Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Xin lỗi.”
“ năm đó là chúng tôi sai. Sau tôi nhắc Tô Nguyệt chú ý chừng mực.”
Tôi có chút ngạc . Trước kia, việc anh quyết chưa bao giờ giải thích.
Giờ lại nhỏ mà xin lỗi.
Tôi không mấy để tâm, lắc :
“Không cần đâu, các người là vợ chồng. Tôi vừa rồi chỉ nói , không có ý truy cứu.”
Trong mắt người thoáng hiện cảm xúc phức tạp.
Tôi không hiểu, cũng lười đào sâu.
May mà Tô Nguyệt đã quay lại, trông đã điều chỉnh xong cảm xúc.
“Trước đây chúng ta nói cùng nhau ăn một bữa lẩu, cuối cùng lại không thực hiện được.
Hôm nay nhất định phải ăn cho đã.”
Người lại hơi nhíu mày.
“Dung Âm trước đây chiều theo chúng ta nên mới ăn lẩu, dạ dày không chịu được đồ cay, quên rồi ?”
“Không , bây giờ dạ dày tôi rất khỏe.”
Nhiều năm điều dưỡng, thân thể và tinh thần tôi đã hồi phục ở trạng thái tốt nhất.
Điện thoại bất ngờ reo .
Trên màn hình hai chữ “Chồng yêu” đặc biệt nổi bật.
Tôi bắt máy.
Giọng nói trong trẻo, mang chút mệt mỏi nhưng đầy sức sống vang ở dây kia:
“Vợ ơi, chăm thằng nhóc mệt hơn bắt tội phạm. Chờ em về chắc chắn chê anh gầy rồi.”
Tiếng một cậu bé vang trong nền: “Không phải đâu! Mẹ ơi, hôm nay bố ở phòng tuyên truyền xin số điện thoại nữa kìa, nói vui lắm…”
“Thằng nhóc chết tiệt, dám bán đứng bố à? Đó là phóng viên phỏng vấn!”
Nghe những tiếng cãi nhau quen thuộc ở dây kia, tôi bất giác mỉm cười.
Ngẩng nhìn màn hình lớn trong trung tâm thương mại, đang phát phóng phỏng vấn anh trong bộ cảnh phục oai phong.
cạnh anh là cậu nhóc mắt tròn xoe lém lỉnh, đáng yêu tranh Tết.
Tán gẫu thêm vài câu, tôi gác máy, rồi chụp lại bức ảnh màn hình vừa xem.
Sau khi gửi thành công, mới phát hiện hai người cạnh đang sững sờ, biểu cảm khác lạ.
“Dung Âm, cậu kết hôn rồi à?”
Tô Nguyệt là người tiếng trước, vẻ mặt không thể tin nổi.
Tôi cất điện thoại, gật .
“Anh là người trong đội cảnh sát à? hai người sống khó khăn, tôi và có thể giúp.”
chưa kịp từ chối, giọng trầm thấp của người đã cắt ngang:
“ rồi, Tô Nguyệt, hôm nay em nói hơi quá đáng rồi đấy.”
“Dung Âm, em kết hôn rồi, lại sống một mình ở khu nhà cũ sắp giải tỏa? Tôi vừa nhìn, ngay cả một đôi dép ở cửa cũng không có.”
“Tôi không anh ta là ai, nhưng là chồng em, tôi nghĩ anh ta chưa tư cách.”
Tôi có chút khó hiểu.
Căn nhà đó là nơi tôi dùng để tưởng niệm mẹ. Mỗi năm vào thời gian , tôi đều về đó nấu một bữa cơm.
Nhiều năm trước vốn sắp phá bỏ, chính chồng tôi đã dùng công trạng ba đời nhà anh để đổi lấy việc giữ lại.
Ở lối vào không có giày của anh , nhưng cả ngôi nhà đều là quà anh tặng tôi.
Có tư cách hay không, không phải quyết định được.
“Anh kích động vậy làm gì? lẽ không vui khi thấy Dung Âm kết hôn à? đâu có con rồi đấy.”
Tô Nguyệt cố gắng cười gượng.
Nhưng người mặt không đổi sắc, lời nói lại hề nể nang.
“Tô Nguyệt, không muốn ăn, có thể về trước.”
Mặt Tô Nguyệt khó coi, nhưng không nói thêm gì nữa.
Bữa cơm , có lẽ họ ăn không mấy ngon miệng.
Nhưng tôi lại ăn rất ngon.
Cho đến khi kết thúc, lấy ra một chiếc lương đặt trước mặt tôi.
“Trong có chút tiền lương, em cứ cầm lấy dùng. Không cần trả, không anh chuyển định kỳ.”
Tôi nhìn chiếc , nghi hoặc hỏi:
“ tự lại cho tôi tiền?”
“ năm xưa, lẽ ra anh nên bù đắp cho em từ lâu rồi.”
Tôi ngẩn người, có chút ngạc lương tâm anh ta lại thức tỉnh sau nhiều năm.
nực cười.
Năm xưa ly hôn, anh ta đối xử với tôi bố thí cho ăn mày, tôi làm gì được anh ta.
Giờ mỗi người đã có gia đình, lại đột cho tôi tiền.
Là tôi khó mà từ chối ?
Tôi thản nghịch chiếc mỏng trong tay, rồi đột ngột đổi chủ đề:
“ anh thấy áy náy, thì dẫn cả anh và mẹ anh đến mộ mẹ tôi, quỳ một trăm cái.”
“Có khi tôi nghĩ anh vẫn chút lương tâm.”
nhíu chặt mày, không nói gì.
Tôi cũng mong anh ta đồng ý.
Tôi tiện tay ném bàn, xách túi chuẩn rời đi.
Nhưng cổ tay đột anh ta giữ lại.
“Cầm lấy tiền đi. Coi chính em.”
Tôi chậm rãi nhưng dứt khoát rút tay ra.
“ , anh đang vượt giới hạn rồi đấy.”
Đôi mắt anh đỏ ngầu.
“Vậy để anh đưa em về.”