta tôi ra khỏi khách sạn, nhét thẳng vào buồng của… một chiếc máy cày.
Đúng, là một chiếc máy cày.
Trên thân còn sơn rõ ba chữ “Đông Phương Hồng”, dáng xe thì kỳ quái, ống xả to hơn cả bắp đùi tôi, bánh xe vẫn còn lấm lem bùn đất mới.
“Bố! Cái này là cái quái thế?!” – Tôi ngơ ngác.
“Xe riêng của con gái bố! Đông Phương Hồng – Chiến Thần số!” – Tư Không Bạo vỗ đầy tự hào lên vô-lăng, rồi đạp mạnh ga.
Máy cày gầm rú như dã thú, nhảy vọt về .
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Văn Nhân Dã thoát khỏi đám bảo vệ, chiếc Lamborghini tím chóe đuổi sát theo.
“Tư Không Nguyệt! Quay lại cho anh!” – Tiếng gào của anh ta xuyên cả lớp kính.
“Bố! Anh ta đuổi rồi! Nhanh lên!” – Không hiểu sao lúc ấy, tôi lại sốt ruột thúc giục cái ông bố vừa nhận này.
“Ngồi vững vào, con gái!” – Tư Không Bạo lớn, tay đập mạnh nút đỏ to tướng trên bảng điều khiển.
“Phụt——”
Đuôi máy cày phụt ra hai luồng lửa xanh dài rực rỡ.
Cả người tôi lập tức bị ép dính vào ghế, phong cảnh ngoài cửa sổ biến những vệt sáng loang loáng.
gương, chiếc Lamborghini kia càng lúc càng bị bỏ xa, cho đến khi còn là một chấm nhỏ.
Tôi bật cửa kính, dồn hết sức ra ngoài:
“Văn Nhân Dã! Đừng đuổi nữa! Máy cày của bố tôi có tăng tốc nitro!!”
xong, tôi ngồi phịch ghế, cả người mềm nhũn, cảm giác hai mươi qua như một giấc mơ.
Mà giờ, giấc mơ ấy vỡ tan.
Máy cày drift ầm ầm trên con đường đất ngoại ô, bùn đất bắn tung tóe suýt tạt thẳng vào mặt tôi.
Tôi bám lấy tay vịn, nội tạng như muốn văng ra ngoài.
“Bố… mình có thể… bình thường được không?” – Tôi run rẩy.
“Con gái, con không hiểu đâu, cái này gọi là mỹ học động lực học.” – Tư Không Bạo vừa nói, vừa quét thêm một cú drift cực ngầu, tránh chính xác cái ao nước lớn.
Tôi tuyệt vọng bỏ cuộc.
Cuối cùng, chiếc máy cày phanh két một tiếng, dừng lại gọn gàng một căn nhà nông thôn trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Tôi mở cửa, lăn một vòng đất, ôm tường mà nôn khan.
“Thể lực kém quá con gái à, rèn luyện thêm.” – Tư Không Bạo nhảy xe, vỗ lưng tôi một cái, lực mạnh đến suýt làm tôi ọc hết chỗ trứng cá hồi vừa ăn.
Tôi ngẩng đầu nơi gọi là “nhà” này.
Một căn nhà nông thôn bình thường, tường gạch đỏ, cửa có hai cây hòe lớn, sân phơi đầy ngô với ớt, vài con gà mái nhởn nhơ bới đất.
Đây… chính là cuộc sống tương lai của tôi sao?
Đang ngơ ngẩn, một người phụ nữ mặc tạp dề hoa xanh, tóc búi gọn, khí chất dịu dàng như bước ra từ vùng sông nước Giang Nam, bưng khay hấu cắt sẵn đi ra.
“Về rồi à? Con là Nguyệt Nguyệt nhỉ? Lại đây, ăn cho mát.” – Bà mỉm với tôi.
“…” – Tôi thử gọi khẽ một tiếng.
“Ừ, ngoan.” – Bà dịu dàng đáp, đưa cho tôi – “ tên Lưu Diện, con cứ gọi là là được.”
Tôi nhận lấy , còn chưa cắn thì thấy bà, ngay mặt tôi, đưa tay quệt một cái lên mặt.
một giây , gương mặt hiền hòa ấy biến một khuôn mặt lạnh lùng, sắc sảo chẳng khác siêu mẫu quốc tế trên bìa tạp chí.
“, người…” – tay tôi rơi “bịch” đất.
“À, hôm nay mới học trang điểm giả trang, chưa quen lắm.” – Bà lại quệt tay lên mặt, trở về dáng vẻ ban đầu, rồi nhặt lên, rửa qua nước, nhét lại vào tay tôi – “Đừng lãng phí.”
Tôi: “…”