Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
06.
Vừa ra khỏi bệnh viện không xa, điện thoại tôi rung , là tin nhắn của Kỷ Tư Hàn gửi đến:
【Đừng giận anh, anh đã đặt món tiramisu em thích nhất em, nhớ nhận nhé.】
đồ ăn được giao đến nhà, tôi nhìn chiếc hộp màu hồng quen thuộc, đột nhiên cười.
Trước , mỗi anh cảm thấy có lỗi tôi, anh luôn thích mua này để dỗ tôi vui.
Tôi cầm thìa , máy móc nếm một miếng.
Trước thấy ngọt ngào, chỉ thấy chán ngấy.
Tối đó, Kỷ Tư Hàn không về nhà.
Việc tách rời một đoạn tình cảm đã thấm vào bảy năm tuổi trẻ, nỗi đau vượt xa sự tưởng tượng.
Tôi mất ngủ đến tận sáng sớm, bèn dậy thu xếp hành lý.
Đầu đạn có khắc tên tôi do chính anh làm, khung ảnh xếp liền kề trên giá sách, tờ ghi chú dán trên tủ lạnh…
Mỗi thứ đều gai của kỷ niệm.
Tôi nhớ lại hai năm đầu anh mới vào quân ngũ, được điều đi đơn vị mật, như bặt vô âm tín.
Thỉnh thoảng liên lạc được, nỗi nhớ trong giọng anh như tràn ra khỏi ống nghe:
“Tri Hạ, thêm chút nữa, anh thăng chức , anh sẽ làm báo cáo kết hôn để em.”
Sau này, anh cầm đơn xin kết hôn đã được phê duyệt và chìa khóa nhà mới đứng trước tôi, mắt anh có sáng, có nước mắt:
“Tri Hạ, đã làm em chịu thiệt rồi. Sau này là nhà của chúng ta.”
Hoàng hôn ngày đó rất đẹp, tôi ôm anh vừa khóc vừa cười, cảm thấy mình là người vợ lính hạnh phúc nhất trên đời.
Chúng tôi nhau sơn tường, nhau lắp ráp đồ nội thất, trồng đầy hoa cẩm tú cầu mà tôi thích ngoài ban công.
Anh nói: “ để ngôi nhà của chúng ta tràn ngập hơi thở cuộc sống của Tri Hạ.”
Nhưng bây , ngôi nhà này, không còn chỗ chứa tôi nữa rồi.
tôi đóng gói chiếc hộp cuối , trời đã tờ mờ sáng.
tôi gọi công ty chuyển nhà đến chuẩn rời đi, cha mẹ hai bên đều nghe tin và chạy đến.
Tôi không nói họ về chuyện của Kỷ Tư Hàn, nên họ vẫn không hiểu tại sao người vừa mới chuẩn kết hôn trước, lại đột nhiên muốn chia .
Cha mẹ tôi thở dài, không khuyên nhiều, chỉ nói “muốn về nhà thì về”.
Mẹ Kỷ lại nắm chặt tôi, mắt đỏ hoe:
“Tri Hạ, con Tư Hàn thêm một cơ hội nữa được không? Chuyện đám lần trước, nó chỉ là quá trọng tình nghĩa, ân tình trói buộc…”
Tôi không nói gì, ra hiệu nhân viên chuyển nhà tiếp tục.
Ngay mẹ Kỷ như sắp quỳ xuống cầu xin tôi, mở.
Kỷ Tư Hàn đã trở về.
Và sau lưng anh, còn có Tần Duyệt đang rụt rè.
07.
Cô ấy khoác chiếc áo khoác quân phục của Kỷ Tư Hàn, chiếc áo rộng thùng thình càng làm nổi bật vẻ yếu đuối không nơi nương tựa của cô.
Trong nhà lập tức im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mọi mắt đều đổ dồn về hai người họ.
Giọng mẹ Kỷ run rẩy, “Tư Hàn, con… con có đã làm chuyện gì có lỗi Tri Hạ không?”
Sắc bố Kỷ tái xanh: “Từ nhỏ tao đã dặn mày, lính tráng làm người làm việc chuyên tâm! Mày quên hết rồi à?!”
Kỷ Tư Hàn không trả lời, chỉ quét mắt nhìn phòng khách trống trải, mắt dừng lại trên người tôi: “Em định dọn đi?”
“Ừm,” Tôi trả lời bình tĩnh, “Về nhà bố mẹ tôi.”
