Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Tôi mong chờ suốt cả học kỳ, nhưng học bổng mãi vẫn chưa được chuyển vào tài khoản.

đến hỏi cố vấn xem bao trường phát tiền, nói:

“Tuần trước chuyển rồi mà! Mẹ em – bà Tô Mai – có hệ với phòng tài vụ, nộp giấy ủy quyền của em, nói là em quản lý tài chính, phục vụ cho kế hoạch tương .”

Sắc mặt tôi lập tức tái đi.

Tôi nhớ rõ học kỳ trước mẹ ép tôi giao nộp tiền thưởng từ thi, đó còn nói:

“Khóc cái gì? Học kỳ sau học bổng của con mẹ để con tự giữ.”

Cơn tức nghẹn ứ trong lồng ngực.

Tôi điện cho mẹ:

“Mẹ, chẳng mẹ từng nói học bổng này để con tự giữ sao?”

Mẹ lập tức chối:

“Mẹ nói bao ? Con nhớ nhầm rồi! Đưa tiền cho con, kiểu gì con cũng tiêu bậy tiêu bạ!”

Sự ấm ức lần trước lại trào lên, tôi cố nén nước mắt, khẽ nói:

“Con thật sự rất cần số tiền đó, trong tay chỉ còn năm mươi tệ thôi. Con xin mẹ, trả lại cho con được không?”

mẹ trở nên sắc nhọn:

“Con ai đấy? Mẹ chuyển cho con năm trăm tệ cơ mà! Còn nhỏ mà ham tiền, chẳng cảm ơn ai, sau này là đi sai đường mất thôi!”

Tôi nghẹn :

“Năm trăm đó là tháng trước mẹ mà! Con rất tiết kiệm rồi, chẳng đủ đâu. Ở căng-tin con còn không dám món có thịt. Mẹ, con xin mẹ trả lại học bổng cho con! Đó là tiền con cần để đi thi đấu quốc tế, quan đến cả tương của con, còn ảnh hưởng đến cả đội nữa!”

Sự lạnh lùng của mẹ như lưỡi dao, đâm sâu vào tim tôi.

“Thi thố gì chứ? Toàn làm mấy việc vô bổ! Thời gian đó thà đi làm thêm còn hơn!”

“Con à, thi quốc tế gì mà quốc tế, đừng mơ mộng nữa. Chắc là bị ta rồi, hoặc là con định lấy tiền đi du lịch không?”

“Con chỉ cần nghe lời mẹ, sau tốt nghiệp về thi chức, có việc ổn định, thế là đúng đắn nhất rồi, đừng nghĩ đến mấy chuyện viển vông đó nữa!”

Nói xong, bà cúp máy thẳng tay.

Tôi định lại cầu xin, trên WeChat nhận được video mẹ đến.

blogger đang dạy “ viên tiêu 1000 tệ mỗi tháng, làm sao chỉ xài 300 mà tiết kiệm được 700.”

2

Mẹ nhắn tin cho tôi:

“Con nhà ta ngoan bao! Từ tháng sau mẹ chỉ cho con 300 tệ tiền hoạt thôi nhé. Con cũng nên học cách tiết kiệm, phần còn lại mẹ con tiết kiệm hộ, đừng hoang phí nữa.”

Hoang phí?

Tôi xứng sao?

Suốt bốn năm đại học, tôi chỉ ăn những món rẻ nhất ở căng-tin, gần như chẳng bao mua quần áo .

Đồ hằng ngày đa phần là do bạn cùng phòng thương hại, giả vờ bảo là “đồ thừa” rồi cho tôi.

Tôi họ đang cố giữ diện cho tôi.

Chiếc điện thoại tôi bây là do Lâm Phi Phi ép tôi nhận.

Chỉ vì tối hôm ấy điện thoại của tôi rơi từ giường tầng xuống, ấy ôm lấy ngủ suốt đêm, tưởng là túi sưởi tay.

Sáng hôm sau phát hiện nó bị nóng, hỏng, nên tặng tôi chiếc “máy cũ” của ấy, còn rằng chỉ đáng giá 200 tệ.

Chiếc máy tính tôi đang cũng là “máy không thuận” mà Lâm Phi Phi “vứt” lại cho tôi.

Các bạn cùng phòng thường “vô tình” múc dư cơm canh, rồi lãng phí nên chia cho tôi.

Mỹ phẩm của họ có nhiều quà tặng kèm, không hết hết hạn”, liền nhờ tôi “xài ”.

thấy tôi lướt web tìm việc làm thêm, họ tôi bị , còn chủ động giới thiệu những việc đáng tin cậy.

