Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
“Mỹ Quyên, mẹ anh giục lắm rồi, em tranh thủ đặt vé tàu về sớm đi.”
Chồng tôi dặn dò xong quay người đi làm, không hề ngoái lại nhìn.
Nếu anh ta chịu quay đầu một cái thôi, chắc chắn sẽ thấy vẻ khác thường tôi.
Lúc này, tôi nắm tay, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.
Đôi đỏ ngầu, nhìn chằm chằm bóng lưng anh ta đang khuất dần.
Hận không thể lập tức xé nát tên cặn bã vô tính đó để báo thù cho con mình.
“Oa…”
Tiếng khóc con vang từ chiếc nôi, kéo tôi trở về với hiện thực.
Tôi rón rén bước tới, cúi người sờ cơ thể nhỏ đang khóc nức nở kia.
Con còn ấm!
Nó vẫn còn sống!
Khoảnh khắc , tôi nhận ra — mình đã sống lại!
Tôi ôm con lòng, nước trào ra, không ngừng gọi tên thân mật con .
Con đói quá, rúc đầu tìm sữa bú.
Kiếp trước, tất đều là do tôi quá tin người.
Không ngờ mẹ chồng lại chê con tôi da ngăm, nói bế ra ngoài mất mặt, rồi lén đi phòng khám melatonin về cho con uống.
Khi tôi phát hiện con bỗng mê ngủ, không chịu bú, bà ta còn lớn tiếng mắng tôi không biết chăm con.
“Trẻ con phải ngủ nhiều mới mau lớn, đúng là hiểu biết gì !”
“Tôi nuôi đến bốn rồi, nghe tôi là không sai đâu!”
Năm , Tết đến trong cơn bão tuyết, nhà mẹ chồng lại nằm hẻo lánh.
Tôi định lái xe đưa con đi bệnh viện, chồng nghe mẹ, giấu luôn chìa khóa xe.
Bất lực, tôi chỉ biết cầu mong việc con mê ngủ thật sự chỉ là hiện tượng bình thường.
không ngờ, melatonin đã khiến con tôi bị ngộ độc gan thận, rồi chết yểu.
Sau khi con mất, mẹ chồng còn giả vờ đáng thương, đi đâu cũng nói mình chỉ “có lòng tốt”.
Bà ta đổ lỗi rằng tại tôi mang thai mà ăn nho, khiến sinh ra da ngăm.
Chồng tôi và anh chị dâu đều đứng về phía bà ta, khuyên tôi bỏ qua.
“Chỉ là một con thôi, mất mất, cùng lắm năm sau sinh khác.”
“Chúng tôi còn trông chờ mẹ trông con, làm việc nhà đấy. Mẹ mà vô tù, bọn tôi biết trông cậy ai?”
Thấy tôi nhất quyết không chịu nhẫn nhịn, bèn nảy lòng ác độc.
Bị xúi giục, chồng tôi lén bỏ thuốc an thần, khiến tôi phát điên giữa đám đông, rồi bị nhốt viện tâm thần suốt hai mươi năm trời.
May mà ông trời có , cho tôi cơ hội sống lại.
Kiếp này, tôi nhất định sẽ không để bọn toại nguyện.
2
Tôi lau khô nước , vừa cho con bú vừa mở ứng dụng đặt vé.
Dù sao, chồng tôi chỉ tôi đặt vé “về nhà”, anh ta đâu nói rõ là nhà ai.
Chiều hôm đó, khi về nhà, anh hỏi ngay: “Em đặt được vé ?”
Tôi vừa dỗ con vừa đáp qua loa: “Đặt rồi, sáng mai phải đi sớm, anh nhớ ra ngoài thêm ít quà biếu.”
Chồng tôi cau mày: “Mai ? Thế phải tôi phải xin nghỉ ? Mất mấy trăm đó.”
Tôi thản nói: “Anh không phải mẹ giục lắm sao? Kiếm tiền sao bằng về nhà thăm mẹ. Nếu anh tiếc tiền, tôi bế con về một mình cũng được.”
Thấy tôi nói , anh ta lại cười, ôm lấy tôi, khen tôi là dâu hiếu thảo.
Không như chị dâu, mỗi lần nói đến chuyện về quê ăn Tết là viện cớ con nhỏ sợ lạnh.
con chị ta đã một tuổi, khỏe mạnh con tôi nhiều.
Chị dâu vốn khôn lỏi, thường xúi tôi và chồng về trước, để nhà khỏi phải đi.
Như vừa tránh bị mẹ chồng chê cháu da ngăm, vừa kiếm được lần tiền thưởng làm thêm trong nhà máy.
Tiếc là năm nay, toan tính chị ta sẽ đổ bể.
Ăn cơm xong, chồng tôi lao ngay ra siêu thị, đủ thứ quà: thuốc bổ, sữa cho người già, thuốc lá, rượu…
Anh ta chỉ biết hiếu thuận với mẹ mình, chứ với mẹ tôi từng rộng tay như .
