Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Trong lòng tôi than trời không ngớt, lén gửi tin nhắn Kiều Phi.
【Các dì ở đây nói chuyện chẳng kiêng nể gì , em cũng phải học theo à?】
Kiều Phi trả lời ngay :
【Không cần học.】
【Không chừng em còn dạy lại được họ vài chiêu ấy chứ.】
Tôi nhẹ:
【Chị đổi nghệ sĩ khác .】
Kiều Phi dày vô đối:
【Ai bảo em là người kiếm tiền giỏi nhất, thôi trói chặt em luôn nhé.】
Tạ Mộc Dao trông có vẻ hoang mang, hoa rơi vào áo cũng quên phủi.
Ánh mắt anh dừng lại ở bụng tôi.
phù hợp với tạo hình phụ nữ mang thai, tôi còn độn một cái bụng giả.
Tôi không Tạ Mộc Dao tưởng tượng ra những gì.
Tóm lại, anh cam chịu chấp nhận đóa đào hoa hoang đường từ trên trời rơi xuống .
Anh dò hỏi tôi:
“Vậy… về… về nhé?”
Tôi còn ở lại được nữa ? Nghe vậy đứng bật dậy.
“Về, về, về.”
Tôi bên cạnh Tạ Mộc Dao, tiếng các thím phía sau vẫn chưa dứt.
“Thầy Tạ ơi, bao giờ làm đám cưới vậy? Cái bụng chị ấy to thêm nữa là giấu không đâu đó.”
“Thầy Tạ đúng là âm thầm làm chuyện lớn.”
“ chị người ta âm thầm? La to hay không, có vợ người ta thôi.”
…
Tôi và Tạ Mộc Dao bước cùng nhịp, suýt nữa đụng vào nhau.
Các thím cười càng càng to.
“Không kịp về rồi phải không? Cẩn thận cái bụng của vợ đấy, chịu không anh đâu nha.”
Làm ơn, người im giùm .
Tôi theo Tạ Mộc Dao về anh.
anh ở tầng một, có một khu vườn nhỏ chừng hai ba mươi mét vuông.
Trong sân có chú mèo nằm ngổn ngang.
Có đang ngáy, có đang liếm lông, có đang đuổi theo bươm bướm.
Tạ Mộc Dao đẩy cổng vào, chú mèo chạy ra đón.
nào cũng tròn quay đáng yêu.
Không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn .
Tôi vào một mèo mướp dưới chân, rên rỉ với Tạ Mộc Dao hồi lâu.
Tạ Mộc Dao bật cười:
“Cứ ôm thoải mái.”
Tôi tóm mèo mướp, là một màn hít hà mang tầm sử thi.
Chú mèo cũng không kháng cự, mặc tôi xoay xở.
Hít hít một hồi, mèo bắt hơi khó chịu.
Tôi cúi người đặt nó xuống, nó cắn vạt áo tôi kéo mạnh xuống.
Cái bụng giả cũng rớt luôn xuống đất.
Mèo yêu quý ơi, mày vẫn thích cắn áo người ta như vậy đấy ha.
12
Cái bụng giả lăn một vòng, vừa khéo đè một chú mèo nhỏ.
Không khí như đông cứng lại.
Tạ Mộc Dao cố gắng nín cười, còn không quên trêu tôi:
“Chết rồi, em rơi ra rồi .
“Nhưng , hình như nó rất thích mèo của anh.”
Tôi nhặt bụng giả , thành thật nói:
“Em đang luyện tập nhập vai, không ngờ bà thím lại tưởng thật.
“Làm anh bị hiểu lầm rồi, mai em sẽ giải thích rõ với họ.”
Tạ Mộc Dao mời tôi vào , một đôi dép dùng một lần tôi.
“Không đâu, em muốn uống gì không?”
Anh mở tủ lạnh, tôi vào một thủy tinh lớn hỏi: “Cái kia là gì thế?”
“Trà trái cây anh tự làm, muốn thử không?”
Tôi gật như gà mổ thóc, buổi chiều chưa uống giọt nào.
“Muốn uống!”
Tạ Mộc Dao rót trà xong, đẩy trước tôi.
“Em thị trấn Thụ Thanh quay phim à?”
Tôi uống một ngụm, mát lạnh và thơm ngọt, ngon hơn đồ tiệm.