Anh dường như thở phào nhẹ nhõm, “Được, đến trước đám lần sau, anh sẽ đến đón em.”
Anh nói một cách nhẹ nhàng, rồi nghiêng người kéo Tần Duyệt ra phía trước.
“ là Tần Duyệt, con của ân nhân cứu mạng anh, ông ấy đã ủy thác anh lúc lâm chung, nhất định chăm sóc tốt cô ấy.”
Thái độ của anh thản nhiên quang minh lỗi lạc, ngược lại khiến sự nghi ngờ vừa rồi của chúng tôi trở nên nhỏ nhen, bụng dạ hẹp hòi.
Tần Duyệt nở một nụ cười ngoan ngoãn nhưng nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt, mềm mỏng:
“Chào chú dì, anh Thẩm Chu chỉ tuân di nguyện của ba để chăm sóc con thôi, làm phiền mọi người rồi… Con thấy mọi người hình như chưa ăn gì, hay là để con nấu cơm nhé? Ba con hồi trước hay khen con nấu ăn ngon…”
Mẹ Kỷ nhìn tôi vẻ khó xử: “Tri Hạ, hay là… mọi người ngồi xuống nói chuyện rõ ràng một chút? Mọi chuyện có lẽ không như chúng ta nghĩ.”
Tôi đang định từ chối, Tần Duyệt đột nhiên xen vào, mắt lóe tia khiêu khích:
“Chị Tri Hạ ở lại đi, đông người sẽ vui hơn, chị nói đúng không?”
*Bốp—*
Tiếng tát giòn giã vang trong nhà.
Tôi kinh ngạc mở to mắt, nhìn mẹ tôi tát Tần Duyệt một .
“Mẹ!”
08.
Mẹ tôi mắt đỏ hoe, trừng mắt nhìn tôi, giọng nói run rẩy dữ dội:
“Con của mẹ, mẹ hiểu rõ! Nó đã anh bảy năm! anh từ thằng nhóc đến vai sao! Để anh không lo lắng chuyện hậu phương, nó đã đổi việc mấy lần, chịu bao nhiêu khổ cực chưa bao nói!”
“Kỷ Tư Hàn! Anh muốn báo ơn, mọi người hiểu! Nhưng không thể nào chà đạp con tôi như vậy!”
“Trong lễ mặc con bé, lại dẫn một cô không rõ ràng như thế này đường hoàng vào nhà, đuổi nó đi? Không có lý lẽ đó đâu!”
Lời nói của mẹ tôi như một con dzao sắc, mzổ xẻ tất những lớp ngụy trang ấm áp, chọc thủng sự kiên cường mà tôi cố gắng chống đỡ, khiến hốc mắt tôi cay xè.
Tần Duyệt ôm , nước mắt lập tức tuôn ra, nhưng chỉ trốn sau lưng Kỷ Tư Hàn khóc thút thít nhỏ nhẹ, càng tỏ ra đáng thương.
Kỷ Tư Hàn lập tức che chắn hoàn toàn cô ấy sau lưng, sắc tối sầm đáng sợ, mắt nhìn tôi sự trách móc:
“An Tri Hạ! Em lớn chừng này rồi, còn đi mách người lớn…”
Tôi không anh nói , xông anh một tát.
“Kỷ Tư Hàn! Anh đáng đzánh nhất!”
Đánh , tôi rút ra một tờ giấy gấp gọn trong túi xách, hung hăng ném vào ngực anh.
“Mở to mắt anh ra mà xem là gì!”
9.
Kỷ Tư Hàn nhặt tờ giấy vừa rơi xuống đất.
nhìn rõ nội dung, đồng tử anh như co lại, giọng nói khàn hẳn đi:
“Tri Hạ… em… em thai rồi?!”
Tôi nhìn thấy rõ trong mắt anh—
niềm vui bùng như lửa cháy,
nhìn thấy anh lao về phía tôi, miệng liên tục lặp lại:
“Anh sắp làm ba rồi! Tri Hạ, chúng ta có con rồi—”
Giây phút đó, tôi chỉ thấy buồn cười đến chua chát.
Anh quên mất Tần Duyệt vẫn đang đứng bên cạnh.
Quên luôn cảnh tôi lại trong lễ đường ấy.
Quên những ngày anh lạnh nhạt, xa cách, xem tôi không quan trọng.
Anh tưởng chỉ vì “có con”
là có thể xóa sạch đêm tôi ngã quỵ trên sàn lễ đường,
những cuộc gọi không ai bắt máy,
những giọt nước mắt tôi nuốt vào trong ngực đến bật máu?
