Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

9

Trong tiệc từ thiện này, Lệ Đình Thâm thế mà đã lấy danh nghĩa của tôi để đấu giá những vật phẩm trị giá hàng trăm triệu tệ để dùng cho mục đích từ thiện.

Sau khi tiệc kết thúc, mọi người lũ lượt vây quanh tôi để lấy lòng.

“Lệ phu nhân, tuần tới chúng tôi có một tiệc trà, không biết có thể mời bà vinh dự tham gia không?”

“Lệ phu nhân, chồng tôi đang đấu thầu dự án của Lệ thị, mong bà nói giúp vài câu trước mặt Lệ tổng nhé!”

Tôi từng trải những tình huống như thế này, lại lo sẽ làm mất mặt Lệ Đình Thâm đã uống vài ly.

Cuối cùng vẫn là Lệ Đình Thâm giải vây cho tôi:

“Xin lỗi mọi người, vợ tôi không thạo uống rượu, để tôi uống thay cô ấy.”

Cuối cùng hai chúng tôi đều say mèm, dìu nhau lên chiếc Lincoln kéo dài.

Tôi vô tình ra ngoài cửa sổ, đúng lúc bắt gặp ánh đầy châm chọc của Tạ Tư Nguyên. Khóe môi anh ta hơi nhếch lên, vẻ mặt đầy vẻ mỉa mai, như thể tôi nực cười lắm vậy.

Tôi đóng cửa sổ lại, nghiêm túc nói lời ơn với Lệ Đình Thâm.

Giọng Lệ Đình Thâm trầm thấp, mang theo chút hơi men sau khi say:

“Trần Niệm, chúng ta là vợ chồng, cô không khách sáo với tôi.”

“Chúng ta chẳng chỉ là vợ chồng hờ trước mặt người ngoài thôi, ông giúp tôi đã là tình nghĩa lắm rồi.” Tôi cúi đầu.

Lệ Đình Thâm chậm rãi nhấc tay lên, những ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng mơn trớn, lẩm bẩm:

“Trần Niệm, tôi không muốn chỉ làm vợ chồng hờ với cô thì sao?”

Lệ Đình Thâm sở hữu một vẻ ngoài đủ sức mê hoặc lòng người, lúc này ánh anh sâu thẳm và ướt át, thể chậm rãi áp sát về tôi.

Hơi thở mang theo mùi rượu phả vào cằm tôi.

Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.

Sự khao khát trong ánh không hề che giấu.

Người ta nói “tửu hậu loạn tính” (say rượu dễ làm liều), đúng là có lý thật.

Một Lệ Đình Thâm vốn luôn thanh cao cấm dục, lúc này lại chằm chằm vào môi tôi.

Tôi quay đầu sang một bên, tránh né sự đụng chạm của anh.

“Lệ tiên sinh, ông uống nhiều rồi.”

Lệ Đình Thâm khựng lại, anh mân vê những ngón tay đang trống rỗng rồi ngồi trở lại chỗ cũ.

Anh day day sống mũi cao thẳng:

“Xin lỗi. Đúng là tôi uống nhiều thật.”

Sau đó, trong xe không ai nói lời nào nữa.

Một bầu không khí ngượng ngùng xen lẫn chút ám muội chậm rãi lan tỏa, tôi căng thẳng đến mức không dám cử động.

may Lệ Vân Túc vẫn luôn ở nhà đợi tôi.

xuống xe, bé đã cầm cuốn truyện tranh chạy về tôi.

Tôi mượn cớ dắt tay nó quay về tầng hai.

tối, sau khi dỗ Lệ Vân Túc , tôi mở điện thoại lên xem thông tin tuyển dụng.

Tạ Tư Nguyên có một điểm nói đúng.

Bằng cấp của tôi không hề thấp, thực ra tôi bước vào thị trường lao động chứ không chỉ là làm một bảo mẫu.

Trải cuộc hôn nhân trước, tôi hiểu ra phụ nữ vẫn có sự nghiệp lận lưng.

không, đến khi đàn ông không còn bạn nữa, bạn chỉ có nước bị ruồng bỏ.

