Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

7

Tôi theo gió trôi dạt, mất cả đêm mới tìm thấy mẹ và anh Tam Vương.

Họ vượt núi đến thị trấn.

Anh Tam Vương quên lời tôi dặn, đi an, nhưng bị mẹ kéo lại.

Mẹ kiên quyết: “Châu Châu nói không thể an! Anh quên rồi sao?”

Anh Tam Vương khựng lại, lẩm bẩm: “ làm sao cho đồng đội tôi?”

Thị trấn này gần như tách biệt, chỉ mỗi tuần có một ngày cố ra vào.

Tôi bay quanh mẹ, lo lắng xoay vòng:

“Không thể để bị hiện! Thị trấn đầy tai mắt của họ, bị hiện sẽ bị bắt lại.”

Một thối nát có thể tồn tại lâu dài nhất liên quan đến khác, những người này bao che nhau, mới tạo ra nhà tù khổng lồ này.

Tôi từng nghe cha nói, kia cũng có cô gái chạy ra an, đến đồn thì sụp đổ hiện cảnh sát cô coi là cứu rỗi cũng là đồng phạm!

Cô ấy bị giải ngược về làng, bị hành hạ tàn bạo, làm gương cho mọi người.

Khu này hoàn toàn bẩn thỉu, muốn dọn sạch phải nhổ tận gốc.

Tôi thấy mẹ rất bình tĩnh cải trang, mẹ hóa trang thành đàn ông, hai người ngủ ngoài ở thị trấn, vài ngày sau họ cùng nắm được quy luật xe ra ngoài, nhân lúc tài xế không chú ý, lén trốn vào kho hàng chở rau.

Tôi theo mẹ suốt , mong mẹ sớm tìm được gia đình sự, đừng xảy ra chuyện.

Có lẽ vì mấy năm nay chịu quá nhiều khổ, ông trời nhìn không đành muốn bù đắp cho mẹ.

Suốt này mẹ rất thuận lợi, họ đến tỉnh thành, mượn điện thoại tiệm tạp hóa gọi cho người thân sự.

Tôi bay bên mẹ, nghe rõ giọng khóc nức nở bên kia:

“Con gái, là con sao? Bao năm nay, chúng ta cùng có tin của con!”

“Con đợi, ba mẹ đến đón con ngay!”

Không lâu sau, người thân mẹ thành phố khác lao đến, họ nhìn thấy mẹ, nước mắt tràn mặt.

Ngoại tóc bạc chặt thân thể gầy gò của mẹ, khóc thảm thiết:

“Con gái của mẹ! cùng mẹ tìm được con! Bọn súc sinh đó sao dám đối xử với con như !”

“Con gầy đến mức chẳng còn hình người!! cả là lỗi của mẹ, mẹ không dạy con đừng tin lời người ngoài!”

Mẹ gục trong ngoại khóc không thành tiếng:

“Mẹ, con tưởng đời này không gặp lại mẹ nữa, may con chạy ra được!”

“Nhưng trong làng còn nhiều cô gái bị lừa, họ bị gãy không thể chạy!”

“Chúng ta phải cứu họ, còn con của con! Nó vẫn ở làng đợi con.”

Ngoại nghe mẹ nói mẹ có con, ánh mắt có chút lạnh:

“Con của kẻ buôn người, có cần cứu không?”

“Để nó chết ở đó là được.”

“Con quá hiền, tinh tinh, không thì sao dễ bị lừa bán như !”

Tôi nghe ngoại nói, nhẹ ngực, rõ ràng tim đã không đập nữa, sao vẫn thấy đau?

Tôi cúi , ngoại nói không sai, tôi là một đứa mang dòng máu hèn hạ.

Sự tồn tại của tôi là nỗi nhục của mẹ!

Tôi chết rồi, có lẽ cho cả!

8

Mẹ vội vàng giải thích giúp tôi: “Mẹ ơi, Châu Châu cũng là con gái con, lần này nếu không có nó giúp đỡ, con không thể nào trốn thoát được.”

Nghe mẹ nói , người nhà mẹ cũng dịu lại phần nào thái độ đối với tôi, sau bàn bạc, họ quyết chấp nhận tôi, đưa tôi về cùng họ.

Tôi bay lượn trên không trung, vui sướng quay vòng vòng, lần này tôi có được gia đình sự của mình rồi!