Tôi đẩy mạnh anh ra, đôi mắt đỏ hoe:
“Kỷ Tư Hàn — anh vui mừng quá sớm rồi.”
“ qua, lúc anh ở bệnh viện nhờ tôi ‘đừng làm ảnh hưởng’ đến Tần Duyệt,
tôi đã đặt lịch phẫu thuật rồi.”
Không anh kịp phản ứng,
mẹ Kỷ đã sốt ruột nói chen vào, giọng như bật khóc:
“Không được!”
“Các con đã ở bên nhau bảy năm, bây còn có đứa nhỏ… sao có thể nói là ?!”
10.
Khuôn Kỷ Tư Hàn – vốn luôn trầm ổn – lúc này chợt thay đổi rõ rệt.
Giọng anh trầm xuống, mệnh lệnh:
“Tri Hạ, nghe lời. Đừng bướng nữa. là con của chúng ta.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh như băng:
“Tôi không bướng.
Ngay từ khoảnh khắc anh vứt tôi giữa lễ để chạy đến bên cô ta…
Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc rồi.”
Kỷ Tư Hàn còn định mở miệng giải thích, thì Tần Duyệt đột nhiên bật khóc.
Cô ta xúc động đến mức như nghẹn lời:
“Chị Tri Hạ… xin lỗi… là lỗi của em! Là em không kiểm soát được tình cảm…
Em không nên dựa dẫm vào anh Tư Hàn… Em có lỗi ba, có lỗi chị…”
Nói , cô ta òa khóc chạy ra ngoài.
Kỷ Tư Hàn khựng người.
mắt anh thoáng chao đảo, rồi nhanh chóng trở nên nghiêm trọng, lo lắng nhìn tôi:
“Tri Hạ, bây tinh thần của Duyệt Duyệt rất bất ổn.
Anh không thể để cô ấy gặp chuyện.
Em cứ về trước đi, chờ anh xử lý … chúng ta sẽ bàn chuyện đứa nhỏ.”
Anh nói rồi định bước ra .
Nhưng mẹ anh đã chộp lấy áo anh, kéo lại, giọng nghẹn ngào:
“Tư Hàn! Con hồ đồ rồi sao?!
Ai mới là người con sống đời?
Ai đang giọt máu của con trong bụng?!
Đến mức này rồi mà con vẫn chưa phân rõ nặng nhẹ sao?!”
Thế nhưng Kỷ Tư Hàn…
Dường như đã hai chữ “trách nhiệm” đóng đinh vào linh hồn.
Anh vẫn do dự, vẫn mềm lòng, vẫn tin rằng mọi chuyện có thể “xử lý sau”.
11.
Anh giật khỏi mẹ mình, lông mày nhíu chặt:
“Mẹ! Cô ấy là huyết mạch duy nhất còn lại của Thủ trưởng Tần!
Con không thể để cô ấy… lại vì con mà mất mạng thêm lần nữa!”
Căn phòng chợt rơi vào im lặng đến nghẹt thở.
Kỷ Tư Hàn khẽ liếc nhìn tôi —
trong mắt ấy, có day dứt, có áy náy, có hàng ngàn lời chưa nói thành lời…
Nhưng rồi anh vẫn quay đầu, đẩy đuổi cô ấy.
Có lẽ anh quên mất—
Tần Duyệt là một mạng sống.
Nhưng sinh linh trong bụng tôi… là máu mủ, là mạng người.
Ngoài sổ, sấm sét vang trời.
Một cơn mưa lớn đổ ập xuống, trắng xóa tầm nhìn.
Mẹ Kỷ nắm lấy tôi, khẽ nhắm mắt, giọng vừa mệt mỏi vừa tha thiết:
“Tri Hạ… mưa to quá… hay là… để mai hẵng đi?”
Tôi nhìn ra màn mưa như trút nước ngoài kia, lặng lẽ lắc đầu:
“Không cần đâu.”
Cứ để cơn mưa mùa đông này…
làm lễ tiễn đưa cuối giữa tôi và Kỷ Tư Hàn.
Đêm đó, tôi về nhà bố mẹ.
Còn Kỷ Tư Hàn —
lại quỳ dưới cơn mưa ấy, suốt một đêm, trước cổng nhà tôi.
Sáng sớm sau, mẹ đưa tôi đến bệnh viện.
Vừa mở , anh chầm chậm đứng dậy.
Toàn thân ướt sũng, gương tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng:
“Tri Hạ…”