Tôi giả vờ không biết, chỉ im lặng kiểm tra lại hành lý — quần áo, bỉm sữa, tất cho con đều chuẩn bị kỹ càng, để con không chịu chút khổ nào trên đường.
Rạng sáng hôm sau, gia đình tôi khởi hành đến ga tàu.
Khi lấy vé xong, chồng tôi đột nổi giận:
“Lý Mỹ Quyên! Tôi cô đặt vé về nhà tôi, sao cô lại đặt vé về nhà cô?”
Tôi tròn , giả vờ ngơ ngác:
“Anh chỉ nói mẹ giục về nhà, chứ có nói rõ là nhà ai đâu. nữa, năm ngoái về anh rồi, năm nay đến lượt tôi về nhà mình chứ?”
Chồng tôi bóp vé, gân xanh nổi , trợn gầm:
“Cô bị ngu ? Vừa sinh xong, đương phải bế con về cho mẹ tôi xem mặt cháu! Cô về nhà cô là ý gì?”
Anh ta mắng tôi là đồ đầu óc có vấn đề, tôi mau đi trả vé, đặt lại vé về nội.
Tôi nhún vai, bất lực đáp:
“Tàu sắp chạy rồi, không thể trả vé được nữa. Nếu anh không muốn về tôi, anh tự vé khác đi. Tôi và con vẫn về nhà mình.”
Tôi ôm con xoay người định rời đi.
chồng tôi chắn trước mặt, không cho đi:
“Không được! Anh chị tôi không về, giờ vợ chồng mình cũng không về, mẹ tôi biết giấu mặt đâu?”
Phải rồi, cái gọi là “thể diện” cha mẹ anh ta, luôn quan trọng mạng sống mẹ con tôi.
Tôi nghiến răng, dằn cơn giận trong lòng, rồi bước đến quầy hỗ trợ nhà ga để cầu cứu viên.
3
Người xung quanh thấy tôi và con bị chồng kéo giật, lập tức chạy đến can, tách chúng tôi ra.
Chồng tôi giận điên, gào giữa sảnh nhà ga:
“Mấy người làm gì thế hả! Tôi là chồng cô ta, đây là chuyện nhà tôi!
Lý Mỹ Quyên, mau đi trả vé! Đừng có giở trò!
Cô đã gả nhà Từ, có tôi đồng ý ai cho phép cô về nhà mẹ đẻ hả!”
Những lời gia trưởng trơ trẽn khiến hành khách xung quanh đều khó chịu.
Có người bước phản bác:
“Này anh bạn, cô gả nhà anh chứ có phải bán thân cho nhà anh đâu, sao lại không được về nhà ăn Tết?”
“Đúng rồi đấy! Anh có cha mẹ phải hiếu kính, lẽ cô không có sao?”
“Anh nói chuyện cho tử tế đi, không thấy bị anh làm cho sợ khóc ? Làm cha mà có chút tự trọng nào!”
Chồng tôi bị nói cho cứng họng, không đáp được câu nào.
Tôi cơ hội, dỗ dành con đang nức nở, rồi đáng thương cầu xin viên nhà ga giúp đỡ:
“Chồng tôi cứ bắt tôi trả vé để vé về chồng, tôi đã vé về nhà mẹ rồi, tàu còn hai mươi phút nữa là chạy.”
Chồng tôi cuống :
“Không được! Năm nay cô và con phải về tôi ăn Tết, không thể để mẹ tôi ở nhà một mình! Mẹ tôi năm nay yếu lắm, chỉ mong được nhìn cháu vài lần thôi!”
Xạo sự!
mẹ anh ta khỏe như trâu, ngày nào cũng ra đồng cây, cuốc đất.
nữa, anh ta đâu phải con một — còn có anh trai và chị dâu kia mà!
Sao tôi và con phải làm công cụ hiếu thuận cho ?
Tôi giả vờ ngạc , nhìn anh ta đầy hoài nghi:
“Anh , mẹ anh vừa mới cây, làm ruộng đó thôi, sao tự lại yếu? Theo thứ tự năm nay đến lượt tôi về nhà mẹ. mẹ anh phải vẫn còn anh chị và cháu cạnh sao?”
Anh ta ấp úng:
“Anh chị tôi… chắc về… nên chúng ta phải về!”
Đám người xung quanh cười khẩy, lại nói thêm:
“Tưởng anh là con một, hóa ra còn có anh chị! mẹ anh đâu có cô đơn, vợ anh về nhà mình có gì sai?”
Chồng tôi tức tối quát:
“Tôi nói rồi, vé! Các người không hiểu tiếng người ? Các anh ở đây kiểm tra giúp xem còn vé về quê tôi không!”
viên nhập địa chỉ, kết quả chỉ còn đúng một vé.
Tôi bèn thản :
“ phiền giúp anh đổi vé đi, để anh về nhà anh.”
lúc anh ta cúi đầu làm thủ tục, tôi lặng lẽ khoác balo, ôm con, đi thẳng qua cổng ưu tiên, chuyến tàu về nhà mẹ.