Mẹ cùng người nhà đến đồn an trình , thêm vào chứng cứ do anh Tam Vương thu thập, cảnh sát rất coi trọng vụ án này, thủ phủ cử hẳn chuyên án, điều động nhiều cảnh sát điều tra ngôi làng.

Xe cảnh sát đến thị trấn đã bị chặn lại, dân thị trấn cậy đông người, chết không cho xe qua, thậm chí có người còn phá xe cảnh sát.

Tôi bay vào làng, thấy dân làng dưới sự chỉ huy của trưởng thôn đang khẩn cấp vứt thi thể nhằm phi tang chứng cứ, còn những cô gái bị gãy thì bị nhốt hết vào hầm ngầm.

Sự kháng cự của thị trấn khiến vị chỉ huy cảnh sát tức giận, ông không ngờ cả khu này đã sa đọa đến , ông lập tức gọi điện ra ngoài, chẳng bao lâu sau, nhiều xe quân sự chạy tới, những người lính cao lớn lặng lẽ nhanh chóng kiểm soát tình hình, ai dám gây rối đều bị còng tay, các thủ lĩnh cầm bị bắt ngay lập tức.

Mấy tên sỏ bị bắt, đám còn lại liền rút lui như bầy gà vỡ tổ.

Cảnh sát thị trấn hoảng loạn ra đón lãnh đạo, ngay gặp mặt đã bị còng tay, chờ họ sẽ là điều tra và tù tội.

Dưới sự hộ tống của một lượng lớn cảnh sát, mẹ một lần nữa quay lại ngôi làng, lần này mẹ ngẩng cao , tràn đầy khí thế.

nhìn thấy mẹ, cha liền gào lên:

“Con đàn bà đĩ kia còn dám quay lại, tao gãy mày!”

Hai cậu liền xông tới, đè cha đấm đá túi bụi: “Chính mày là đồ cặn bã đã bán em gái tao! Bắt nó chịu khổ ở cái rác rưởi này bao năm trời?”

“Tao phải chết mày, đồ súc sinh!”

Cha bị đến rên rỉ, nhưng cảnh sát đứng đó như thể không nghe thấy gì, cả đều quay mặt đi.

Cảnh sát hành động rất nhanh, chẳng bao lâu sau đã cứu hết những cô gái bị gãy , có người đã ngây dại, có người chỉ còn thoi thóp, cảnh tượng thê thảm khiến ai nấy đều căm phẫn.

Mẹ không thể chờ đợi, liền đẩy cửa chạy vào gọi tên tôi: “Châu Châu! Mẹ đến đón con rồi đây!”

Nhưng sân nhà trống rỗng, mẹ tìm khắp vẫn không thấy bóng dáng tôi, trong trào lên một dự cảm xấu.

Mẹ lao đến mặt cha, gào hỏi:

“Châu Châu đâu! Mày đã làm gì con bé?”

Cha bị còng tay, nhìn mẹ chằm chằm, ánh mắt đầy ác độc:

“Con nhỏ đĩ đó còn khá bảo vệ mày? Tao nói núi rừng rắc rối thế, mày mà thoát được sao?”

“Thì ra là nó giả dạng mày, dẫn người truy đuổi đi ngược hướng.”

“Giờ xác con nhỏ đĩ đó chắc đang thối rữa dưới rồi!”

Cơ thể mẹ đột ngột sụp , hét lên thảm thiết: “Châu Châu! Con của mẹ ơi!”

Mẹ trong sự dìu dắt của cậu út đến vách núi tôi từng nhảy , mẹ quỳ rạp trên đất, khóc không ra hơi:

“Châu Châu! Ngày đó sao mẹ lại mù quáng đến thế! Tưởng rằng con đứng về phía cha con chứ?”

“Con rõ ràng là đứa mẹ nuôi bằng từng ngụm từng thìa bé, là chiếc áo bông nhỏ áp ngực thân thiết nhất của mẹ.”

“Giờ mẹ mới biết con muốn cứu mẹ, là mẹ có lỗi với con.”

Tôi giơ đôi tay trong suốt nhẹ vuốt má mẹ:

Mẹ ơi, Châu Châu chưa từng trách mẹ!

Dưới sự kiên quyết của mẹ, ông bà ngoại đã huy động lượng lớn người và vật lực, tận đáy tìm thi thể tôi.

Mặc cho thân thể suy yếu, mẹ vẫn nhất quyết đòi .

Họ tiên tìm thấy những bộ hài cốt rải rác, đều là xác những cô gái bị hại suốt bao năm.

Cảnh sát thu thập cả, chúng sẽ trở thành chứng cứ mạnh mẽ nhất để tội lũ buôn người.

Mẹ tìm kiếm suốt một ngày một đêm, cùng hiện thi thể tôi bị dây leo bao phủ, tôi bay đến chắn mặt mẹ, muốn ngăn mẹ lại.

Xác tôi sự quá xấu xí, mẹ đừng nhìn…

Nhưng mẹ vẫn từng bước tiến lại gần, nhìn thấy thi thể mục nát của tôi, khóc đến ngất đi.

Cậu nhẹ lấy tôi, lấy khăn tay lau sạch khuôn mặt tôi, nhìn kỹ nét gương mặt, cậu nói khẽ:

“Giống hệt Tinh Tinh.”

Mẹ tỉnh lại, không màng ông bà ngoại ngăn cản, loạng choạng bước đến cạnh tôi, nhẹ nắm lấy tay tôi.

Bàn tay tôi vốn nắm chặt nay khẽ buông lỏng, để lộ ra viên đá nhỏ trong bàn tay — một chiếc bùa bình an làm đá thô, mặt trên khắc vài chữ mờ nhạt:

Mẹ ơi, Châu Châu yêu mẹ.

Đây là món quà cùng tôi tặng mẹ.

Nhìn thấy chiếc bùa bình an này, nước mắt mẹ tuôn trào, mẹ nhẹ hôn tôi:

“Châu Châu, kiếp sau, con còn muốn làm con gái mẹ không?”

Tôi không ngừng gật trong không trung!

Mẹ là người mẹ nhất trên đời!

nhiên là con muốn rồi!

Chỉ là… tôi nhìn thân thể mình đã mờ nhạt gần như không thấy, có vẻ như không còn cơ hội được làm con của mẹ nữa rồi…

9

Cảnh sát thu được vô số bằng chứng, làng của cha thực chất là một ổ nhóm buôn người, gần như cả làng đều tham gia vào dây, số cô gái bị hại nhiều không kể xiết.

Chúng lợi dụng của các cô gái, thường giả vờ hỏi , nhờ giúp đỡ, sau đó nhân lúc sơ hở dùng thuốc mê hạ gục họ!

Mẹ tôi cũng bị lừa bằng cách đó!

Số lượng thi thể được kiểm kê rất lớn, phần lớn dân làng bị xử tử hình bằng súng, chỉ còn một số ít người già được tuyên án treo, nhưng họ cũng chẳng khá hơn.

Hầu như đều bị thân nhân của nạn nhân chết ngay tại chỗ!

Suốt thời gian đó, tôi vẫn bay quanh mẹ, đến ngày xét xử, tôi ngồi cùng mẹ trên hàng ghế khán giả, nhìn cha bị tuyên phạt 5 năm tù giam, khoảnh khắc đó mẹ khóc cười, chặt chiếc bùa bình an của tôi:

“Châu Châu, con thấy không? Ác giả ác , tội nào cũng phải trả!”

Tôi lặng lẽ gật bên cạnh mẹ!

Ngày gã đàn ông đó vào tù, mẹ đến nghĩa trang thăm tôi, mẹ đã chọn cho tôi một ngôi mộ rất đẹp, nằm trên đỉnh núi, tôi ngồi trên bia mộ, có thể nhìn toàn cảnh phía dưới.

Mẹ vẫn nhớ tôi từng nói muốn được ngắm nhìn nhiều phong cảnh đẹp!

Tôi biết mà, mẹ là người yêu tôi nhất trên đời!

Mẹ ngồi bia mộ lẩm bẩm:

“Châu Châu, mẹ sắp đi học lại rồi!”

“Những nỗi đau đó sẽ mãi chôn trong tim mẹ, nhưng cuộc vẫn phải tiếp tục, mẹ phải bước tiếp!”

Tôi thắc mắc vì sao bản thân vẫn chưa tan biến, rõ ràng đã mờ nhạt đến mức gần như vô hình.

Nhưng tôi vẫn rất vui vì có thể ở bên mẹ thêm một thời gian.

Tôi ở cạnh mẹ, cùng mẹ đi gặp bác sĩ tâm lý, ngày ngày uống thuốc, luyện tập đều đặn, nỗ lực thoát khỏi sâu suốt năm sáu năm qua.

Nửa năm sau, mẹ dần trở nên xinh đẹp trở lại, gương mặt hồng hào, tóc đen bóng, làn da thô ráp cũng trở nên trắng trẻo, lưng vốn còng nay đã thẳng, đôi mắt đen ánh lên sự cứng cỏi và rực rỡ chưa từng có.

Mẹ được cậu đưa đi làm lại thủ tục nhập học, tôi đi bên cạnh mẹ, tò mò ngó nghiêng khắp , thì ra đây là cuộc vốn dĩ mẹ nên có.

Hoa cỏ rực rỡ, ai nấy trên mặt đều nở nụ cười!

Tôi không khỏi nghĩ, nếu năm xưa mẹ không bị lừa bán, liệu bây giờ tôi cũng có được hạnh phúc như không?

10

Tôi ở bên mẹ suốt bốn năm, nhìn mẹ mỗi ngày một rạng rỡ, dường như hoàn toàn quên đi những nỗi đau năm xưa, chỉ là… mẹ vẫn luôn đeo trên cổ chiếc bùa bình an thô kệch đó.

Mỗi năm, mẹ đều lên núi thăm tôi, đốt rất nhiều món ăn ngon và váy đẹp, mẹ nói, còn tôi không được hưởng gì, thì dưới đó phải để tôi trở thành cô gái giàu có nhất!

Nhưng tôi muốn nói với mẹ, mẹ ơi, con vẫn luôn ở bên mẹ mà!

Sau nghiệp đại học, mẹ về tiếp quản ty, dưới sự dẫn dắt của mẹ, ty ngày càng triển.

Mẹ cũng không quên làm thiện, đặc biệt về mảng buôn người, mẹ đã tự mình triển một ứng dụng, thu thập cả thông tin liên quan đến buôn bán người, giúp những cha mẹ khốn khổ tìm con, mỗi năm đều có vài em nhỏ được tìm lại.

Thời gian trôi đi, khí chất nữ cường tụ lại quanh mẹ, khiến mẹ nổi bật giữa đám đông.

Năm mẹ 32 tuổi, mẹ gặp được người đàn ông yêu thương mình — Cảnh Thâm.

Mấy năm nay đi theo mẹ, tôi cũng hiểu biết nhiều hơn, chỉ cần liếc mắt là nhìn ra sự thành sâu đậm trong mắt Cảnh Thâm, tôi rất vui, mẹ cô đơn quá lâu rồi, có người bên cạnh là điều .

Ban mẹ khéo léo chối theo đuổi của anh, nhưng Cảnh Thâm kiên trì không bỏ cuộc, ngày nào cũng tạo cơ hội tình cờ gặp mẹ, tôi bay bên mẹ, cười đến miệng toác cả ra!

Một năm sau, mẹ cùng cũng bị sự thành của anh lay động, đồng ý kết hôn.

Đêm ngày cưới, mẹ lại đến mộ tôi, nhẹ vuốt bia mộ:

“Châu Châu, mẹ sắp kết hôn rồi, sau này có thể sẽ có thêm em bé nữa!”

“Con có muốn chuyển kiếp vào bụng mẹ không?”

Nghe mẹ nói , tôi nhìn thân thể mờ ảo của mình suốt mấy năm qua mà vẫn chưa tan biến, chợt hiểu ra, thì ra tôi vẫn luôn chờ mẹ mang thai!

Tôi vui mừng khôn xiết, một cơn gió nhẹ thổi qua mặt mẹ, mẹ như cảm nhận được điều gì đó, cũng mỉm cười.

Hôm sau, mẹ kết hôn cùng Cảnh Thâm, hôn lễ rất long trọng, tôi tự xem mình như thiên sứ tung hoa, đi bên mẹ, chứng kiến niềm hạnh phúc của mẹ.

Một tháng sau, mẹ thức dậy liền ngất xỉu tại chỗ, Cảnh Thâm hoảng sợ mẹ đến bệnh viện.

Bác sĩ chẩn đoán: “Chúc mừng cô, phu nhân , cô đã mang thai rồi!”

Mẹ miệng khóc vì vui mừng, còn tôi,

nghe thấy câu đó, cảm nhận được thân thể mình đang dần tan biến, tôi nở nụ cười rạng rỡ.

Mẹ ơi, con lại đến làm con của mẹ rồi đây!

Lần này, mẹ phải nuôi con nhé!

Tùy chỉnh
Danh sách chương