Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

34

Hả?

Tôi ú ớ bắt máy.

Giọng … hơi lạnh:

“Chị đâu vậy?”

“Tôi .”

“Một ?”

có. ba mẹ tôi, con chó của .”

“…Hết ?”

“Hết .”

“Em tưởng… chị tới thầy chủ nhiệm.” – ấy cuối cùng chịu .

À há!

Tôi hiểu , ngoài cái đứa bạn thân nhiều chuyện… thì ai vào đây !

ấy ghen một ông thầy bằng tuổi ba tôi á???

Tôi hơi choáng, đột nhiên nở một nụ cười gian tà:

“Ủa? Vậy lúc đó em nghĩ ?”

“Tưởng chị tới Tết.”

kiểu ?”

im re.

Tôi bảo:

“Thôi nha, tôi đi ngủ đây.”

“Chị ơi… em tới chị Tết.”

ấy đột nhiên bằng giọng rất kiên định.

kiểu ?” – tôi hỏi.

tư cách bạn trai của chị.”

Mùa đông đó, trai của tôi… đột nhiên trưởng thành.

35

Con , một khi hạnh phúc quá mức, thì dễ bất an.

Tối hôm ấy, tôi nằm trên giường tự biên tự diễn cả một bộ phim truyền hình tương lai đầy mật ngọt.

vừa mơ vừa nghi hoặc:

Liệu có phải sẽ vì một chút trật nhịp, một chút hiểu lầm… chúng tôi sẽ rời xa nhau?

Tôi sợ có ngày ấy sẽ yêu một cô gái trẻ trung hơn.

Sợ sau, sẽ nhận được thiệp cưới gửi từ .

Sợ lúc đó xếp ngồi bàn yêu cũ, ngồi bên mấy cô gái trẻ, chả có lấy một câu chung.

Cái cảm giác lên xuống thất thường đó… giống như có bảy tám phiên bản dùng ngực tôi… đập đá.

có đá, có tim tôi bầm dập.

Tối đó tôi trằn trọc ngủ được, liền nhắn tin cho ấy.

ngờ, ấy thức.

Chúng tôi gọi video.

Tôi bất ngờ – tuyết đã ngừng rơi, đứng ga bỏ hoang nào.

“Sao em đó?” – tôi hỏi.

ấy trả lời bằng giọng rất sến, … rất tự tin:

“Vì đây là nơi chúng ta bắt đầu. Em quay nhìn chút.”

Tôi nhướng mày:

“Nghe cứ như chuẩn thắp nhang vái lạy vậy đó?”

cười:

“Thật ra… có một chuyện, em vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để chị.”

“Chuyện ? Mau nghe coi!”

ấy nhìn tôi qua màn hình, nở một nụ cười dịu dàng:

“Chị nhớ ? trước, ga đó, tụi kịp trao đổi thông tin liên lạc.”

“Sau đó, em đã cố tìm chị, biết tên. Em quay ga đó, camera giám sát thì đã ghi đè từ lâu.”

“Về sau, mỗi cuối tuần em tới đó, hy vọng có thể tình cờ chị.”

từng kể bạn bè về gương mặt chị, mong một ngày nào đó có quen chị.”

tiếc là… chẳng ai biết.”

“Em từng nghĩ… chắc cơ hội chị .”

em chưa bao giờ từ bỏ.”

“Vì mỗi lần nghĩ đến chị, em có thêm dũng khí để tiếp tục sống tiếp.”

“Kể cả cái việc… chị, em làm đến cùng.”

Tôi sững .

ấy :

“Em luôn chị – trước đây, bây giờ, và cả sau này .”

Tối hôm đó… chính ấy đã đập tan toàn bộ nỗi nghi ngờ trong lòng tôi.

36

Tôi cảm thấy… rất có lỗi ấy.

Vì ngay khoảnh khắc đó, trong đầu tôi… xuất hiện hình ảnh Lý Vân Long (một đại đội trưởng lừng danh trong phim chiến tranh).

Ông ấy đứng tay về phía , ra lệnh cho tôi:

“Mẹ kiếp, tìm cách đè nó ra xơi đi một cú!”

Hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương