Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Mấy ngày tiếp theo, chuyện của họ Hoắc gây chấn động cả quân khu và giới thương nghiệp.

Sau khi tức Hoắc bị cách chức, khai trừ quân tịch truyền , tất cả mọi người đều vỗ khen hay.

Hoắc Khanh Diễn thì chính thức tiếp quản sản nghiệp họ Hoắc, dựa các mối quan hệ và thực lực đó của anh ở Cảng Thành, rất nhanh đã ổn định cục diện họ Hoắc, thậm chí mở rộng thêm nghiệp vụ mới.

Tôi trở lại quân khu việc.

Vì chuyện vạch trần Hoắc đó, Tư lệnh càng thêm tưởng tôi, giao cho tôi một nhiệm vụ quan trọng.

Đồng nghiệp nhìn tôi với con mắt khác xưa, không ai dám chỉ trỏ bàn tán tôi vì chuyện của Hoắc nữa.

Hôm nay, tôi tan , vừa đi tới cửa đã nhìn thấy Hoắc Khanh Diễn đứng trong sân đợi tôi.

Anh mặc một bộ âu phục màu đen, dáng người cao ngất, tà dương rải người anh, trông dịu dàng lạ thường.

rồi à?”

Anh bước tới, nhận túi xách trong tôi, thuận khoác một chiếc áo khoác người tôi.

“Bên ngoài lạnh, đừng để bị .”

Tôi mỉm cười, khoác anh.

anh lại rồi? Hôm nay không bận ?”

“Bận mấy đợi em chứ.”

Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều.

“Anh bảo bếp mấy món em ăn rồi, mau thôi.”

Bước phòng khách, tôi thấy trên bàn ăn bày đầy những món tôi , một chai vang đỏ.

Tôi ngạc nhiên nhìn Hoắc Khanh Diễn.

“Hôm nay là ngày gì thế? lại long trọng vậy?”

“Không ngày gì đặc biệt cả, chỉ là muốn cho em một bất ngờ thôi.”

Anh kéo tôi ngồi , rót cho tôi một ly vang.

“Nếm thử cái này xem, là anh mang từ Pháp đấy, mùi vị lắm.”

Tôi bưng ly , nhấp nhẹ một ngụm, hương thơm nồng nàn của vang lan tỏa trong miệng, khiến người ta dư vị vô cùng.

“Rất ngon, ơn anh.”

“Em .”

Anh nhìn tôi, mắt nghiêm túc.

“A Nguyên, em… rõ ràng thể hủy bỏ hôn ước, tại lại chọn gả cho anh?”

Tôi đặt ly , nắm anh.

“Anh … trùng sinh không?”

Hoắc Khanh Diễn sững sờ, nhưng nhìn tôi mắt vẫn kiên định.

“Chỉ cần là em nói, anh đều .”

“Kiếp , là anh đã cứu em khỏi khu vực không người, chôn cất cho em. Kiếp này, lại là anh giúp em thoát khỏi Hoắc , cho em một mái .”

Hoắc Khanh Diễn ngẩn người một chút, nụ cười mang ý nghĩa không rõ.

“Vậy em biết tại anh lại xuất hiện ở khu vực không người không?”

Tôi nhíu mày, cái này thì tôi chưa từng nghĩ tới.

Hoắc Khanh Diễn mặt nhìn tôi chằm chằm, đưa vuốt ve vết sẹo trên trán tôi.

“A Nguyên, em thật sự… không nhớ nữa ?”

Tôi rùng mình một cái, vết sẹo này là do hồi nhỏ tôi nghịch ngợm ngã hồ va .

Lúc đó tôi suýt chút nữa chết ở đó, trong lúc nguy cấp là một cậu bé trạc tuổi tôi nhảy cứu tôi .

Nhưng sau khi cứu tôi xong cậu bé đó không biết vì lại bỏ chạy, chỉ nói là cậu ấy họ Hoắc.

Tôi vẫn luôn cho rằng người đó là Hoắc , cho nên mới yêu hắn bao nhiêu năm như vậy.

Hồi lâu sau, tôi mới ấp úng mở miệng.

“Là… là anh?”

Hoắc Khanh Diễn gật đầu.

“Ừ, sau lần đó anh tìm em rất lâu, nhưng khi nghe tức em lần nữa thì lại là đính hôn với Hoắc .”

“Anh biết em nó, cho nên vẫn luôn không phiền, chỉ âm thầm quan tâm em.”

“Nhưng anh không ngờ súc sinh đó lại đối xử với em như vậy!”

Anh thở dài, ôm tôi lòng.

“Xin lỗi, kiếp không bảo vệ tốt cho em, để em chịu nhiều khổ cực như vậy. Lần này anh sẽ không để em chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.”

Tôi dựa lòng anh, nhận vòng ấm áp của anh, khóe mắt không kìm rơi một giọt lệ nóng.

Ăn cơm xong, Hoắc Khanh Diễn đưa tôi thư phòng.

Anh mở một cái két sắt, từ bên trong một tập tài liệu, đưa cho tôi.

“A Nguyên, đây là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn Hoắc thị, anh đã ký tên rồi, em ký tên đi. Sau này, tập đoàn Hoắc thị là của hai chúng ta.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh.

“Như vậy ? Những thứ này là do anh vất vả lắm mới giành lại , em không thể nhận.”

“Em là vợ anh, đồ của anh chính là đồ của em.”

Anh nhìn tôi, mắt kiên định.

Tôi nhìn mắt chân thành của anh, trong lòng động không thôi.

Ký tên xong, Hoắc Khanh Diễn cất kỹ tài liệu, sau đó từ trong ngăn kéo một hộp trang sức, mở đưa cho tôi.

Bên trong là một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là một viên kim cương rực rỡ, lấp lánh dưới đèn.

“Cái này là anh đặc biệt đặt cho em, không?”

Anh cầm sợi dây chuyền , dịu dàng đeo cho tôi.

Tôi nhìn mình trong gương, sợi dây chuyền đeo trên cổ, trông cực kỳ xinh đẹp.

lắm, ơn anh.”

“Giữa anh và em không cần nói ơn.”

Anh từ phía sau ôm tôi, cằm tựa vai tôi.

“A Nguyên, chúng ta kết hôn đi. Không vội vàng như lần , mà là tổ chức một đám cưới thực sự thuộc chúng ta, để tất cả mọi người đều biết, em là vợ của Hoắc Khanh Diễn anh.”

Tôi xoay người lại, nhìn anh, hốc mắt ươn ướt.

, em đồng ý.”

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.