Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

tôi yêu người khác

tôi là một sĩ quan quân đội có chiến công hiển hách, quanh đóng quân ở biên giới, lùng cứng rắn như sắt thép.

Chúng tôi kết hôn , số lần gặp chỉ đếm ngón , hoàn toàn dựa vào thư từ để duy trì tình cảm.

Mỗi lá thư của anh ấy đều ngắn gọn súc tích, chưa bao giờ nhắc hai chữ “yêu”.

Anh nói, quân nhân không hiểu .

Tôi tin.

Cho ngày quân khu tổ chức mở cửa tham quan, tôi thăm anh.

Vô tình bắt gặp anh đang cầm chỉ chữ cho một quân , ánh mắt đó là điều tôi chưa từng thấy suốt qua.

bàn của quân , là một giấy viết thư dày cộp, chữ cứng cáp mạnh mẽ:

người tôi yêu…”

thư anh cho tôi, câu mở vĩnh viễn là:

“Đồng Hứa Nặc”.

Hôm nay là ngày quân khu mở cửa, cũng là sinh nhật của tôi — Cố .

Tôi ngồi chuyến tàu xanh suốt mươi sáu tiếng, ôm chặt hộp bánh kem trong lòng, lắc lư suốt quãng đường dài, rốt cuộc cũng được nơi anh đóng quân vào sáng sớm.

Trong ngực cất lá thư anh tháng trước, mép thư bị tôi sờ mòn:

“Biên cương mọi việc đều ổn, đừng lo. — Cố .”

Vỏn vẹn tám chữ, lùng như thường lệ, như con người anh vậy.

Chúng tôi kết hôn , anh là đoàn trưởng trẻ tuổi có chiến công vang dội, đóng quân nơi biên giới quanh , số lần gặp nhau chỉ đếm ngón .

Đêm tân hôn, anh nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, chưa sáng trời đi mất.

Trước khi đi, anh đôi mắt tôi đỏ hoe vì khóc, chỉ cứng nhắc để một câu:

“Nhiệm vụ của quân nhân là tuân lệnh, anh không hiểu thứ gọi là hoa mộng.”

Tôi tin. Tôi tin rằng vì thân phận quân nhân nên anh không hiểu , nên mới lùng như vậy.

Vì thế suốt qua, tôi đem tất cả tình cảm giữa chúng tôi gắm vào từng lá thư dày cộp.

Tôi viết chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, anh kể chuyện quân ngũ hằng ngày.

Thư tôi lúc nào cũng dài dằng dặc mấy chục trang, thư anh vĩnh viễn chỉ một tờ, mở vẫn là câu:

“Đồng Hứa Nặc”.

Bạn thân tôi thấy bất bình thay:

“Đây đâu phải vợ , rõ ràng là cấp nhận báo cáo từ cấp dưới.”

Nhưng tôi coi bức thư đó như báu vật, bởi tôi biết anh là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất toàn quân, gánh nặng vai nặng hơn trời. Vậy mà vẫn có thể dành chút thời gian bận rộn để viết thư cho tôi, đó là tất cả gì anh có thể cho rồi.

Nhưng khi tôi mang theo niềm vui đầy ắp, xách bánh kem, băng qua sân huấn luyện bụi bay mù mịt, muốn cho anh một bất ngờ…

Tôi đứng chết lặng bên ngoài cửa sổ phòng tế, thấy cảnh tượng như rơi vào hầm băng buốt.

Dáng người cao ráo vững chãi của Cố đang bao phủ lấy một quân mặc áo blouse trắng.

Anh hơi cúi người, bàn to lớn bao lấy bàn thon nhỏ của cô ấy, cùng nắm lấy cây bút, kiên nhẫn chỉ từng chữ.

Tư thế của anh vô cùng nhẫn nại, đường gương nghiêng khó tin — đó là sự mà suốt nay tôi thậm chỉ dám mơ.

“Chữ ‘yêu’ này, cuối phải có độ lướt, như thế này nè…”

Giọng anh trầm thấp, mang theo một tia cưng chiều mà tôi chưa từng được nghe.

óc tôi trống rỗng, tai ù đi, chiếc bánh trong tôi “rầm” một tiếng rơi xuống đất, nát bấy.

Chắc là tôi nhầm rồi. Một người như Cố , sao có thể với người khác như thế?

Nhưng tôi vẫn chằm chằm vào bóng lưng cao lớn quen thuộc ấy — làm sao tôi có thể không nhận ?

quân cười tươi như hoa, ngẩng lên e thẹn:

“Đoàn trưởng Cố, chữ em viết vẫn xấu quá phải không? Lúc nào cũng viết sai tên anh.”

“Không xấu.” Cố buông , giọng vẫn như trước:

“Chữ viết bằng cả tấm lòng, đều là chữ đẹp nhất.”

Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ màng nhĩ.

Ánh mắt tôi không tự chủ rơi xuống bàn của quân .

Ở đó là một xấp giấy viết thư dày, chữ cứng cáp mạnh mẽ, tôi quá quen thuộc.

Trang tiên, viết bốn chữ lớn:

người tôi yêu…”

Khoảnh khắc đó, tôi như bị rút cạn toàn bộ sức lực.

Tôi run rẩy móc từ ngực bức thư anh viết cho tôi.

tờ giấy, bốn chữ “Đồng Hứa Nặc” như một cái tát thật mạnh, đánh thẳng vào tôi.

Thì , anh đâu phải không hiểu .

Anh chỉ là — không dành sự đó cho tôi mà thôi.

“Bên ngoài là ai?”

Giọng nói sắc bén của Cố vang lên, tôi giật mình lùi một bước, va vào bức tường phía sau, phát một tiếng “bộp” nặng nề.

Anh cau mày bước , khi thấy tôi, vẻ lập tức tan biến, thay vào đó là sự lùng quen thuộc, thậm xen chút chán ghét.

“Em tới đây làm gì?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương