Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8

Tôi ngượng ngùng cúi đầu, nghĩ nên khách sáo thế nào, trước mắt đã bị bóng đen phủ .

“Cô ấy là thứ cậu có thể nhìn ?” lạnh băng.

Tôi kinh ngạc ngẩng , quả nhiên là .

Khuôn anh sầm, ánh mắt giết người, trừng trừng nhìn gã đàn ông bên cạnh.

Người kia liếc tôi dò xét:

“Hai người quen nhau ?”

Tôi chán chường đáp:

“Coi thế đi.”

Người đàn ông lập tức hiểu ý, thức thời bỏ đi.

“Đào Tiểu Anh, tôi cho em mười giây, đi tôi.” gắt gao nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt mang đến sức ép khủng khiếp.

Tôi không dám đối diện, chỉ có thể né đi chỗ khác, bướng bỉnh :

“Tôi không đi.”

Anh thở hơi, điều chỉnh lại nhịp thở, cúi gần tôi, đôi mắt sâu thẳm vực nước .

“Tại sao không đi?” Anh kiên nhẫn hỏi.

Những ngày này cảm xúc thất thường khiến tôi thực sự mệt mỏi, lại uống mấy ly rượu, bao tủi thân trong lòng chỉ trút hết .

“Anh đâu có hứng thú tôi, nhưng ở đây bao nhiêu đàn ông đều tôi.”

“Ai ?” anh lạnh băng.

“Chính mắt tôi thấy đó! Anh không biết đâu, nay có không ít đàn ông tới bắt chuyện tôi. anh kia, nhìn tôi mà mắt cứ dán chặt luôn!”

day day ấn đường, lộ vẻ bực dọc:

“Ai em, tôi không có hứng thú em?”

“…Gì cơ?” Tôi ngớ người.

Sắc lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi, khiến tôi vô thức cúi mắt nhìn mũi giày.

Anh không cho tôi trốn tránh, đưa tay bóp cằm, ép tôi ngẩng . Tôi giãy .

Anh khẽ thở dài:

lẽ thế này mới tính là có hứng thú em?”

Lời dứt, môi anh đã phủ môi tôi.

Cả đầu tôi có dòng điện chạy qua, đôi mắt chớp liên hồi, hoàn toàn không phản ứng kịp.

thế nào nữa?” anh trầm thấp vang .

tôi đỏ bừng, lí nhí hỏi:

“Anh… anh em thật sao?”

Anh nghiến răng, lần hiếm hoi để lộ cảm xúc mất kiểm soát:

“Không em sao tôi vắt óc tìm cách dọn vào nhà em? Không em sao lúc ở sân bay, thấy bài đăng WeChat của em, tôi lại vứt cả công việc mà chạy đến? Đào Tiểu Anh, tôi tưởng mình đã thể hiện quá rõ .”

Há! Quả nhiên anh tôi!

trách nay mới đến, hóa là do bận đi công tác!

Tôi làm bộ làm tịch :

“Thế qua, sao anh lại giống Liễu Hạ Huệ vậy? Làm em tưởng mình có chút hấp dẫn nào.”

“Đêm qua sao?” Anh khó hiểu hỏi lại.

qua em , sao anh không hôn em chứ…” đến đây, tôi cũng thấy ngượng chín cả .

em sao?” Anh khẽ nhíu mày.

“Sao anh biết em ?” Tôi trừng mắt nhìn anh.

lẽ anh có mắt xuyên thấu?

“Miệng em há to thế kia, tôi đâu có mù.”

Tôi: …

“Hơn nữa, tôi tưởng em cố ý giả vờ , thử nhân phẩm của tôi chứ…” Anh quay đi, lộ vẻ ngượng ngùng hiếm có.

Tôi: …

“Em… thấy hơi choáng…” , tôi “thiếu sức” ngã vào người .

Anh buồn bất lực đỡ lấy tôi, ánh mắt chan chứa tình ý:

“Vậy để tôi nhặt em về nhà nhé?”

“Ừm.” Tôi nũng nịu rúc vào ngực anh.

Về đến nhà, tôi hạnh phúc đến mức chân bước nổi, gần toàn bộ trọng lượng đều đè người anh.

“Uống nhiều thế ?” Anh đỡ tôi lảo đảo, mở cửa.

Tôi giang tay, ngẩng đầu làm nũng:

“Anh bế em vào đi.”

Anh mỉm cưng chiều, dứt khoát bế bổng tôi bằng ôm công chúa, dịu dàng:

“Có em ăn không? Tôi đã nấu cho em—”

Anh bỗng khựng lại. Tôi ngơ ngác thò đầu nhìn theo.

liếc, liền thấy ngay đĩa trứng ốp la bị tôi tàn phá, chan đầy tương cà, bày bừa bộn trên bàn.

Tôi rụt rè liếc anh, thấy lông mày anh nhướng , nghe không rõ là giận hay vui:

“Giải đi?”

trứng ốp la này… là đến tháng sao?” Tôi rụt rè đáp, xong lại rúc vào ngực anh.

“Thế em? Em cũng đến tháng ?”

“Em không!” Tôi buột miệng ngay.

“Vậy tốt.” Anh khẽ , nụ mang theo chút xấu xa. Anh sải đôi chân dài bước vào phòng , thả tôi giường.

Hai tay anh chống hai bên người tôi, bao vây tôi trong khoảng không riêng.

Tôi đỏ tim đập dồn dập, vội đưa tay che mắt.

Anh cúi người, tiếng trầm thấp:

“Ngại ?”

Tôi dứt khoát trùm nguyên đầu vào chăn.

Nhưng… gì đến cũng sẽ đến…

Cuối cùng, tay tôi run run:

“Anh… anh ơi, em uống nước…”

Anh khẽ bật nơi cổ họng:

“Anh đi lấy.”

Mơ mơ màng màng nghe tiếng anh đi lại quay về, nhưng mãi vẫn thấy anh đưa nước cho mình.

Tôi hé mở mắt mơ hồ.

cầm cốc nước, tựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn tôi bỗng nghiêm lại.

“Có chuyện gì sao?” Tôi khó hiểu hỏi.

“Đống trứng trong bếp, em không định giải ?”

A! Tôi quên béng mất chuyện đó!

“Có khi… là bầy trứng nó đồng loạt nghĩ quẩn chăng?”

“Anh thấy là em đang có ý kiến anh có.” Anh lạnh .

Tùy chỉnh
Danh sách chương