Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Anh cúi , hàng mi dài đổ bóng che khuất hết xúc.
“Tôi không xứng với cô , Thẩm Nguyệt.” Anh nói nhỏ, “Tôi mất hết nhan sắc, thân thể cũng…”
“Vậy thì ?” Tôi ngắt lời, “Tôi yêu con người Lục Trấn Hoa, không phải khuôn mặt hay thân xác. Dù sau này anh có không thể đứng dậy , tôi nuôi anh. Dù anh không thể… cũng không , chúng ta đã có con rồi.”

Lời tôi như hòn đá ném vào hồ nước tĩnh lặng trong anh, dậy từng vòng sóng.
Anh bỗng ngẩng lên, khóe mắt đỏ hoe, vết đáng sợ kia cũng vì xúc co giật nhẹ.
“Cô không chán ghét tôi ?”

“Tôi chán ghét anh chỉ vì anh hèn nhát.” Tôi hít một hơi, nước mắt vẫn không nén được rơi, “Anh dựa vào để quyết định thay tôi? Dựa vào nghĩ rằng đẩy tôi đi là tốt cho tôi? Lục Trấn Hoa, anh có hỏi tôi chưa, tôi có muốn không?”

Anh đưa tay như muốn chạm vào mặt tôi, dừng lại giữa không trung rồi buông rũ .
“Xin lỗi.”

Đây là câu tiên anh nói sau khi tỉnh — không phải trách móc, không phải đuổi đi, là một lời xin lỗi.
Tôi , bức tường dày ngăn cách chúng tôi cuối cùng đã bắt sụp đổ.

Những sau đó tôi ở lại bệnh viện, toàn tâm chăm sóc anh.
Tôi lau cho anh, cho anh ăn, ngồi nói chuyện cùng. Đồng đội trong đơn vị tới thăm đều trêu: “Anh hùng Lục lần này đúng là được phúc từ họa, nhặt được bảo mẫu tốt nhất.”
Anh lặng im nghe, thoáng khi miệng khẽ nhếch lên.

Dưới sự chăm sóc của tôi, cơ thể anh dần hồi phục. Vết thương trên lưng bắt lành, sắc mặt cũng hồng hào hơn.
Chỉ có điều, anh vẫn ít , ít lần chủ nhắc đến tương lai của hai đứa.
Tôi nhận được, rào cản trong tim anh vẫn chưa vượt qua.

Hôm đó tôi đọc báo cho anh nghe, có bài viết về thân nhân liệt sĩ. Tôi đọc xong, vô tình hỏi: “Lục Trấn Hoa, khi anh khỏe lại, đi đăng ký kết hôn nhé? Cho đứa bé một danh chính ngôn thuận.”
Anh cầm ly nước, tay đứng hình, im lặng lâu lắm.
“Thẩm Nguyệt,” anh tôi, ánh mắt đầy giằng xé, “cô nên suy nghĩ kỹ. Theo tôi rất khổ.”

“Tôi không sợ khổ,” tôi ngắt lời, “tôi chỉ sợ anh muốn đẩy tôi cho người khác.”

Lời đó khiến mặt anh trắng bệch ngay lập tức.
Tôi đã chạm đúng chỗ đau của anh.

07

Sau cuộc nói chuyện đó, giữa chúng tôi lại rơi vào một trạng thái căng cứng tinh tế.
Anh không nói chuyện đẩy tôi ra , cũng không nhắc đến chuyện kết hôn. Anh đối xử với tôi chu đáo đến từng li, trong sự chu đáo ấy luôn lẩn khuất một nét đề phòng, như muốn bù đắp.

Tôi tức ứ trong lòng, lại phải bùng lên thế nào.
Bụng tôi một to, hành cũng trở nên vụng về.

Một đêm nọ tôi phải dậy đi vệ sinh, bước hụt một , suýt té ngã.
“Cẩn thận!”
Một tiếng hét, Lục Trấn Hoa như từ đâu bật dậy, lồm cồm bò giường, lao tới đỡ tôi kịp lúc trước khi tôi ngã.

Tôi hề hấn , anh vì tới vết thương ở lưng rên lên một tiếng, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm trán anh.
“Lục Trấn Hoa!” Tôi hoảng hốt, vội vàng muốn đỡ anh dậy.
“Đừng , đừng tôi.” Anh nắm chặt tay tôi, run run, “Em… em có không? Con ở đâu?”

Trong khoảnh khắc đó, mọi oán giận, mặc trong tôi tan biến.
tên ngốc ấy, đến lúc này vẫn chỉ lo cho tôi đứa con.

“Chúng ta ổn.” Tôi nức nở nói, “Anh đứng dậy đi, em gọi bác sĩ!”
“Anh không .” Anh thở nặng cố ngồi dậy, cẩn thận kiểm tra bụng tôi, “Thật sự không chứ?”
“Không!”

Khi tôi con đều an toàn, anh mới thở phào, uể oải dựa vào tường như kiệt sức.
Dưới ánh đèn, tôi băng trên lưng anh đã lại thấm máu.
Nước mắt tôi rơi ầm ầm.

Tôi dìu anh, từng chút một trở lại giường. Khi băng bó lại vết thương cho anh, tay tôi không ngừng run.
“Đừng khóc .” Anh nắm tay tôi, lấy ngón xoa nhẹ mu bàn tay tôi, “Khóc thì không đẹp.”

Đó là câu nói thân mật như vậy tiên anh nói với tôi kể từ khi về.
Tôi anh, vết xấu trên mặt, niềm xót thương ăn năn trong mắt anh, rồi không kiềm được .

“Lục Trấn Hoa, anh định dày vò em đến khi nào?” Tôi ôm anh khóc rống lên, “Nếu anh có lỗi thì em đi! Để em chính thức chăm anh, sinh cho anh đứa con! Đừng cứ nửa nồng nửa lạnh thế này, như thế là ?”

Thân anh cứng đờ, ôm chặt lấy cánh tay tôi hơn.
“Anh sợ… anh sợ không thể cho em hạnh phúc.” anh run rẩy, yếu ớt.
“Hạnh phúc của em, em tự quyết!” Tôi ngẩng lên, vuốt mặt anh, rồi hôn thật mạnh.

Tôi hôn lên trán láng mịn của anh, hôn lên đôi mắt anh nhắm chặt, cuối cùng hôn vết dữ tợn kia.
Thân anh run rẩy dữ dội.
“Em không sợ,” Tôi áp môi lên vết , từng chữ nói ra rõ ràng, “Lục Trấn Hoa, em không sợ . Em chỉ sợ anh không cần em.”

Trong bóng tối, tôi nhận được một giọt nóng rơi lên mu bàn tay .
Đó là nước mắt của anh.
Gã đàn ông cứng rắn vốn chảy máu không chảy lệ ấy đã khóc.

Anh đột ngột lật người, đè tôi , trong một cử chỉ gần như thành kính, anh đáp lại nụ hôn.
Nụ hôn đó chứa đầy niềm vui như tìm lại được tình yêu bị dồn nén bấy lâu.
, anh em.” Anh thì thầm vào tai tôi bằng khàn khàn, “Mai anh đi thủ tục.”

08

hôm sau, Lục Trấn Hoa thật sự nhờ Ủy viên Lưu giúp nộp đơn xin kết hôn.
Tốc độ duyệt đơn nhanh hơn chúng tôi tưởng. Khi Ủy viên Lưu đích thân mang hai tấm giấy chứng nhận hôn nhân đỏ chói đến tận tay, đùa:
“Tổ chức cũng mong hai người sớm thành đôi. Nếu chậm trễ, công tác tư tưởng của đoàn chúng tôi cũng nổi .”

Lục Trấn Hoa cầm quyển sổ đỏ, lật đi lật lại ngắm , như đứa trẻ mới nhận kẹo quý. Ngay vết trên mặt anh, dường như cũng mềm lại vì tâm tình hân hoan.
“Vợ à,” anh khẽ gọi, cẩn trọng như sợ tôi không nghe , “từ nay về sau anh chính là của em.”
Tôi bị dáng vẻ ngốc nghếch ấy bật , trong lòng lại ngọt ngào đến mức sủi bọt.

Vì thương tích chưa lành hẳn, chúng tôi không đám , chỉ mời Ủy viên Lưu cùng vài chiến hữu thân thiết ăn một bữa cơm xem như chúc mừng.
Trong bữa tiệc, ai cũng tranh nhau nâng chén chúc anh, nói anh qua cơn hoạn nạn, lại được vợ hiền, quả thật phúc về sau vô tận.
Anh từ chối tất , một giọt rượu cũng không uống.
“Vợ tôi đang mang thai, không chịu nổi mùi rượu.” Anh vừa nói vừa gắp con tôm đã bóc vỏ đặt vào bát tôi, điệu đầy chính khí, ánh mắt cưng chiều không cách nào che giấu.

Đám chiến hữu ồn ào trêu, bảo anh biến thành “ông chồng sợ vợ”.
Anh phản bác, chỉ nhe răng , lộ ra hàm răng trắng đều. Đó là lần tiên kể từ khi trở về, tôi anh rạng rỡ đến vậy.

Cuộc sống sau hôn nhân bình dị ấm áp.
Đơn vị phân cho chúng tôi một căn nhà tập thể nhỏ trong khu quân khu. Tuy đơn sơ, tôi dọn dẹp gọn gàng, trở thành một mái ấm sạch , ấm cúng.

Thân thể Lục Trấn Hoa hồi phục rất tốt, mấy chốc đã có thể giường đi lại. Việc anh thích nhất mỗi là kê ghế con ra sân ngồi, tôi loay hoay giặt giũ, hoặc ghé sát vào bụng tôi đã nhô cao, chăm chú lắng nghe tĩnh bên trong.
“Vợ à, em nói con là trai hay gái?” Anh háo hức hỏi.
“Trai hay gái cũng tốt.” Tôi xoa anh, như đang vỗ về một chú chó to xác.
“Anh chắc là gái, giống em, nhất định rất xinh.” Anh khờ khạo.

Có lúc, anh vào vết trên mặt , lặng lẽ trầm tư.
Tôi , anh vẫn để bụng.

Một hôm, tôi từ ngoài về, anh ngồi trước mảnh gương nhỏ ngẩn ngơ.
Tôi bước tới, vòng tay ôm anh từ phía sau.
“Đang nghĩ thế?”
“Anh đang nghĩ, liệu có dọa con sợ không.” anh ủ rũ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương