Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi cười mỉa:
“Tôi đấy.”
Mọi người đồng loạt “ồ” tiếng:
“Hóa ra Tiểu Khúc thích Tổng Tần !”
“……”
Tôi ôm cốc , cớ rút lui:
“Giờ việc rồi, tôi về chỗ trước đây.”
Sau lưng vẫn còn rôm rả tán, từng tràng cười vang khiến mặt tôi đỏ bừng.
Vừa quay lại việc, tôi không nhịn được lại rẽ sang văn phòng Tần Chiêu Dã.
8
Tôi cốc trong tay, chậm rãi bước đến trước mặt Tần Chiêu Dã, nửa lưng tựa vào việc, cúi mắt nhìn anh, tiếng:
“Tần Chiêu Dã.”
Anh đặt tài liệu xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.
“ mặt em đỏ thế?”
“Nóng… nóng thôi…”
“Ồ?”
Tần Chiêu Dã đứng tiến lại gần, hai tay chống nhẹ , ngang tầm mắt với tôi.
Ngũ quan anh thật sự rất đẹp, đôi mắt dài hẹp vừa lạnh lùng vừa dịu dàng, khi tĩnh lặng ánh trăng, lúc cười đuôi mắt hơi cong, sâu lắng nước.
Khuôn mặt này, dẫu ngày ngày nhìn suốt hai mươi mấy năm, mỗi lần chạm mắt, tôi vẫn thấy choáng ngợp.
“Tần Chiêu Dã…” – tôi lại tiếng.
“Hửm?” – khóe anh nhếch , nhìn tôi thật sâu, kiên nhẫn chờ tôi mở lời.
Bị anh nhìn chằm chằm, tim tôi loạn nhịp, cả người bối rối.
“Hôm nay anh vậy?”
Tần Chiêu Dã bật cười .
“Suốt ngày tên tôi? Thích cái tên này đến thế ?”
“Ừm.”
Tôi mím , hết dũng khí bổ sung:
“Em thích Tần Chiêu Dã.”
Anh khựng lại.
mấp mấy lần, nhưng chẳng nói ra câu đáp tôi mong.
Tôi thất vọng cúi mắt, ngón tay cái vô thức cọ cọ thành cốc.
nóng dần nguội lạnh.
Ánh mắt anh rơi xuống cốc trong tay tôi.
“ tôi ?”
Tôi ngẩn ngơ, lắp bắp:
“Anh— anh có uống không?”
“Được.”
Tôi thở phào, vội đẩy cốc sang tay anh.
Đang định ra ngoài mua anh cốc khác điện thoại reo, Tần tới.
Tôi đặt xuống, bước đến sổ nghe .
Tần Chiêu Dã tiện tay cốc tôi vừa để, nhìn vệt son mờ trên miệng cốc, ánh mắt dao động.
Cúp xong, tôi quay đầu lại, thấy anh đã ngồi vào , còn nhấp ngụm tôi.
Mặt tôi đỏ bừng.
“Anh…”
Tần Chiêu Dã cười nhạt:
“Mẹ tôi ?”
“Ừ.” – tôi đáp.
Anh bút, vừa ký vừa hỏi bâng quơ:
“Có bí mật gì phải giấu tôi nghe?”
Tôi cau , thật ra cũng thấy lạ.
“Hình bà cũng sắp xếp đối tượng xem mắt em…”
Sắc mặt Tần Chiêu Dã biến hẳn, bật dậy ngay.
Anh vốn luôn điềm tĩnh, tôi chưa từng thấy anh thất thố vậy.
Anh quan tâm!
Nhận ra điều đó, trong lòng tôi có cánh bị mở tung, hạt giống tình cảm đã sớm bén rễ bừng nở.
Tôi bất giác bật cười.
Anh nhíu , bước nhanh về phía tôi.
anh mím chặt, ánh mắt đen láy dán chặt mặt tôi, sợ bỏ sót bất kỳ phản ứng nào.
“Em không?”
Tôi không trả lời ngay.
Cúi đầu, từ từ gỡ tay anh đang nắm chặt.
“Khúc Tiểu Ca!”
Giọng anh mang theo sự hoảng loạn.
Tôi ngẩng :
“Anh em ?”
Không chút do dự, anh buột miệng:
“Không .”
“Ồ, em biết rồi.”
Tôi xoay người định .
Anh kéo tay tôi lại, không chịu buông.
“Biết rồi ?”
Tôi chớp mắt, điềm nhiên:
“Anh không em , em nói em biết rồi .”
Anh cau , giọng van nài:
“Em đừng , được không?”
“Dựa vào đâu?”
“Em—!”
Rõ ràng anh không ngờ tôi lại phản ứng vậy, đồng tử thoáng giãn ra.
“Tại em phải nghe anh?”
Tôi cong , cố tình chọc tức:
“Em không thể phụ tấm lòng Tần được.”
Nói xong, tôi hất tay ra, vừa huýt sáo vừa rời khỏi văn phòng.
Khi Tần Chiêu Dã đuổi theo, tôi đã túi chuẩn bị tan ca sớm.
“Khúc Tiểu Ca!”
Tôi giả vờ không nghe, nhanh tay đóng thang .
Anh không kịp, bèn quay người chạy cầu thang.
9
Chân dài chính chạy nhanh.
Trong bãi đỗ xe ngầm.
Tần Chiêu Dã chắn trước xe:
“Em sốt ruột đến vậy ?”
Tôi gật đầu:
“Em tin mắt nhìn Tần, bà sắp xếp chắc chắn tốt nhất.”
Anh tức cười:
“Mắt bà ấy em cũng tin?”
Tôi nhìn vào điện thoại vẫn chưa cúp , mở loa ngoài.
“Thằng nhóc thối! mỉa mai ai đấy?” – giọng chú Lý.
“Tần Chiêu Dã! lập tức lăn về ngay mẹ!” – tiếng Tần lập tức vang .
“……”
Tần Chiêu Dã nhìn điện thoại, lại quay sang nhìn tôi.
Tôi đang cười hả hê.
Anh nghiến răng, giật điện thoại và chìa khóa xe tôi, vòng qua mở ghế phụ.