Sự bẽ bàng như thế, tôi không bao giờ muốn trải một lần nào nữa.

Hiện tại Lệ Vân Túc tôi, tôi còn có thể ở lại nhà họ Lệ, lỡ một ngày nào đó bé không tôi nữa thì sao?

Dù tình trạng thể và tâm lý hiện tại của tôi vẫn thể ngay lập thích nghi với công việc văn .

tìm hiểu nhiều một chút thì vẫn tốt hơn.

Tránh để sau này bị rơi vào thế bị động.

Đúng lúc tôi đang xem thì Lệ Đình Thâm đột gửi cho tôi một tin nhắn:

【Trần Niệm, mang một tách cà phê lên đây.】

Tôi sững người, cứ ngỡ nhầm.

Bởi vì những việc như thế này vốn dĩ đều có dì giúp việc làm.

Hơn nữa, ngay từ đầu Lệ Đình Thâm đã cảnh cáo tôi không được phép lên tầng ba.

lời thắc mắc cuối cùng vẫn không nói ra khỏi miệng.

Tôi xuống lầu, xay hạt cà phê pha cho Lệ Đình Thâm một tách.

đứng ở đầu cầu thang tầng ba, tôi lại có chút đắn đo.

Đây không phải là một kiểu thử thách đấy chứ?

tôi thực sự lên tầng ba, có phải anh ấy sẽ sa thải tôi luôn không?

Hay là vì chuyện trong xe tối nay tôi đã từ chối anh ấy anh ấy thù hằn tôi rồi?

Đắn đo mãi, tôi vẫn không dám bước lên cầu thang nửa bước.

Tôi gọi điện cho Lệ Đình Thâm:

“Phiền ông mang nó lên giúp tôi.”

may là tôi đã kịp bật ghi âm điện thoại, sau này anh ấy gây khó dễ cho tôi, tôi có thể đưa ra bằng chứng, tôi đúng là thông minh đi mà.

Tôi cúp điện thoại, gõ cửa của Lệ Đình Thâm.

“Vào đi.” Anh nói.

10

Tôi đành phải đẩy cửa ra.

Kết quả là tầm lại chạm đúng vào Lệ Đình Thâm.

Chắc là anh tắm , trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm màu đen, dây thắt lưng buộc lỏng lẻo, vòng eo lại đặc biệt thon gọn.

Lộ ra một mảng lớn ngực săn chắc.

Những giọt nước lấp lánh đang từ tóc anh nhỏ xuống, men theo đường quai hàm hoàn mỹ, rơi xuống ngực rồi biến mất sau lớp áo choàng tắm.

Một bức tranh mỹ nam tắm .

đỗi gợi .

Tôi hoảng hốt cúi đầu không dám nữa.

Lệ Đình Thâm đón lấy tách cà phê, đầu ngón tay lướt ngón tay tôi.

Tôi căng thẳng lùi lại sau.

Lệ Đình Thâm hỏi với giọng trầm thấp:

“Sợ tôi đến thế sao? Trần Niệm, tôi là thú dữ hay nước lũ à?”

Mặt tôi đỏ bừng đến tận cổ, vội vàng xoay người định đi ra ngoài.

“Trần Niệm.”

Lệ Đình Thâm gọi tôi lại.

“Sau này của tôi cô có thể tùy ý ra vào.”

Anh buông một câu đầy kỳ quặc.

Tôi không dừng chân, vội vã chạy xuống lầu.

Sáng hôm sau lúc dậy, tôi thấy hơi chóng mặt, cổ họng đau.

Có lẽ là do tối uống rượu, lại trằn trọc đêm không ngon bị rồi.

Tôi không ngờ lúc xuống lầu, Lệ Đình Thâm ở đó.

Anh đang thong thả ngồi trên sofa đọc báo tài chính.

Điều đáng ngạc nhất là, người đàn ông vốn luôn trung thành với bộ comple ba mảnh tiêu chuẩn, hôm nay lại mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen, đeo một cặp kính gọng mảnh.

