Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đối tượng liên tôi là một ông chồng cổ hủ, làm cũng tắt đèn, tắm khóa , thậm chí liền tháng thèm về .
Bạn thân nói sẽ tặng tôi một “tiểu con” để giải khuây, tôi còn tưởng là thật, ra mới phát hiện là một chàng trai trẻ đẹp đến choáng váng.
Anh ta khẽ hít mũi, nhíu mày lại.
Tôi bất ngờ có thể thấy tiếng lòng anh ta:
【Chậc, rắc rối , chồng cô đâu , là Vua Rắn.】
【Cho dù có hóa thành sinh lý cũng giống thường, đừng nói là tắm khóa , cả ngủ cũng mặc tận lớp quần lót chứ.】
【Chắc là phát tình nên mới tháng không về , tôi cá là giờ hắn đang ôm ảnh vợ gào khóc đây.】
【Mặc kệ, dù tôi cũng không sợ.】
Tôi nghi ngờ mình nhầm:
“Rắn, Rắn Vương?!”
1
Cùng lúc đó, anh ta cũng miệng: “ thêm tiền.”
Tôi anh đồng loạt sầm mặt.
Anh ta giả vờ nghi hoặc: “Vua Rắn? Vua Rắn chứ?”
Tôi ngạc nhiên: “Thêm tiền? Thêm tiền cơ?”
Chàng trai khoanh tay tựa vào khung : “Chị à, là nhờ tôi tới. Cô nói chị ngủ tôi.”
, bạn thân tôi.
Tôi vội vàng gọi cho .
Đầu dây bên kia, cô đang đánh mạt chược: “Ôi giời ơi, Nguyễn Hòa, chị một ‘tiểu con’ ? Em trai đồng nghiệp tôi, tên Chu Trạm, tám múi bụng, eo thon như đực, quan trọng là chưa từng yêu đương lần nào.”
Tôi bất lực: “Tôi là cưng thật cơ .”
“Đợi chút, ù !”
Tôi đành cúp máy.
Cũng tại tôi, suốt ngày than thở rằng Tần Chỉ Uyên lạnh nhạt mình.
“Tưởng nhầm thôi, vào ngồi đi.”
Chu Trạm nhướng mày: “Có tiện không?”
Nói , anh ta thong dong bước vào, ngồi xuống ghế sofa rất tự nhiên.
Vừa rõ ràng anh ta không hề miệng, vậy tôi vẫn được giọng anh ta, nên lại hỏi: “Anh vừa nói Vua Rắn?”
Chu Trạm nhếch môi: “Chị nhầm .”
tôi lại thấy tiếng lòng anh ta.
【 thế , nãy giờ mình lỡ nói thành tiếng à?】
【May quá, vẫn bình tĩnh được.】
【Trong toàn mùi rắn, tháng còn chưa tan, xem ra hắn chiếm hữu dữ dội thật.】
Âm thanh Chu Trạm không to cũng nhỏ, rõ ràng anh ta miệng, tôi thực sự rơi vào mớ hỗn loạn.
Ngoài biệt thự, có xe chạy tới — là Tần Chỉ Uyên.
Chu Trạm lập tức bật dậy: “Chị, chồng chị về .”
Tôi chỉ “ừ” một tiếng, khó hiểu hỏi: “Anh hoảng cái ?”
Chu Trạm sổ, chuẩn bị trèo xuống: “Tôi có mục đích không trong sáng, chị không sợ anh ta hiểu lầm ?”
Tôi cười khổ: “Xuống đi nhanh.”
Tần Chỉ Uyên nổi giận tôi ư?
Trừ phi mặt trời mọc ở hướng tây.
Nói đến cuộc nhân , có lẽ từ đầu đã là sai lầm.
Nguyễn Tần vốn luôn thân thiết, tôi Tần Thạc là thanh mai trúc mã, bên trưởng bối cũng luôn nói sau tôi sẽ gả cho anh .
Tần Chỉ Uyên lại là chú anh.
Tôi từ bé đã hơi sợ anh.
Dù chỉ hơn chúng tôi tám tuổi, anh luôn mang lại cảm giác bề trên, làm việc quyết đoán, ít nói lạnh lùng.
Khi trưởng thành, cả tôi Tần Thạc đều không thừa nhận mối sự .
Bị cha ép buộc, tôi đã nói, nếu lấy cũng chỉ lấy Tần Chỉ Uyên, đặt cược rằng anh sẽ từ chối chuyện liên .
không ngờ, anh gật đầu .
Sau khi cưới, anh đối xử tôi rất tốt.
Tốt đến mức tôi từng nghĩ anh thật sự thích mình.
ở một số phương diện, anh lại quá mức kiềm chế.
Sự khách khí xa cách đó, tuyệt đối không giả vờ ra.
2
“Ờ, tôi chạy cái chứ?”
Chu Trạm đứng thẳng lại, chỉnh lại quần áo.
giây tiếp theo, ra.
Mới tháng thôi Tần Chỉ Uyên đã gầy đi ít nhiều.
Khuôn mặt anh lạnh lùng cứng rắn, đôi mắt lại mang nét dịu dàng, môi mỏng mím chặt, kéo nhẹ vạt áo sơ mi đen: “Có khách à?”
Tôi giới thiệu: “Em trai đồng nghiệp .”
Chu Trạm nheo mắt, ngồi thẳng lên.
Không hiểu lại giống hệt một chú con nóng lòng thể hiện.
【Hừ, trông đúng kiểu đói khát không được thỏa mãn.】
【Rắn vẫn là rắn, so nổi sói bọn tôi.】
Tôi quay đầu nhìn Chu Trạm.
Anh ta cười tôi: “Chị, tôi đi trước.”
Một Chu Trạm phóng túng bừa bãi, một Tần Chỉ Uyên điềm tĩnh kiềm chế, đứng cạnh nhau, ánh mắt giao nhau, không khí chợt đông cứng.
“Tôi rất có hứng thú Nguyễn Hòa.”
“Tôi sẽ còn quay lại.”
Chu Trạm lại có gan nói những lời trước mặt Tần Chỉ Uyên.
Trong khoảnh khắc , tôi như thấy không khí xung quanh Tần Chỉ Uyên hóa thành băng vụn, trong mắt anh cuộn trào sát khí.
Chu Trạm phẩy tay tôi: “Chị, lần sau gặp.”