“Ừm, chắc em sẽ ở lại đây khá lâu, đang học nói phương ngữ địa phương.”
Tôi nốc liền hơn nửa ly, Tạ Mộc Dao lại rót thêm tôi nửa cốc nữa.
“Anh là người bản địa Thụ Thanh, có cần anh làm giáo viên em không?”
Tôi buột miệng nói:
“Em thấy được đấy, quay video em làm thầy, học phương ngữ anh làm thầy.”
Vừa dứt lời, Tạ Mộc Dao bật cười khúc khích.
Tôi mới chợt nhận ra — mình tự lộ rồi.
Hệ thống tài khoản chính – phụ của tôi hoàn toàn rối loạn rồi.
Tạ Mộc Dao vẫn đang cười, anh hơi ngẩng , cổ nhìn cũng rất gợi cảm.
Nghĩ cảnh mình như diễn viên, suốt ngày đổi tài khoản moi chuyện từ anh, tôi bỗng thấy chán nản.
Tôi yếu ớt nói:
“Tạ Mộc Dao, buồn cười lắm à?”
Khóe mắt Tạ Mộc Dao đỏ hoe vì cười.
Tôi dần cảm thấy có gì đó không ổn.
“Anh từ lâu rồi đúng không? Tài khoản ‘Ít ăn lạt tiêu’ là phụ của em?”
13
Tạ Mộc Dao “à” một tiếng.
“Em chậm hiểu quá, anh nhắc khéo em bao lần rồi.”
Đáng chết thật, đó tôi còn vắt óc suy nghĩ từng bước một, tiến thoái đúng kiểu diễn tuồng.
ấy còn tự thấy mình thông minh ghê gớm.
Tôi đầy ủ rũ:
“ anh phát hiện ra vậy? Khai thật .”
Tạ Mộc Dao và tôi ngồi đối diện nhau, đôi chân dài của anh đang gập lại, có vẻ hơi khó chịu.
Anh tựa vào lưng ghế, duỗi thẳng chân về phía trước, vô tình chạm vào chân tôi.
Anh rụt rè dịch ra một .
Tôi tà ý, dùng mũi chân móc bắp chân anh.
Cơ thể Tạ Mộc Dao khựng lại.
Nhưng hoàn toàn không có ý định rút ra.
Anh nhìn tôi một cái rồi cúi rất nhanh, vành tai đỏ như máu.
“Tập trung nói chuyện.”
Tôi vừa dùng chân lắc nhẹ chân anh.
Tạ Mộc Dao hình như có bức bối nóng nực, nhịp thở cũng không đều.
“Lần em dùng tài khoản phụ luận anh, em còn nhớ hai góp ý đó không?”
Tôi khó hiểu:
“ là bảo anh lộ cơ bụng hoặc lộ thôi , vậy, có gì lạ đâu?”
“Bốn năm trước, khi em còn chưa tiếng, anh từng đăng một video quay vườn hoa nhỏ, em luận.”
Đôi mắt Tạ Mộc Dao sáng rực, ánh vẻ hoài niệm.
“Em nói khu vườn rất đẹp, chẳng ai xem là vì anh quay không tốt.”
“Anh hỏi em quay thế nào mới tốt.”
“Em bảo nếu thân hình đẹp xịt vòi sen cơ bụng quay, nếu đẹp ngậm hoa quay.”
“Thẩm mỹ của em… chẳng thay đổi gì …”
“Sau em tiếng rồi, anh sợ luận đó ảnh hưởng xấu em nên ẩn .”
Tôi có ấn tượng, nhưng vẫn thấy khó tin.
“Ý anh là, cách nhau năm, tài khoản chính với phụ của em đều xem được video của anh, và đưa ra cùng một kiểu góp ý?”
Tạ Mộc Dao liếc nhìn tôi.
“ luận nhiều quá, quên hết rồi phải không?”
Tôi chột dạ:
“Không… không có…”
“ vậy thôi anh dám chắc tài khoản phụ là em à?”
Chân bị tôi móc của Tạ Mộc Dao hơi động đậy một .
“IP của em nào cũng trùng với IP của Phương Vân Khởi.”
“Anh xác minh rồi, mỗi lần em công tác xa, anh tag tài khoản phụ của em vào video, em trả lời từ cùng địa điểm.”
“Không thể có nhiều sự trùng hợp vậy. Luôn luôn là em.”