Gia sư, phục vụ quán ăn, trợ lý thư viện…

Thời gian rảnh của tôi gần như không còn, chỉ để kiếm thêm chút tiền hoạt và bù học phí.

Tôi sống nhờ sự đỡ của bạn bè, còn bản thân không dám ngừng làm việc dù chỉ ngày.

Hễ có thi nào có thưởng là tôi đều tham gia.

Tôi bỏ hết mọi thú vui, thức khuya ôn tập chỉ để có thở phào nhẹ nhõm nhận được học bổng.

Đầu học kỳ, cố vấn bảo chúng tôi lập đội tham dự thi lập trình.

Kết quả, nhóm tôi như “hắc mã” tiến thẳng vào vòng chung kết khu vực châu Á – Thái Bình Dương của ACM, thi danh giá nhất trong lĩnh vực máy tính.

Chỉ cần đạt giải, tôi có được suất học thẳng cao học.

Đồng thời còn có xin vào các trường danh tiếng, thậm chí nếu làm việc, cũng có tấm vé vàng vào những ty hàng đầu.

Tôi dốc hết sức nghiên cứu, mấy tháng liền gầy rộc đi, có lúc còn ngất ngay trong lớp học.

Thế nhưng, vòng chung kết lại tổ chức ở Singapore – lệ phí đăng ký, chi phí đi lại, ăn ở cộng lại ít nhất cũng từ 8000 đến 10000 tệ.

Mà với tôi, sắp bị cắt từ 500 xuống còn 300 tệ hoạt mỗi tháng – con số ấy chẳng khác nào… giấc mơ xa vời.

3

phụ trách chính phần mã trong đội, nếu tôi không tham gia, nghĩa là cả đội bỏ .

Tương của tôi coi như tan nát, mà sức suốt mấy tháng trời của các bạn cũng đổ sông đổ biển.

Tôi lại thử lạc với mẹ, nhưng điện thoại tục bận, nhắn tin cũng chẳng ai trả lời.

Không còn cách nào khác, tôi đành cho ba.

“Ba ơi, số học bổng này thật sự rất quan trọng. Không chỉ với con, mà còn với cả đội. Ba nói mẹ đi, bảo mẹ trả lại tiền cho con được không?”

Ba tỏ khó xử:

“Con cũng tính mẹ con rồi, ba đâu có nói nổi. Với lại, mẹ làm thế cũng là vì tốt cho con thôi. con có nhiều tiền trong tay tiêu xài phung phí, sau này lúc cần tiền lớn lại xin mẹ.”

Tôi khóc nức nở:

“Nhưng con cần ngay bây ! Nó quan đến tương của con đó!”

“Được rồi, được rồi, tương gì mà bỏ mười ngàn có được hả? Con chắc chắn là bị rồi. May mà mẹ giữ tiền giùm, chứ không con mất trắng cả vốn.”

Ba không để tôi nói thêm lời nào, thẳng tay tắt máy.

Cả ngày hôm đó, tôi chỉ lặp đi lặp lại việc cho mẹ.

Đến chiều tối, tôi tin nhắn:

“Mẹ ơi, có trước tiền hoạt tháng sau được không? Con tới tháng rồi, không còn tiền mua băng vệ .”

Cuối cùng, mẹ cũng trả lời:

“Thật không đấy? Đừng nói dối để lấy tiền của mẹ nhé. Chụp hình cho mẹ xem.”

Trong đầu tôi nổ vang tiếng ù ù.

Chụp… gì cơ?

Ngay sau đó, mẹ video đến.

Tiếng đánh mạt chược lẫn với mẹ khiến tôi nghe không rõ.

“Hình có làm giả, mày quay video trực tiếp cho mẹ xem đi.”

Tôi như bị đứng hình, run run:

“Xem… xem cái gì ạ?”

Mẹ mất kiên nhẫn khẽ bực:

“Đưa điện thoại xa, quay xuống, để mẹ xem quần mày có bị dính máu không.”

Bên kia, có giục mẹ đánh bài.

Mẹ lại nói với càng gay gắt hơn:

“Mau lên, mẹ đang bận. Có muốn tiền hay không đây? Không mẹ cúp máy.”

Tôi cứng , run rẩy làm theo, chỉ nghe mẹ nói:

“Đấy, có thấy giọt máu nào đâu.”

Tôi nghẹn :

“Vừa… vừa đến thôi, ít lắm.”

“Thế cởi cho mẹ xem.”

câu nói nhẹ tênh – lại như quả bom nổ tung, nghiền nát tất cả trong tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương