Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông đối diện chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái, ánh mắt hơi sâu xa, rồi ra hiệu cho vệ sĩ lùi .
“Tiểu thư, có gì sao?”
Tôi nghi ngờ hỏi:
“Anh họ đúng không?”
Anh ta nhướng mày:
“Ừ.”
“Anh hôm nay chúng ta có buổi mắt chứ?”
Tôi đảo mắt nhìn sang hai vệ sĩ bên cạnh anh ta…
Thời buổi này mà còn có người ra đường mang theo vệ sĩ, đúng là “xịn xò” thật.
Chắc hẳn là quý tử của tộc nào đó, sợ anh ta không chịu đi mắt nên cả nhà mới cử người kèm.
Tôi còn phải kịp 1 chiều đưa hai nhóc đi tham cha mẹ – con ở , phải đánh thắng mới được.
“Xin , nhưng tôi nói thẳng, anh với tôi không hợp.”
Đôi mắt người đàn ông đột nhiên tối hẳn , nhìn tôi nheo mắt:
“Xin mời cô nói rõ, chúng ta không hợp chỗ nào?”
Anh ta cố tình kéo dài giọng, tôi bất giác run lên.
Lạ thật, sao nghe như đang nghiến răng nghiến lợi này?
Có vẻ anh ta không phải bị đình ép đi mắt. Hơi phiền phức rồi, tôi phải tìm cách bới móc, phá cho buổi mắt này hỏng.
Nhìn khuôn mặt anh ta — đẹp chấn , không nói nên lời.
Nhìn dáng người anh ta — chảy cả nước miếng, không nói nên lời.
Nhìn gu ăn mặc — độc đáo, không nói nên lời.
Nhìn đồng hồ trên tay — giá trị xa xỉ, không nói nên lời.
Hoàn hảo quá. Người đàn ông này đúng là cực phẩm.
Nhưng làm “chị đại độc thân” vẫn hơn là bước hôn nhân.
Tôi chợt lóe sáng:
“Xin , tôi thích nam sinh đại học, phải đẹp trai cơ.”
Người đàn ông hoàn toàn lạnh mặt:
“Cô là chê tôi không đủ trẻ?”
Sau lưng tôi bắt rùng , cố gắng nặn ra một nụ :
“Không chỉ có ý đó đâu.”
Anh ta không còn dáng vẻ lười nhác, ngồi thẳng người, ánh mắt khóa tôi.
Giọng lạnh mức đáng sợ:
“Xin rửa tai lắng nghe.”
Tôi đưa tay ra, từng ngón một đếm:
“Nam – sinh – đại – học – đẹp – trai.”
Gương mặt trắng như sứ của anh ta thoắt cái ửng đỏ, tay nắm ly nước trước mặt:
“ Hiến, cô quên là từng kết hôn rồi sao?”
Tôi nhún vai:
“Chồng tôi chết sớm rồi, chứ không thì tôi ra ngoài mắt làm gì?”
Anh ta cố nén cơn giận, ngửa cổ uống ừng ực một ly nước.
Tôi liếc đồng hồ, chết rồi — đã 12 30.
Lái xe tới mẫu giáo phải mất 30 phút, sắp muộn nơi.
Tôi vội thu dọn túi, đứng dậy định rời đi.
Người đàn ông ngẩng , mắt ẩn chứa ý vị sâu xa:
“Cô không kết bạn WeChat à? đâu sau này còn gặp .”
Tôi như chớp chìa mã QR, anh ta quét xong liền cắm ra cửa.
mồ hôi đầm đìa mà vẫn chưa cửa nhà hàng.
Tôi bóp đùi , chân chết tiệt, lên, không là muộn, bị điện giật bây !
6
Không kịp trổ tài lái chiếc “xe lắc” với kỹ thuật non nớt của , tôi lập tức gọi một chiếc Didi, bảo tài xế nhất có thể mẫu giáo.
Vừa bước xuống xe, nhìn đồng hồ mới 12:50.
Tôi thở phào một hơi — quả không hổ danh bác tài nhận đơn 5000+, đúng là thần tốc.
“Chị, vất vả rồi。”
Bác tài hiền: “Không sao, tham cùng con cái là quan trọng. Làm cha mẹ thì phải đồng hành cùng quá trình trưởng thành của con.”
Tôi xách túi, quay người tìm hai nhóc con trước cổng .
Một người đàn bà tóc xoăn đi tới, liếc nhìn chiếc taxi phía sau lưng tôi, nhếch mép khẩy:
“ Hiến, bây sa sút này sao? Đi dự cùng con mà ngay cả xe cũng không có để đi, ồ? lẽ cô không có xe riêng?”
Tôi bà ta là ai, nhưng nhìn bộ dạng thì rõ ràng có ý tốt. Tôi mở miệng phản kích:
“Cuộc sống của chị không vừa ý à? Nên mới thích chõ mũi đời tư người khác?”
“ Hiến! Từ khi nào mày trở nên sắc bén mồm mép ? Không sợ tao nói hết cũ ra, để mọi người rõ bộ mặt thật của mày sao!”
Tôi khoanh tay, buồn nhìn bà ta:
“Được, chị cứ nói , tôi đã làm gì? Bộ mặt thật là nào?”
Tôi tiến thêm một bước, ép sát đối phương. Lúc này, vài trẻ ùa ra.
Một cậu nhóc buộc tóc túm ôm lấy chân bà ta, còn hai nhóc con nhà tôi vui mừng nhào lòng tôi.
“Mẹ ơi.”
“Mẹ ơi.”
Hai bên trẻ con đồng thanh gọi “mẹ”, người đàn bà kia ngẩng , nhìn hai nhóc bên chân tôi liền “khúc khích” lấy tay che miệng.
“Hai nhỏ cơ mà, sao chỉ có cô tới? lẽ vợ chồng bất hòa, nên chỉ cho cô tham với con?”
Hai nhóc ngẩng , đôi mắt to tròn ầng ậc nước:
“Mẹ ơi, có phải tụi con làm mẹ phiền lòng không? Xin mẹ.”
Tôi vội xoa mái tóc mềm mại của chúng:
“Không phải của các con, là của ba các con.”
Ai bảo ông ta làm ra hai nhỏ rồi chết sớm như , để ba mẹ con tôi chịu cảnh bị người ta chê .
Người đàn bà còn định mỉa mai thêm, tôi đã che tai hai nhóc, chuẩn bị đưa chúng đi.
Đúng lúc này, một cánh tay từ sau vòng qua ôm lấy eo tôi:
“Phu nhân, tôi muộn.”
Tôi quay , gương mặt tuấn tú, tinh xảo của người đàn ông:
“Ngài .”
Anh ta ghé sát tai tôi, hơi thở nóng bỏng phả :
“ Hiến, lẽ một cô có thể chăm sóc cùng lúc hai trẻ?”
Mắt tôi trợn tròn:
“Anh muốn giả làm chồng tôi?”
Người đàn ông khẽ nhếch môi, siết tôi hơn.
Anh ta nhìn thẳng người đàn bà tóc xoăn, thần sắc sắc bén, khí kẻ bề trên tỏa ra, uy nghiêm không cần nổi giận.
“Thưa cô, khỏi phải lo. Hai con của nhà tôi, tôi và phu nhân mỗi người chăm một là đủ.”
Người đàn bà lập tức mất hết khí , ánh mắt né tránh:
“Là tôi nhiều , con trai tôi sắp bắt rồi, tôi đi trước đây.”
Bà ta vội chui đám đông rồi biến mất.
Tôi định cảm ơn, nhưng chợt nhận ra bản thân không đầy đủ của người đàn ông, bỗng lúng túng.
Anh ta nhìn ra sự gượng gạo của tôi, khẽ lạnh, ánh mắt có chút u oán:
“Tôi Hoài Kim.”
Tôi vội vàng nắm lấy tay anh ta lắc lắc:
“Trùng hợp ghê, anh nghe giống hệt chồng cũ tôi, anh ấy Kim Hoài.”
Nét mặt Hoài Kim lập tức thay đổi, hất tay tôi ra, kéo một nhóc con thẳng trong .
Tôi đứng ngẩn ngơ, lúng túng rụt bàn tay còn lơ lửng giữa không trung.