Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

“Anh cái này thưởng á?”

“Sai một câu cộng thêm mười tờ, ở đây năm mươi lăm tờ, dư năm tờ coi như tặng em.”

“……”

4

Dưới sự kèm cặp nghiêm khắc của Tần Chiêu Dã, tôi chật vật lắm mới đỗ vào trường trọng điểm, đúng kiểu “cầm đèn chạy trước ô tô”.

Trước cổng trường, Tần Chiêu Dã đến đón tôi.

Đôi đen láy của anh khóa chặt lấy hai bó hoa hồng đỏ rực tôi, ánh nhìn dần dịch lên, cuối cùng dừng lại trên gương tôi đang cười vui vẻ hai sinh đối diện.

Hai bàn anh bất giác siết chặt thành nắm đấm.

“Khúc Tiểu Ca.”

Anh một tiếng, bờ mím chặt cố nặn một nụ cười.

“Anh ơi!”

Tôi tự nhiên vòng ôm lấy cánh anh.

Tần Chiêu Dã cúi nhìn tôi, ngẩn thoáng chốc, chậm rãi nhìn thẳng tôi mà cười.

“Tuần nhập học thấy nào?”

ổn lắm.” – tôi híp cười.

Sau đó nhiệt tình giới thiệu cùng lớp:

? Anh tôi đẹp trai không?”

Hai cậu sinh ngượng ngùng gãi , cười lúng túng chào anh:

“Anh—”

Tần Chiêu Dã nhíu mày, như thể bấy giờ mới chú ý tới họ, chậm rãi :

“Không phải anh ruột.”

Hai cậu sinh ngơ ngác:

“Hả— gì cơ?”

Tôi cười ha ha xoa dịu:

“Không , không , tuy không phải anh ruột nhưng hơn cả anh ruột! anh không sai đâu.”

Sắc Tần Chiêu Dã biến, khóe hơi nhếch, nhàn nhạt họ:

“Tần Chiêu Dã, tên tôi .”

Hai sinh gật gù như máy, chưa kịp giới thiệu bản thân Tần Chiêu Dã đã muốn đưa tôi .

“Bố mẹ nấu nhiều món em thích, đi thôi, sớm một chút.”

“Vâng.”

Tôi vội chào qua loa bè, theo anh lên xe.

5

Tần Chiêu Dã cúi giúp tôi cài dây an toàn, thuận miệng hỏi:

“Hòa nhập mới nào?”

Tôi cúi nghịch nghịch bó hoa .

“Em bè hợp lắm! Đây nè, các tặng em đó, đẹp không?”

Chốt khóa an toàn kêu “tách” một tiếng.

nhưng Tần Chiêu Dã lại không quay ghế lái ngay, chỉ nhìn tôi chằm chằm.

“Thích không?” – giọng điệu bình thản, chẳng nghe cảm xúc gì.

“Ừm— hả?”

ý gì đây?

Tôi ngây nhìn anh.

Khoảng cách rất gần, hơi thở nóng rực phả vào .

Tim tôi đập thình thịch.

Anh một nhịp, tôi một nhịp.

Bầu không khí trở nên lạ lạ.

Tôi nhúc nhích né đi, gượng cười:

“Nóng quá… anh, anh quên bật điều hòa à?”

Tần Chiêu Dã bỗng bật cười trầm thấp:

“Bật .”

Anh thản nhiên lùi ghế lái, chỉnh nhiệt độ thấp thêm một độ.

“Giờ nóng không?”

“Không— không đâu.”

Tôi thở phào, hết sờ nóng ran lại len lén liếc nhìn anh.

Tần Chiêu Dã nhìn thẳng, chuyên tâm lái xe.

Tôi càng thêm táo bạo, cứ ngắm anh không chớp .

Anh phát hiện ánh nhìn của tôi, cười.

“Dì Khúc chú Trình dạo này chắc bận, nếu em thấy chán qua tôi chơi.”

“Em biết .”

Bố mẹ tôi cứ đến mùa khai giảng chỉ học trò , cuối tuần ít khi rảnh để ý đến tôi.

Dì Tần, chú Lý cứ hè đến xách vali đi du lịch, tận hưởng giới hai .

Từ nhỏ tôi Tần Chiêu Dã toàn chạy qua chạy lại giữa hai , bên nào lớn sang bên đó.

Dù chỉ ở đối diện, nhưng cả hai đều dành riêng phòng cho chúng tôi, muốn ở đâu .

Tôi nhìn quầng đỏ anh, ủ rũ hỏi:

“Đêm nay anh phải tăng ca nữa à?”

Anh khựng lại một chút:

“Ừ, anh đưa em trước, ăn cơm xong sẽ đi.”

Ngừng một lát, anh tiếp:

“Ngày mai anh bù cho em, không?”

chứ!”

Tôi muốn cười, nhưng lại thấy khóe hơi gượng gạo.

“Thật … anh bận không cần đón em đâu, em tự bắt taxi .”

Đèn đỏ, Tần Chiêu Dã quay sang.

Anh đưa xoa tôi, vừa thương vừa buồn cười:

?”

Anh thở dài, bất đắc dĩ:

“Đón em tan học, ăn cơm cùng em, chút thời gian này anh vẫn .”

Tôi nở nụ cười ngọt ngào:

“Cảm ơn anh!”

Ánh Tần Chiêu Dã thoáng lướt qua bó hoa lòng tôi, nụ cười khựng lại, ánh nhìn dời phía trước.

Đèn xanh sáng.

Xe lăn bánh.

Anh mấp máy , cân nhắc :

“Sau này, ở ngoài đừng anh ‘anh trai’ nữa, không?”

“Tại ?”

Anh không trả lời.

Đành vậy.

Anh không thích tôi không .

“Tần Chiêu Dã?”

“Ừ.”

Anh nhíu mày, lại thêm:

“Bình thường vẫn thể anh…”

“……”

Tôi quay nhìn ngoài cửa sổ, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Phiền phức thật.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương