Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cảm ơn !” Tôi nhanh nhận đặt lên bàn.
Anh vẫn đứng .
“Mua nhiều , anh chưa? Cùng không?”
Tôi đền ơn bằng một nụ cười.
“Được.” Anh bước , tiện đóng .
Tôi nhìn đống đồ mở ra trên bàn.
Cơm dứa, xiên nướng, trà sữa, đủ thứ đặc sản địa phương!
Wow, đúng là biết tôi muốn gì.
Từ giờ nhất định sẽ ít nói xấu trong bụng lại!
Tôi cầm que xiên đầu tiên đưa cho anh, rồi vừa vừa cười.
Cơm dứa dính má tôi, anh đưa lau cho.
Tôi mỉm cười với anh.
no, uống đủ.
Lục Hoài Nam cũng nên về phòng rồi.
Tôi đứng dậy ra tiễn, “Lục , chúc anh ngủ ngon.”
Ra tới , anh bỗng quay lại nhìn tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Anh nhìn chăm chăm rồi cúi người xuống, môi mỏng áp tới tôi.
Tôi trợn mắt lùi ngay lại, “Lục… Lục , anh đang làm gì?”
Anh… anh định hôn tôi à?
Anh sững sờ thái độ từ chối hoàn toàn tôi.
“Thẩm Ý , em rốt cuộc xem tôi là cái gì?”
8
Tôi bàng hoàng.
Xem là gì cơ?
“Là chứ.” Tôi trả lời như đương nhiên.
Chứ là gì, cũng không thể là đàn anh cấp ba được.
Anh cứng ra, nhìn chằm chằm, “Chỉ là thôi sao?”
“Ừ…”
Chúng tôi cũng không bạn bè, bạn bè như chúng tôi bây giờ chứ.
Anh trợn mắt, hơi thở gấp lên, nắm chặt cố kìm nén gì , “Tốt, rất tốt!”
Rồi anh quay người bỏ .
Tôi thực sự không hiểu nổi, sao anh vẻ giận dữ nhỉ.
Tôi chẳng trách anh định hôn tôi nữa.
Không đúng! Anh bất ngờ muốn hôn tôi?
Lại lúc , ở nơi xa lạ, ban trong khách sạn.
Anh… anh không đang nghĩ đến một một sao?
Ý nghĩ khiến tôi giật mình, cảm thấy đúng như .
Quá đáng quá!
Anh dám nghĩ chuyện bậy bạ như với tôi!
Anh coi tôi — Thẩm Ý — chỉ là vật để qua sao?
Tôi ức đến muốn khóc.
Đồ vừa nãy, tôi muốn ói trả lại cho anh!
Rồi chuyến công tác ở thành phố hoàn tất.
Lên máy bay về, anh mặt lạnh, tôi mặt cũng lạnh.
Trợ lý nhìn Lục Hoài Nam rồi nhìn tôi, âm thầm về chỗ ngồi.
Quản lý Trần cẩn thận ngồi cạnh chỗ Lục Hoài Nam.
Dù trên máy bay hay trên ô tô, Lục vẫn phát ra bầu không khí nặng nề, tôi cũng phát ra bầu không khí lạnh lùng mình.
Hai người không nhìn nhau, cũng không nói thêm câu .
Những ở công ty sau chìm trong bầu không khí ảm đạm, mọi người làm việc rón rén.
Cái quản lý xui xẻo lại bị “ đòn” tiếp.
Mọi người đều thắc mắc chăng hình kéo dài mãi không tan?
Hừ, tên sếp độc ác , đáng đời mắc bệnh phổi!
Tôi buồn chán lại lấy điện thoại ra nhắn: 【 bối, đang làm gì đấy?】
【 bối, em rảnh thì ra chơi với tiểu bối chút nhé.】
Mấy nay nhắn chị chị không trả lời tôi.
Bỗng, phòng Lục bật mở.
“Thẩm Ý , đây một chút!” Anh gọi ở .
Mọi đồng nghiệp đều quay nhìn tôi.
Sao lại .
Tôi cũng hoảng, nhưng vẫn đứng dậy .
“Trời ơi, Ý , em gặp họa rồi.”
“Tự cầu may .”
Mấy đồng nghiệp thì cầu nguyện hộ tôi.
Mấy nay trạng Lục ai cũng thấy rõ.
Người gặp anh thì như mất một nửa thanh máu, đặc biệt là vị quản lý đã bị đánh tơi bời.
Tôi bước phòng Lục Hoài Nam, “Lục , việc gì ạ?”
Anh bước tới nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén.
Tôi cảnh giác né sang một bên.
Anh chỉ đóng cái thật mạnh.
Anh nhìn tôi rồi nói, “Thẩm Ý , em đang ý gì ?
Nếu em không thích tôi, sao suốt lại giỡn với tôi?”
9
Tôi ngớ người, “Ai trêu chọc anh chứ?”
Cái nồi to quá rồi !
Tôi chẳng thèm để ý đến anh, tôi trêu chọc anh?
Hơn nữa, anh là đàn , nói tôi – một đứa con gái – trêu ghẹo anh, ngại không?
hôm nọ anh định hôn tôi, tôi thể tố cáo anh cưỡng…!
“Như không trêu chọc? Hay là em đối với ai cũng , đã thành thói quen rồi?” Gương mặt anh ta càng khó coi.
“Tôi đối với loại người như anh như thì sao? Anh tưởng anh là sếp tôi thì tôi nhịn à?”
Đã coi tôi như một cuộc một , thì bị tôi khinh ghét thì sao !
“Em…”
Lồng ngực anh ta phập phồng vì giận, “Em vẫn giống hệt như , tôi không nên ôm kỳ vọng với em nữa, là tôi đáng đời!”
Tôi nghe chẳng hiểu gì, “ tôi ? tôi tốt lắm! May tôi làm đúng! — không tỏ với anh!”
Nắm anh run lên, chỉ về phía , “Ra ngoài!”
Tôi cũng ngẩng cao đầu, xoay người thẳng không ngoái lại.
Cùng lắm thì nghỉ việc!