Càng tôn lên những đường cong thể hoàn mỹ, làm nổi bật đường quai hàm sắc sảo và thanh thoát.

Trông… rất quyến rũ.

Cứ như một con công đang khoe mẽ vậy.

“Chào sáng… khụ khụ.” Tôi định chào một tiếng không nhịn được mà bật ho thành tiếng.

Lệ Đình Thâm đặt tờ báo xuống, giọng trầm thấp:

“Bị rồi à?”

“Có vẻ là một chút ạ.”

Cảnh giác làm tôi toàn thân căng cứng.

“Không nghiêm trọng đâu ạ, tôi pha túi trà gừng uống chắc là sẽ khỏi thôi.”

Không ngờ Lệ Đình Thâm lại nói:

“Cô ngồi xuống nghỉ ngơi đi, để tôi pha giúp cô.”

Hành động của anh có thể coi là dịu dàng khi đỡ tôi ngồi xuống sofa.

Rồi anh sải đôi chân dài đi về bệ bếp.

Phải nói là bộ quần áo gợi nhất của đàn ông này khi khoác lên người Lệ Đình Thâm thì đúng là quyến rũ không biên giới.

Dáng người anh cao lớn tuấn tú, dáng vẻ cúi đầu rót nước khiến người ta thấy vô cùng mãn nhãn.

Tràn đầy “ giác người chồng”.

Tôi không khỏi thầm nghĩ, không biết mẹ của Lệ Vân Túc là người như thế nào có thể xứng đôi với một người đàn ông ưu tú như thế này.

Uống thuốc , tôi lo sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của Lệ Đình Thâm tự giác quay về .

Tôi thiếp đi một lúc, rồi mơ màng bị đánh thức bởi một cuộc gọi từ số lạ.

bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng của Tạ Tư Nguyên:

“Trần Niệm, là tôi đây.”

Tôi định cúp máy thì anh ta vội vàng nói:

“Trần Niệm, không được cúp máy của tôi. Tôi đang ở ngay ngoài cổng biệt thự nhà họ Lệ, cô không muốn chuyện nhặng xị lên trước mặt Lệ Đình Thâm thì lập ra ngoài gặp tôi.”

Đúng là tôi không muốn chuyện nhặng xị lên trước mặt Lệ Đình Thâm thật.

Bởi vì tôi không muốn phơi bày khứ không mấy tốt đẹp của trước mặt bất kỳ ai.

Nghĩ đến đây, tôi khoác áo rồi đi ra ngoài.

bước ra khỏi cổng biệt thự, Tạ Tư Nguyên đã lập đón lấy.

“Tạ Tư Nguyên, tôi không hề làm nhặng lên.” Tôi nói.

“Trần Niệm, đừng diễn nữa! Diễn là lố rồi đấy!”

“Tối cô dày công ăn diện, trà trộn vào tiệc, chẳng phải là muốn làm tôi hối hận sao? Được rồi, tôi thừa nhận là sau khi cô đi, tôi quả thực có chút hối hận.”

“Bây giờ tôi cho cô một hội quay lại. Chỉ cô chịu nhận lỗi, cúi đầu xin lỗi mẹ và chị tôi, tôi sẽ đồng ý tái hôn với cô. Cô sẽ không bao giờ phải khom lưng quỳ gối đi làm bảo mẫu cho người ta nữa.”

“Tạ Tư Nguyên, tôi không có lỗi, anh bảo tôi nhận cái lỗi gì?” Tôi cạn lời.

“Trần Niệm, cô thế mà vẫn nhận ra lỗi lầm của sao? Xem ra là cô vẫn chịu khổ đủ rồi.” Tạ Tư Nguyên thế mà lại lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.

Tôi đang định phản bác thì đột một bóng dáng tròn ủng lao về Tạ Tư Nguyên.

Thì ra là Lệ Vân Túc từ ngoài về.

bé đâm sầm vào người Tạ Tư Nguyên, giận trợn tròn :

“Mẹ tôi không hề có lỗi! Mẹ tôi là người tuyệt nhất thiên hạ!”

11

Nói , bé ngoan ngoãn ôm chặt lấy đùi tôi, đứng sát sạt vào người tôi.

tôi và Tạ Tư Nguyên đều sững sờ.

Cái nhóc tì này thế mà lại gọi tôi là mẹ?

Vào lúc nó nghĩ rằng tôi đang bị bắt nạt, phản ứng đầu tiên lại là xông ra trước để bảo vệ và che chở cho tôi.

Tim tôi mềm nhũn đi, tôi ôm chặt lấy Lệ Vân Túc.

Tạ Tư Nguyên bị va mạnh một cái, nửa ngày hoàn hồn lại:

“Nhóc con, mày gọi cô ta là gì? Cô ta chẳng phải là bảo mẫu nhà mày sao?”

Lệ Vân Túc ôm lấy cổ tôi, ở tư thế bảo vệ mà rúc đầu tôi vào lòng nó:

“Ông là bảo mẫu! nhà ông đều là bảo mẫu!”

“Trần Niệm là mẹ tôi! Là người mẹ tôi yêu nhất!”

Nói , bé vẫn có chút không yên tâm, căng thẳng tôi:

“Trần Niệm, cô làm mẹ con có được không? Sau này con nhất định sẽ nghe lời cô.”

Tôi gật đầu, vành ươn ướt:

“Vân Túc, cô vốn dĩ là mẹ của con mà!”

Lệ Vân Túc mếu máo, ôm tôi càng chặt hơn.

“Ồ… tôi hiểu rồi.” Tạ Tư Nguyên đột cười một cách quái dị.

“Trần Niệm, có phải cô lừa đứa trẻ gọi cô là mẹ không? Có phải cô muốn dựa vào đứa trẻ để thượng vị không?”

“Trần Niệm, tôi nói cho cô biết, Lệ Đình Thâm nổi tiếng là kẻ máu lạnh vô tình trong giới này đấy, ông ta biết cô tính kế ông ta, chắc chắn sẽ không tha cho cô đâu!”

Tôi còn kịp lên tiếng, trên eo đột xuất hiện một bàn tay ấm áp.

Lệ Đình Thâm thế mà đã nghe thấy động tĩnh và từ trong nhà bước ra.

Anh kéo tôi vào lòng, ôm tôi và Lệ Vân Túc dưới vòng tay che chở của .

“Tạ tổng, lần trước anh phỉ báng vợ tôi tôi đã hủy bỏ hợp tác với Tạ thị Y liệu.”

hôm nay Tạ tổng lại tìm đến tận cửa làm vợ tôi giận. Tôi nghĩ, có lẽ không phải giải thích nữa.”

Tạ Tư Nguyên chết lặng tại chỗ.

Nụ cười hung ác trên khóe miệng anh ta nhanh chóng tắt ngấm.

“Lệ tổng, ý ông là sao? Vợ ư? Ai là vợ ông?”

Lệ Đình Thâm đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi loạn của tôi ra sau tai, rồi thẳng vào Tạ Tư Nguyên:

“Tạ tổng, anh vẫn hiểu sao? Hay là anh chỉ muốn tin vào những gì muốn tin.”

“Trần Niệm chính là vợ tôi, là mẹ của con tôi.”

Thân hình Tạ Tư Nguyên lảo đảo, trông như sắp ngã quỵ.

Lệ Đình Thâm dặn dò quản gia:

“Quản gia, tiễn khách. Sau này còn có hạng người tầm bậy tầm bạ nào đến quấy rầy phu nhân, hãy báo cho tôi ngay lập và gọi cảnh sát.”

Nói , anh đón lấy Lệ Vân Túc từ tay tôi, tay kia ôm lấy vai tôi cùng đi vào nhà.

12

về đến nhà, tôi lập không tự mà thoát khỏi vòng tay của Lệ Đình Thâm.

Tôi dắt tay Lệ Vân Túc đi về .

“Vân Túc, hôm nay ban ngày con đi đâu thế? Sao ngày cô không thấy con?”

Lệ Vân Túc ấm ức bĩu môi:

Tùy chỉnh
Danh sách chương